Bài thơ viết cho ngày con gái – Thu Hà
Gió vẫn thổi từng hơi ngày con gái
Mưa không rơi mà vẫn ướt nụ cười
Một cái nhìn nghiêng xuống khẽ lại thôi
Ngày dịu dàng ki cóp những thảnh thơi
Một nỗi buồn nghiêng xuống những niềm vui
Bà nghiêng miếng trầu cay
Thơm nồng vôi
Vào mẹ
Mẹ nghiêng xanh xao xuống đôi bàn tay
Quét hiên nhà
Quạnh quẽ
Hai chiếc ba lô bạc màu
Nghiêng nỗi nhớ
Vào em
Phố nghiêng vào lòng từng viên ngói lô xô
Ngày con gái giấu bình yên vào nhớ
Những nụ hoa chờ yêu thương để nở
Con đường nào cũng biết chạy về đâu
Em đứng trong lòng phố xá thật lâu
Muốn ôm mùa, chắt chiu ngày lặng lẽ
Gom góp thảnh thơi
Cho bà
Và cho mẹ
Cho gió trước hiên nhà không thổi mãi từng hơi…
NƠI MÙA THU BẮT ĐẦU
Em nếm mùa bằng vị cúc trên môi
Tôi tìm hoài chẳng thấy
Ông trăng vàng ngày ấy
Và vì sao bơ vơ
Đi qua miền ấu thơ
Ông trăng ơi có biết
Em thấy thèm da diết
Hương cốm nồng xa xôi…