Em Là Tất Cả Của Đời Anh - Pdf 17

Em Là Tất Cả Của Đời Anh!
My Love!
Em lúc này đây ngồi trong căn phòng này anh cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo
quá. Không biết giờ này em đang làm gì, em có buồn ko. Lời chia tay đối
với em nói ra thật nhẹ nhàng, chẳng lẽ cuộc đời của anh chỉ là kẻ đi chinh
phục hay sao?
Khi quen em anh ngỡ tưởng anh đã tìm được tình yêu đích thực của mình,
anh đã vượt qua tất cả sự cản trở của gia đình người thân để nguyện đi theo
em-tình yêu của anh. Vậy mà sao giờ đây anh thấy buồn quá em ah! Em bảo
anh làm sao để quên em, quên đi bao nhiêu kỷ niệm đã có cùng nhau, ngồi
trong căn phòng nhỏ mà anh cảm thấy trống vắng quá. Anh muốn hét lên
thật to, lúc này anh muốn được thả mình theo dòng sông,hay biển lớn, để khi
nhắm mắt lại anh không biết gì, không nhớ gì, không quan tâm đến bất kỳ
thứ gì nữa.
Anh xin lỗi em- người con gái anh yêu, không biết anh đã xin lỗi em bao
nhiêu lần vì những lúc lỡ lời làm em buồn, và lần này anh lại nói lời xin lỗi
em - ngàn lần xin lỗi em. Anh hiểu được cái cảm giác của em lắm, anh cũng
nhớ em lắm, anh cũng muốn 30/04&01/05 chở em đi chơi lắm chứ. Hôm
qua "ngày của mẹ-10/05" anh đã sắp xếp chở em đi chơi nhưng mà không
được, anh thật đáng ghét phải không em. Anh cũng trách chính bản thân
mình, giờ đây khi mà em nói " Đường ai nấy đi" thì dường như hối hận của
anh cũng đã muộn rồi phải không em?
Em ah! em có biết không công việc hiện tại nó có ý nghĩa như thế nào với
anh không, vì vậy anh đã phải hy sinh thời gian, anh muốn sau này sẽ có
công việc ổn định để có thể lo được cho tương lai của hai đứa. Giá mà em có
thể trả lời anh được "Rằng một thằng đàn ông ko có sự nghiệp thì liệu có thể
lo được cho cuộc sống của mình hay không? Hay suốt ngày chỉ ăn bám ?"
Anh anh ko thể em ah, anh yêu em vì vậy anh luôn mong muốn mang lại cho
em cuộc sống hạnh phúc cả về vật chất lẫn tinh thần. Vì vậy, nếu một ngày,
nếu một ngày nào đó anh ko lo được cho em thì anh cũng sẽ lìa xa em vì anh
không muốn người anh yêu phải khổ vì anh!

Anh không biết phải bắt đầu từ đâu và sẽ viết như thế nào nữa, thực sự anh
rất muốn viết một lá thư cho em, một lá thư để nói tất cả những gì mình suy
nghĩ, một thư để em được hiểu anh hơn và hơn hết là một lá thư để anh được
thể hiện hết tình cảm của anh dành cho em.
Em yêu!
2 tháng 14 ngày đó là quãng thời gian từ ngày em đặt chân lên mảnh đất này,
một xứ sở hoàn toàn xa lại đối với em, một nơi mà anh tin chắc rằng trong
suy nghĩ của em không bao giờ định hình được rằng mình sẽ gắn bó sau 4
năm tốt nghiệp. Nhưng tất cả đã không phải thế, phải chăng chính đó là số
phận, em đã chọn mảnh đất Hải Phòng này để gắn bó cứ y như là em chọn
anh vậy. Có phải anh “tưởng bở” không khi nghĩ vậy, sự thật là anh đã nghĩ
thế từ lúc anh nhìn thấy em ở bến xe Cầu Rào.
Gặp em từ khi còn ở Huế, được ở cùng dãy trọ, được ăn, được nói cười cùng
em nhưng anh không thể tượng tượng được rằng sau này anh em mình lại có
duyên như thế này. Dĩ nhiên cái Duyên chỉ là một sự trùng lặp hay là may
mắn gì đó theo sự hiểu biết của anh nhưng sự cố gắng và quyết tâm mới
quyết định. Tuy nhiên không thể nói là anh không “lucky” được.
Anh đã có em, điều mà một người giỏi tưởng tượng như anh cũng không bao
giờ có thể mơ tới được. Sự xuất hiện của em đã làm cuộc sống anh hoàn
toàn đổi khác. Anh đã từng phải sống trong buồn tủi và thất vọng, sự ảo
tưởng về một cuộc sống tốt đẹp từ mối tình trước kia đã làm cho anh quá hụt
hẫng. Anh không thể tượng tượng rằng cuộc sống của mình đã phải như vậy,
tại sao một người tự tin như anh lại có những lúc như thế cơ chứ. Đúng là
cuộc đời khó nói thật.
Nhiều khi anh cũng muốn “chọn đại” một ai đó để thoát
khỏi cái cảnh khổ ải đó nhưng sao mà khó thế, quả thực lúc đó anh đã rất
khó quên cô ấy. Con người anh rất ồn ào nhưng cũng khá nội tâm và sống
rất tình cảm. Điều này nhiều khi làm cho anh rất khổ. Anh đã phải lao vào
các cuộc chơi bời tuy vô bổ với bạn bè nhưng cuối cùng thì cũng làm cho
anh quên được tất cả nỗi buồn. Anh cũng không biết rồi mình sẽ ra sao nữa

giúp khẳng đỉnh thêm rằng em thật cần thiết với cuộc đời anh và anh sẽ
không thể thiếu em. Anh mong rằng chúng ta sẽ cố gắng hiểu nhau hơn,
thông cảm cho nhau hơn bởi chúng mình rất yêu nhau. Sẽ còn nhiều việc cần
làm nhưng nếu chung sức chúng ta sẽ vượt qua. Có em anh sẽ tự tin hơn
nhiều trước những sóng gió của cuộc đời. Chúng ta sẽ làm được khi chúng ta
có nhau
Phương ơi! anh yêu em nhiều!
Lúc anh nhìn em lần đầu tiên, cái vẻ tinh nghịch trẻ con của em đã hút hồn
anh. Anh là kẻ tin vào tình yêu sét đánh và anh đã bị đánh trúng. Và anh đã
chết. Chết trong hạnh phúc. Chết vì được yêu em. Anh cứ ngỡ rằng anh yêu
và được yêu. Chính em đã làm cho anh nghĩ như vậy. Anh thấy sung sướng
khi được đi chơi với em. Được cầm tay, được ôm em và chọc ghẹo em, chê
em béo, chê em này nọ. Và có lẽ chẳng bao giờ em hiểu được những gì anh
nói. Với anh yêu là như thế. Giống như bố mẹ hay mắng yêu con cái của
mình. Còn anh, anh chê em với tất cả nồng nàn tình yêu anh dành cho em.
Em còn bé. Có thể, đôi lúc những suy nghĩ của em tỏ ra chững chạc. Nhưng
em vẫn là một cô bé và với anh em chỉ là một cô bé mà thôi.
Anh không phải là một kẻ quá từng trải. Anh chỉ là một kẻ gom nhặt mọi thứ
từ thế giới và chắt lọc lại cho mình những gì tinh tuý. Anh ngại ngần khi nói
yêu em. Không phải vì anh ngại ngần vì tình yêu cuả mình, hay phân vân
liệu đó có phải tình yêu không mà ngại ngần vì đó không phải là lần nói
tiếng yêu thứ n như những kẻ khác. Những suy nghĩ của anh cũng không
hơn một đứa trẻ là mấy. Anh tự cho là như vậy. Nhưng với tình yêu thì anh
là một kẻ si tình. Anh biết điều đó. Anh hiểu bản thân mình. Vì anh biết anh
yêu em thế nào khi chúng ta chia tay.
Một cánh cửa đóng lại. Tất cả những gì trong đó sẽ phải là dĩ vãng. Một
cánh cửa khác sẽ mở ra. Và anh chất vào đó những yêu thương. Liệu anh có
phải đóng nó thêm một lần nữa?
Tan vỡ!
Bao giờ cũng thế. Thường là bắt nguồn từ một phía. Em không yêu anh


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status