Những Mẫu chuyện kể Bác Hồ - Pdf 17

Con đi thi vì con yêu Bác Hồ”
Đó là câu trả lời dễ thương của Athur Việt Anh Moraux - học sinh lớp 2P trường Tiểu học
dân lập Đoàn Thị Điểm. Mặc dù mang quốc tịch Bỉ nhưng sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nên
Việt Anh nói tiếng Việt khá sõi. Thông minh, hiếu động và mạnh dạn là những nhận xét của
cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Hoa về cậu học sinh giỏi của lớp này.
Dù là lần đầu tiên tham dự cuộc thi lớn, lại rất nhỏ tuổi (7 tuổi) song Việt Anh rất thoải mái và tự
nhiên. “Tập kể chuyện Một cuộc đối thoại sinh động dễ lắm.
Mẹ con con tối nào cũng tập với nhau. Mẹ và cô giáo thường kể cho con nghe về Bác Hồ. Con
nghĩ Bác giống ông con, nhân hậu, gần gũi, luôn quan tâm đến thiếu nhi. Con đi thi vì con yêu
Bác Hồ, và cũng vì muốn giành giải nhất” - Cậu bé hồn nhiên tâm sự.
“Con muốn hiểu nhiều điều hơn về Bác”
Bố mất sớm, mẹ làm việc tại nước ngoài, Cho Ye Ji mang
quốc tịch Hàn Quốc của bố song lại sinh sống cùng ông bà
ngoại tại Việt Nam từ bé. Là học sinh giỏi ba năm liền, chi
đội phó trường Tiểu học DL Đoàn Thị Điểm nên cô học
sinh lớp 4A2 này có vẻ chững chạc hơn so với bạn bè
cùng trang lứa.
Khi được hỏi con biết gì về Bác, Cho Ye Ji trả lời rất “người lớn”: Bác là tấm gương đạo đức lớn,
là người khoan dung, vị tha, có tấm lòng cao cả. Tất cả những câu chuyện kể về Bác đều là
những câu chuyện mang lại nhiều bài học trong cuộc sống.
Thí sinh Athur Việt Anh
Moraux
Thí sinh Cho Ye Ji
Với tấm lòng tôn kính, con muốn được hiểu nhiều hơn về Bác, qua những câu chuyện mà con
tìm hiểu và kể trong cuộc thi. Câu chuyện Cho Ye Ji kể có tên Quà của Bác Hồ tặng các cháu.
Em là cháu Bác Hồ!
Câu chuyện này đã để lại trong em nhiều cảm xúc. Vì thế, em xin kể lại với tất cả sự kính
yêu đối với Bác Hồ”- Anna- Ly Brobst đã bắt đầu phần thi của mình như thế.
Hiện, Anna - Ly là học sinh lớp 9M trường THCS Nguyễn Du, mang hai quốc tịch: Đức (của bố)
và Việt Nam (của mẹ). Theo lời mẹ kể lại, Anna- Ly biết rằng, ông ngoại của mình - ông Nguyễn
Minh Trung - từng tham gia kháng chiến, tháp tùng Bác Hồ sang Trung Quốc.

Cách hành xử của Bác rất tự nhiên, thấy vậy, ngay các nhà lãnh đạo cấp cao của nước bạn cũng vui vẻ làm
theo.
Tấm lòng chân thành từ những món quà nhỏ
Lúc nào Bác cũng sống giản dị, chắt chiu từng đồng của nhân dân, của đất nước. Ngoài vài lần dẫn đầu các
đoàn đại biểu đi thăm chính thức nước ngoài, còn hầu hết các chuyến thăm và làm việc khác của Người,
không bao giờ Bác dùng chuyên cơ. Bác chỉ đi máy bay dân hàng.
Đi theo người cũng chỉ có vài ba người, anh Vũ Kỳ là thư ký của Bác kiêm luôn cần vụ. Trong va li của Bác
chỉ có độc một bộ quần áo dạ, còn hàng ngày Bác vẫn mặc quần áo ka ki bạc mầu như chúng ta thường
thấy.
Thường thường, trong mỗi chuyến thăm, Bác chuẩn bị quà biếu lãnh đạo nước bạn là hoa quả trồng trong
vườn Bác như cam, nhãn, bưởi.
Tôi nhớ có lần trước khi rời nhà khách của bạn, Bác bảo tôi biếu các cô phục vụ những hộp thuốc lá Bác
đã hút hết bằng bìa cứng rất đẹp để các cô đựng kim chỉ.
Tôi buột miệng thưa với Bác, ở nước bạn thiếu gì hộp kim chỉ, Bác ôn tồn rằng, Bác cũng biết vậy nhưng
đây là tấm lòng của Bác, giá trị của những hộp thuốc lá là ở chỗ đó.
Điều đặc biệt trong những chuyến làm việc tại nước ngoài là quà của các địa phương nước sở tại biếu Bác
nhưng khi rời sân bay biên giới, Bác nhờ chuyển lại cho lãnh đạo nước bạn chứ không mang về.
Bác thường bao giờ cũng nghĩ tới người khác trước mà ít khi lo cho mình. Khi ở nhà khách chúng tôi cứ thấy
Bác tự giặt quần áo lót, khăn mùi xoa. Anh em đi cùng xin với Bác để họ giặt hoặc gửi lại phục vụ nhà
khách nhưng Bác không chịu.
Có một chuyện in dấu ấn trong tôi tới tận bây giờ. Ở nhà khách của bạn, tới bữa ăn họ bày la liệt đồ ăn,
thức uống trên bàn. Vốn còn trẻ, ăn khỏe, tôi gắp hết món này đến món kia để ăn.
Bác liền khẽ nhắc: “Cháu ăn món nào thì ăn hết món ấy, đừng để thừa cho người khác”. Từ đó tôi cứ chọn
những món mình ưa thích, ăn hết rồi mới chuyển sang món khác.
Trong những bữa tiệc đứng, không bao giờ Bác để cho nhân viên nhà khách phục vụ đồ nóng mà yêu cầu
để trên mặt bàn, ai ăn tự ra lấy và khi ăn xong tự mang bát đĩa xuống bếp.
Cách hành xử của Bác rất tự nhiên, thấy vậy, ngay các nhà lãnh đạo cấp cao của nước bạn cũng vui vẻ làm
theo.
Thứ năm Ngày 15-10-2009
Bạn đang ở: Trang chủ Thế giới học trò Kể chuyện Bác Hồ kính yêu

Thứ năm Ngày 15-10-2009
Bạn đang ở: Trang chủ Thế giới học trò Kể chuyện Bác Hồ kính yêu

Năm điều Bác Hồ dạy Thiếu nhi

Sinh thời, Bác Hồ dành rất nhiều tình cảm yêu
Chúng em kể chuyện Bác Hồ"
11/12/2007 08:12
(HNM) - Trong hai ngày 8 và 9-12, có 33 thí sinh đại
diện cho hàng triệu học sinh tiểu học và THCS của 29
tỉnh, thành phố đã hội tụ về Thủ đô tham dự Chung
kết Hội thi “Chúng em kể chuyện Bác Hồ” khu vực
phía Bắc.

Nhiều câu chuyện cảm động, nhiều tiết mục đặc sắc được thể hiện đã khiến cho những ngày
chung khảo Hội thi trở thành ngày hội của các em thiếu niên, nhi đồng đa dân tộc, đa quốc tịch…
Hội trường Trung tâm Văn hóa Giáo dục Tổng hợp Thanh thiếu nhi mấy ngày liền chật cứng các
em nhỏ và phụ huynh đến xem và cổ vũ Hội thi. Các em diện những bộ đồ đẹp nhất, ôm những
bó hoa rực rỡ nhất để tặng những người bạn quen hoặc chưa quen, nhưng quý mến và thích
phần thi của bạn nhất.
Nhiều thí sinh đến từ những vùng núi rất xa xôi, lần đầu tiên được về Hà Nội. Nguyễn Minh
Châu, học sinh lớp 5, từ Hà Giang vượt qua hơn 300 cây số với một ngày đường vất vả về dự
Hội thi, nhưng em không hề mệt mỏi. Xúng xính trong bộ váy áo truyền thống dân tộc Lô Lô,
Châu nép mình bên khán đài hồi hộp đợi đến phần thi của mình. Em cũng như nhiều bạn khác
đều hướng lên sân khấu, lặng đi vì xúc động, lắng nghe bạn Nguyễn Huyền Thương, đến từ quê
Bác đang không nén nổi nước mắt, nghẹn ngào kể chuyện “Bác Hồ trên giường bệnh”.
Nhỏ nhắn và giản dị với bộ quần áo dân tộc Dao, em Bàn Anh Thư, học sinh lớp 1, Trường tiểu
học Kim Đồng (Đà Bắc, Hòa Bình) đã đem lại bất ngờ cho khán giả với câu chuyện thật dễ
thương và xúc động “Bác rất yêu loài vật”. Là thí sinh nhỏ tuổi nhất và giành giải nhất Hội thi, với
giọng truyền cảm và tự nhiên, Thư đã kể chuyện một cách chân thành và sâu sắc nhất. Cách

cậu bé ngày đầu về Thủ đô chỉ thoáng qua. Sau đó trong và ngoài hội trường đều bắt gặp những
nụ cười, ánh mắt vui tươi. Dễ nhận thấy rằng các em không quan tâm nhiều đến giải thưởng của
cuộc thi. Nói với Bàn Anh Thư rằng em được giải nhất đấy, em cười khoe hàm răng chưa mọc
đủ: “Con sẽ mua nhiều bim bim cho các bạn !”.
Chuyện về đôi dép của Bác Hồ
06/12/2007 07:47
(HNM) - Đôi dép đơn sơ, đôi dép Bác Hồ. Bác đi từ ở chiến khu Bác về…” Đó là lời một bài
hát về đôi dép cao su giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nhiều người biết về đôi dép ấy khi
Bác ở chiến khu, khi đi thăm đồng bào, đồng chí. Câu chuyện của Thiếu tướng Phan Văn
Xoàn, người có nhiều năm công tác tại Cục Cảnh vệ (Bộ Công an) đề cập đến đôi dép Bác
Hồ trong một lần công du quan trọng ra nước ngoài.

Thiếu tướng kể, đó là lần đầu tiên ông được bảo vệ Bác đi công tác nước ngoài - thăm Ấn Độ.
Trời rét, Bác vẫn dặn anh em cảnh vệ mang theo dép cao su để “sang bên đó Bác đi cho tiện,
hơn nữa cũng quen dùng”. Khi lên máy bay, Bác đi giầy vải cho ấm. Nhân lúc đó, mọi người bàn
nhau đem giấu dép cao su, vì nghĩ đơn giản, ra nước ngoài, Bác phải đi giày lễ tân cho sang
trọng. Nhưng khi máy bay sắp hạ cánh, Bác liền hỏi dép cao su. Mọi người muốn đặt Bác vào sự
đã rồi, nên thưa “dép để dưới bụng máy bay!”. Bác phê bình, “các chú làm vậy là không được!”.
Khi máy bay dừng hẳn trên sân, Bác yêu cầu lấy bằng được dép cao su để đi.

Đến viếng mộ Thủ tướng Gandi, theo quy định chung mọi người đều phải để giầy dép bên ngoài.
Bác là khách quý, nhân viên lễ tân mời Bác cứ đi dép, nhưng Bác không chịu. Bác cúi xuống cởi
dép, một tình huống ngoài dự kiến đã xảy ra. Các nhà báo chen lấn nhau để quay phim, chụp
ảnh cho bằng được đôi dép của Bác. Bà con ấn Độ có mặt khi đó cũng cố đến gần để nhìn tận
nơi, thậm chí sờ được tay vào đôi dép cao su giản dị. Tất cả đều thực sự xúc động về sự thanh
cao, giản dị, gần gũi của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.

Cũng trong lần công tác ấy, Bác nhận lời tiếp vợ chồng vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục Ấn Độ. Bữa
tiệc diễn ra thân mật, chân thành, ấm cúng khiến cả hai ông bà đều rất xúc động. Cả hai càng
xúc động hơn, kính trọng Bác hơn khi thấy người đi dép cao su. Họ nghẹn ngào bày tỏ: “Nghe

Bác là tấm gương sáng về tiết kiệm
16/10/2007 07:12
(HNM) - Chúng ta đang tích cực và nghiêm túc thực hiện Luật Thực hành tiết kiệm, chống
lãng phí, với tấm gương đạo đức sáng ngời của Chủ tịch Hồ Chí Minh về cần, kiệm, liêm,
chính, chí công, vô tư. Ở Bác, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí không chỉ thể hiện
trong lời nói mà còn trong mọi việc làm hằng ngày.
Người ta biết đến Bác với những câu chuyện Bác đi dép cao su, mặc áo ka ki bạc màu, ăn cơm
đạm bạc rau muống chấm tương Nhưng ít ai biết, cả đời Bác chắt chiu từng mẩu giấy trắng.
Cho đến những ngày cuối cùng, sửa lại những dòng chữ cuối cùng trong Di chúc của mình, Bác
vẫn dùng mặt giấy còn lại của tờ bản tin
Chuyện kể rằng, thực hiện ý kiến nhắc nhở của Bác, Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) hằng ngày
gửi bản tin để Bác đọc, đều in hai mặt giấy. In rônêô, nên bản tin hay bị nhòe, Bác vẫn cố gắng
đọc. Sang năm 1969, thấy Bác không được khỏe, TTXVN gửi bản tin in một mặt. Xem xong,
những tư liệu, tin tức cần thiết, Bác giữ lại, còn thì gửi cho Văn phòng để gấp thành “phong bì
tiết kiệm”
Gần bốn tháng trước khi qua đời, ngày 10-5-1969, Bác viết lại toàn bộ phần mở đầu bản Di chúc,
gồm một trang viết tay, vào mặt sau tờ tin Tham khảo đặc biệt ra ngày 3-5-1969. Bác viết những
dòng chữ lịch sử và vô cùng thiêng liêng ấy bằng mực xanh và chữ sửa sau đó bằng mực đỏ.
Những chữ mực đỏ, nét run run, không cứng cáp như Bác thường viết. Có lẽ Bác sửa lần cuối Di
chúc, khi thấy trong người không còn khỏe
Nhìn những dòng chữ ấy trên mặt giấy tiết kiệm, mọi người đều xúc động và càng kính trọng Bác
bao nhiêu lại càng thương Bác bấy nhiêu


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status