Các phương pháp tiếp cận quản lý mạng
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Dưới đây là các phương pháp tiếp cận quản lí mạng.
Mục lục
1 Quản lí tập trung
2 Quản lí phân tán
3 Quản lí hướng đối tượng
4 Quản lí tích hợp
[sửa] Quản lí tập trung
Trong tiếp cận này chỉ có một thiết bị quản lí thu nhận các thông tin và
điều khiển toàn bộ các thực thể mạng, ví dụ các thông tin liên quan tới
các ứng dụng được lưu trữ tại một hệ thống quản lí đơn. Các chức năng
quản lí được thực hiện bởi manager (thiết bị quản lí), khả năng của hệ
thống phụ thuộc rất lớn vào mức độ thông minh của manager. Kiến trúc
này thường được sử dụng rất nhiều trong mạng hiện nay, nhất là với các
mô hình doanh nghiệp có hạ tầng mạng riêng và có trung tâm quản trị
mạng.
Để quản lí điều hành các chức năng sơ cấp, agent được đặt vào các hệ
thống bị quản lí để thực hiện các chức năng sơ cấp nhằm hỗ trợ các chức
năng khởi tạo, giám sát và sửa đổi các hành vi của chức năng sơ cấp. So
với các chức năng thuộc manager, chức năng Agent thường rất đơn giản,
thông tin trao đổi từ manager tới các agent thông qua các giao thức thông
tin quản lí như giao thức quản lí mạng đơn giản SNMP (Simple Network
Management Protocol) và giao thức thông tin quản lí chung và dịch vụ
thông tin quản lí chung CMIS/CMIP (Common Management Information
Protocol), các giao thức này sẽ được thảo luận chi tiết trong chương 2. Hệ
thống quản lí tập trung thường đặt trong một trạm làm việc, nếu manage
lỗi hoặc hỏng thì toàn bộ hệ thống quản lí sẽ bị tê liệt, nếu lỗi chỉ xảy ra
trong một phần mạng, thì một số phần tử mạng trong vùng mạng lỗi sẽ
trên từng vùng mạng và trao đổi thông tin tới các hệ thống quản lí khác
qua các giao thức ngang cấp. Các thiết bị quản lí sẵn sàng đưa ra các
quyết định đối với các chức năng cơ sở. Bằng cách quản lí phân tán tới
các trạm làm việc trên toàn mạng, công tác quản lí mạng tăng độ tin cậy
và hiệu năng hệ thống trong khi giá truyền thông và tính toán giảm
xuống. Tất cả các hệ thống quản lí đều thực hiện cùng một kiểu chức
năng cơ sở và tương đương nhau.
Các đặc tính của hệ thống quản lí phân tán là tồn tại các hệ thống ngang
cấp chạy đồng thời trên mạng số liệu. Trong giai đoạn khởi tạo mạng,
mỗi một manager quản lí vùng quản lí một phần của hệ thống, vì vậy nếu
số lượng hệ thống lớn, phương pháp điều khiển hiện không thể thực hiện
được vì vậy quản lí phân cấp thường sử dụng hệ thống quản lí ẩn. Kiến
trúc này là ý tưởng của các hệ thống tiêu chuẩn ISO và TMN. Vấn đề xác
định lỗi tổng thể và xử lý lỗi song song là các đặc tính mấu chốt của hệ
thống quản lí phân tán. Một hệ thống quản lí phân tán sử dụng liên kết
nối và các phần tử xử lí độc lập để tránh các điểm lỗi đơn. Với hệ thống
quản lí phân tán, tỉ số hiệu năng / giá thành, độ mềm dẻo, khả năng mở
rộng, tính khả dụng và độ tin cậy được nâng cao nhờ vào các chức năng
đã được module hoá. Các dịch vụ phân tán có thể trong suốt với người sử
dụng dịch vụ và họ không cần phân biệt đâu là dịch vụ tại chỗ hoặc dịch
vụ truy nhập từ xa. Điều này yêu cầu hệ thống quản lí phải đảm bảo tính
chặt chẽ, độ an toàn cao, xác định lỗi tổng thể nhanh chóng và thời gian
thực hiện nằm trong một giới hạn cho phép.
Một nhược điểm cơ bản của hệ thống quản lí phân tán xuất phát từ sự
phức tạp trong vấn đề thay đổi chức năng quản lí sau khi giai đoạn điều
hành được khởi tạo, vì việc thay đổi các chức năng liên quan tới quyết
định quản lí, điều đó yêu cầu sửa đổi một số lượng lớn tài nguyên của các
hệ thống mạng. Trong trường hợp thiếu các giải pháp quản lí chi tiết
trong quá trình thiết kế, tiếp cận quản lí phân tán gặp rất nhiều khó khăn
trong vấn đề đồng bộ hệ thống quản lí.
tượng bị quản lí được tiêu chuẩn hoá, gồm các luật chung để tạo và
xoá các đặc tính của đối tượng bị quản lí. Đối tượng bị quản lí chịu
trách nhiệm nhận các giá trị đặc tính và đặt các giá trị đặc tính cho
các thực thể bị quản lí.
Các đối tượng tài nguyên bị quản lí: Các đối tượng tài nguyên bị
quản lí là các thực thể cụ thể trong mạng. ISO và IETF không định
nghĩa cụ thể tới từng giao diện thực thể vì sự đa dạng và biến động
của các thực thể.
[sửa] Quản lí tích hợp
Tiếp cận quản lí tích hợp dựa trên tổ hợp của quản lí phân cấp, phân tán
và quản lí hướng đối tượng bằng cách áp dụng kiến trúc CORBA
(Common Object Request Broken Archictecture). Kiến trúc CORBA giả
thiết các tập đối tượng phần mềm được phân tán trong các thực thể có khả
năng tự điều khiển và kết hợp với nhau để giải quyết các lỗi trong hệ
thống. Các đối tượng này được xử lí qua các ngôn ngữ hướng đối tượng
(ví dụ như Smalltalk, C++ hoặc JAVA). Tập đối tượng phần mềm truyền
thông với nhau thông qua các công nghệ phân tán như CORBA hoặc môi
trường ngôn ngữ mở OLE (Open Language Environment).
Trong cách tiếp cận này, cấp quản lí trung gian được gọi là SubManager
hoạt động như một phần tử trung gian giữa Manager và Agent hướng về
phía Agent. SubManager có thể kiểm tra độc lập các giá trị quản lí của
các cơ sở dữ liệu thông tin quản lí MIB (Management Information Base)
bằng các giao thức quản lí. SubManager thu nhận các thông tin nguyên
thuỷ từ các Agent và thực hiện tính toán, xử lí các giá trị cần thiết cho
Manager. Phương pháp này giảm lưu lượng thông tin mức cao phải
chuyển tới Manager.
Khi áp dụng kiến trúc CORBA vào tiếp cận quản lí tích hợp, nó cho phép
trao đổi thông tin quản lí trực tiếp tới các Agent. CORBA coi toàn bộ các
SubManager và Agent là đối tượng quản lí, trong từng trường hợp cụ thể
mà các quyết định được đưa ra qua SubManager hoặc không nhằm tránh