1 Miêu tả con vật mà em thích nhất
!"#$%&
''#(!"")*&"+, " /0+$123456#$
"7/8''9:
;<&#$.$*+1+#"=>#/?&@&=A@&BCA#"
#D*5EF3F#F:@/#G-HI#"H#"<&J6/
-&=#K66/L##-MH&B$.8ND*5DIO:-&
N"PH&&18Q!"/&<#
L?P%&/$-#R"@D&S @&SM@&AI@3@
18TU#"G&$#D&=#'HV"NV"&#@GW
$""&X"Y3%@D&Z"ZP7%"&U&'@?/$"
&X&X@1U=8R"&=N&8&1[&$#BD#3@$#--
-\B&U#@&BI@&BS@&B# H]@I9#1"^
MH#&_H
`&#$5a#Y":6/"##N@U&DbIb"&cB#]d"@
IIe&#%fIX& g&&#H?/*&$T$2@3
6&]&@3h(1&B&iD#"W6#$I@#$
6@#&3Z6jL#$%OH!"/
"##@3&3T"#<16#K@#SLD#M
R/ #!"/
k$e&\AIl&CQ"U&$(@@@&8'
.!"&A6#&A='-12#"(D"I6!.#@N
i1[UkSI@S@&A&B/"##\AN#45)3B!"#
$":k@##@*&AU&&3<&
6#$%&mDW&?#$!"[noV"$*#"N#p5EF3F#F:@/"=
>Z%&< $1+qI$'3
Nguyễn Thế Quỳnh, Lớp 5A
Trường Tiểu học Lục Ngạn- Bắc Giang*
2 .Đã có lần em mắc lỗi. Em hãy kể lại lỗi lầm đó (Bài 9đ)
) @I$=Y&BH3!"U1+r4stI3?#N#@3Uj TM
"#&Is)/@9]$#/"3"-&T3&?1"&<S-j&BGDIpI
#7<&I$U$9"&OP#@$"UR" #-#&A&K
.@&N=R4s6#PS&AsLH&=@"#3&BDU8&^
&A1"&I1+@Z1+&L?&AL=.+PS!"I
)H+L"U&$IQ"@&N=3gx&*$#!'!"&AI*&AI@
T! hDI"#+e&A'R"Ii$/$"1[Qu4tPS
&A@ h3M8&B(g"3@3^18
sVw $"^&g9$"##=&T"<Ms
3. Trong vai Âu Cơ, hãy kể lại chuyện Con Rồng cháu Tiên
Chào các cháu !
Ta là bà Âu Cơ, vốn thuộc dòng Tiên, là con gái của Thần Nông, vị thần được Ngọc Hoàng giao
cho việc đảm nhiệm việc trồng cấy trong trời đất. Hôm nay ta rất mừng được gặp các cháu sau
hơn 4000 năm kể từ ngày khai sinh ra nước Việt, chắc các cháu không khỏi băn khoăn khi hàng
ngày các thầy cô giáo luôn nhắc nhở: Các thế hệ con cháu người Việt vốn thuộc dòng giống
Rồng Tiên. Trên đất nước Việt Nam, từ miền ngược đến miền xuôi, từ Nam chí Bắc đều là anh
em con cháu một nhà. Bây giờ ta sẽ giúp các cháu hiểu điều sâu xa ấy qua một câu chuyện nhé.
Thủa ấy, nước ta còn hoang sơ lắm, dân cư thưa thớt chứ chưa đông đúc như bây giờ. Con người
và thiên nhiên sống thật hòa hợp và gần gũi với nhau. Lúc ấy, ta mới độ 18 đôi mươi, ham thích
hoa thơm, cỏ lạ. Nghe nói ở vùng Lạc Việt có nhiều cảnh đẹp, ta bèn cùng các tiên nữ giáng trần.
Không ngờ hôm đó khi đang hái hoa bên bờ suối, ta bất ngờ gặp một chàng trai. Xem qua vóc
dáng và cốt cách, không chừng chàng không phải người thường. Lại thêm vẻ khôi ngô tuấn tú
khiến ta cùng các tiên nữ không giấu nổi sự ngượng ngùng. Buổi đầu gặp gỡ ta đã đem lòng cảm
mến nhưng chẳng dám làm quen.
Hôm sau ta lại ra hái hoa ở bãi ấy và thật như mong đợi, ta lại được gặp chàng trai hôm trước.
Qua trò chuyện, ta được biết, chàng ta là Lạc Long Quân, vốn thuộc giống Rồng, là con của
Long Vương.
Sau vài lần trò chuyện, xem chừng chàng cũng thuận lòng. Ta và Lạc Long Quân đem lòng cảm
mến và kết thành tình vợ chồng, cha mẹ ta ở thiên đình biết chuyện nhưng vì thấy đôi trẻ hết
mực yêu thương nên cũng bằng lòng cho ta sống tại cung điện Long Trang.
Sống cùng Lạc Long Quân một thời gian thì ta có mang, vợ chồng mừng lắm, hồi hộp chờ ngày
đứa bé chào đời. Chẳng ngờ lúc ta sinh cho thấy có một cái bọc không hơn, hàng ngày ta ôm cái
Các bạn ạ ! Chúng mình hẳn ai cũng từng trải qua những giấc mơ thú vị, cách đây một tuần, tôi
vừa mơ một giấc mơ mà qua đó, tôi đã học được rất nhiều điều.
Hôm ấy, vào buổi trưa, trời đang vào lúc chuyển mùa. Những cơn gió đầu mùa thu mát mẻ thổi
những chiếc lá khô bay dọc mép sân, đang làm bài tập, tôi bỗng thấy hai mắt tự dưng ríu lại. Cứ
thế, tôi gục ngay dưới góc học tập của mình. Tôi đi vào một giấc mơ.
Trong giấc mơ ngắn ngủi, tôi thấy mình bị lạc giữa một khu rừng lớn bốn bề cây cao. Tôi lần
đường tìm ra bờ suối mong sẽ gặp ai đó đi rừng. Phải đến ngang chiều, tôi mới nhìn thấy dòng
nước mát khi chân tay và cả người nữa đã rời rã. Vừa vục tay xuống một ngụm nước, tôi bỗng
giật mình.
Cháu là ai ? Sao lại tới đây ? Một bà lão tóc bạc trắng đang đứng ngay trước mặt tôi.
Thấy tôi hoảng hồn nhưng trông vẻ mặt phúc hậu của bà, tôi ngập ngừng :
Dạ ! Cháu…cháu…
Cháu đừng sợ !
Dạ ! Thế bà là ai ạ ?
Bà là thủy tổ của người Việt cháu ạ !
A ! Cháu hiểu rồi ! Bà chính là mẹ Âu Cơ.
Cháu vừa mới học xong bài này nhưng có một vài điều cháu chưa hiểu được , tiện đây cháu có
thể hỏi bà được không ?
Ừ ! Cháu ngoan lắm, nào có điều gì chưa hiểu cháu cứ hỏi đi !
Dạ !Tại sao ngày xưa khi đưa năm mươi con lên núi, bà lại lập ngay con trưởng làm vua.
À ! Vì cả nước Nam ta rộng lớn lắm, nếu không có ai chịu trách nhiệm đứng ra cai quản non
sông thì đất nước không có chủ quyền được cháu ạ !
Thế còn số người còn lại, sao bà lại cho mỗi người đi cai quản một phương trời ?
Có như vậy chúng ta mới vừa giữ gìn, vừa mở rộng đất đai lãnh thổ. Và nhất là mỗi khi có việc
hệ trọng thì miền ngược, miền xuôi, miền nam, miền bắc là anh em chung của một nhà cũng
tương thân, tương ái cho nhau.
Dạ cháu cảm ơn bà ! Bây giờ thì cháu đã hiểu.
Thôi bây giờ bà sẽ đưa cháu về nhà, hãy học tập cho tốt để làm những điều có ích cho đất nước
mai sau, cháu nhé !
Giặc kéo đến, chúng đi hàng đàn hàng lũ, thế rất mạnh, quan quân triều đình đánh không nổi.
Khắp nơi náo loạn, vua bèn cho sứ giả đi khắp nơi tìm người hiền tài để giúp nước. Tiếng xứ giả
vang khắp nơi, thời khắc quyết định đã đến. Ta vươn vai đứng dậy rồi nói với mẹ.
Mẹ ra bảo sứ giả vào đây cho con nói chuyện.
Mẹ ta lúc đang chuẩn bị quang gánh thep dân làng đi chạy giặc, nghe ta nói thế thì vô cùng sửng
sốt và mừng rỡ, vội ra gọi sứ giả vào.
Sứ giả vào, thấy ta chỉ là một cậu bé con, có ý coi thường và thất vọng.
Thằng bé này thì đánh sao nổi giặc ?
Thấy ông ta nói vậy, ta quyết định dọa ông ta để chơi. Với một tay lấy chiếc cối đá, ta chỉ hất khẽ
một cái « huỵch », chiếc cối đã rơi sát bên chân ông ta. Sứ giả biết ta không phải là người
thường, vội quỳ xuống nói.
Xin thần tiên thứ tội. Người cần binh khí gì và thêm bao nhiêu quân đánh giặc ạ ?
Ta cho sứ giả đứng dậy rồi bảo.
Ngươi về bẩm với nhà vua, rèn cho ta một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt và một chiếc nón bằng
sắt, hẹn ngày mai phải xong.
Sứ giả vội lĩnh ý ra về. Ta quay sang nói với mẹ.
Mẹ chuẩn bị thật nhiều cơm cho con ăn, để con còn lấy sức đi đánh giặc.
Mẹ ta nấu một nồi cơm đầy, ta chỉ ăn đánh vèo một cái đã hết mà vẫn chưa thấp tháp gì. Mẹ bối
rối vì trong nhà hết sạch gạo, may sao bà con hàng xóm biết chuyện, các nhà đều về nấu cơm
mang sang. Bảy nong cơm, ba nong cà, ta cũng chỉ ăn loáng cái đã hết. Ăn xong, ta vươn mình
đứng dậy, bước ra sân thì người đã quá mái nhà. Mọi người ai lấy làm mừng rỡ, vội về chuẩn bị
dao, gậy để đi đánh giặc.
Hôm sau sứ giả mang đến một con ngựa sắt, một chiếc nón sắt và một chiếc roi sắt nhỏ. Nón thì
ta đội không vừa, roi sắt thì vừa đập xuống đã gãy, ngựa sắt tung bờm hí vang nhưng với ta lúc
này, trông nó không khác một con mèo nhỏ. Ta bảo sứ giả.
Ngươi về rèn ngay một con ngựa to gấp mười lần con này, một chiếc nón thật to và một chiếc roi
thật lớn.
Sứ giả vâng lệnh, nhà vua biết tin bèn tập hợp tất cả sắt thép mọi nơi, tất cả thợ giỏi đều được vời
về cung để kịp rèn cho ta một con ngựa sắt to đúng bằng một con voi, một chiếc nón to đúng
bằng một tán cây đa và một cây gậy to đúng bằng cột đình.
Một hôm, Nhung bước vào lớp, năm đứa chúng tôi nhảy ra đồng loạt hô to.
Có đứa không cha ! Có đứa không cha ! Ô hô ! Ô hô, rồi cứ chạy quanh trêu chọc đủ điều.
Thay vì ứng xử bằng khuôn mặt lì lợm và đôi mắt thoáng buồn như mọi hôm, hôm nay, Nhung
chạy nhanh về chỗ gục mặt xuống bàn. Thấy vậy tụi tôi lại càng tiếp tục trò chơi quái ác. Nhung
không thể chịu được, đành bật khóc, đúng lúc đó thì…
Tùng ! Tùng ! Tùng !
Năm phút sau cô giáo bước vào. Thấy mắt Nhung đỏ hoe, cả lớp lặng im phăng phắc, hình như
cô giáo đã đoán được mọi điều. Nhưng trái với dự tính của tôi, cô không hề to tiếng mà lại nhẹ
nhàng nhắc nhở.
Chúng ta ai cũng có niềm hạnh phúc nhưng một lúc nào đó ai mà tránh khỏi được những nỗi đau.
Điều quan trọng nhất là phải động viên nhau, đừng bao giờ có ý khơi lên nỗi đau của người khác.
Cô vừa nói đến đó thì cả lớp ngoái lại vì Nhung lại đang khóc. Tôi thấy xấu hổ vô cùng, tưởng
như tất cả mọi ánh mắt đều nhìn thẳng vào mình. Cô lại tiếp.
Cũng vì một lý do đặc biệt mà bạn Nhung lớp mình mới có một hoàn cảnh như vậy, sống trong
cùng một tập thể, các em hãy tỏ ra thông cảm và chia sẻ với bạn. Đó cũng lả cách giúp bạn vơi đi
nỗi buồn.
Sau đó lớp tôi vào bài học mới. Điều lạ nhất là hôm đó cô không hề nhắc đến năm đứa chúng tôi.
Cô chẳng trách phạt gì, vậy mà chúng tôi thấm thía lắm. Năm đứa bàn nhau, định một lúc nào đó
gặp để xin lỗi bạn Nhung.
Nhưng thật bất ngờ, sau đó ba hôm, Nhung chuyển đi trường khác. Nghe nói, Nhung và mẹ
chuyển đi vùng kinh tế mới, chúng tôi ân hận lắm.
Nhung ơi ! Bây giờ bạn ở đâu ? Có phải vì bọn mình mà Nhung phải dời bỏ họ hàng và mái
trường yêu quý để ra đi ? Nhung ơi ! không biết bao giờ mình mới gặp được cậu để nói với
Nhung một lời xin lỗi. Dẫu mình biết, lời xin lỗi lúc này quá muộn màng.
Nguồn: Lính Chì
8. Tả lại hàng phượng và tiếng ve ngày hè
Mùa xuân đang trôi qua một cách âm thầm, lặng lẽ.
Mùa xuân đang trôi qua một cách âm thầm, lặng lẽ. Từng giây, từng phút trôi qua sao nhanh
chóng quá! Bạn bè ơi, xa mái trường rồi có còn nhớ nó không?Tiếng gọi thân thương của mùa hè
điều quan trọng nhất là tiếng ve báo hiệu đã đến lúc xa trường, xa bạn bè, xa thầy cô. Nhưng dù
có xa cách mấy, nó vẫn luôn ở trong tim, trong tâm trí của mỗi học trò.
Cứ mỗi lần nhìn thấy cây phượng, nghe tiếng ve kêu thì lòng học trò sao nao nức quá. Chính và
vậy mà cây phượng và tiếng ve luôn là kí ức tươi đẹp mà học trò còn giữ lại. Phương, ve ơi, tụi
này sẽ không quên các bạn đâu! Nhờ các bạn mà tụi này đã hiểu được mùa hè thú vị đến dường
nào. Mùa hè đã mang lại cho chúng mình màu sắc của tuổi thơ yêu dấu. Dù có xa ngôi trường tụi
mình vẫn sẽ nhớ đến mái trường, thầy cô, bạn bè và cả cây phượng, tiếng ve thân thiết của tụi
học trò này nữa.
Nguồn: Lính Chì
9. Kể lại chuyện thầy bói xem voi bằng lời văn của mình
Ngày xửa ngày xưa, tại một làng nọ, có tới năm ông thầy bói cùng hành nghề. Thầy thì đông,
người xem thì ít nên thầy chẳng mấy khi bận rộn.
Một hôm nhân buổi hàng họ ế ẩm, các thầy rủ nhau về sớm. Đi đường thầy nào cũng phàn nàn,
từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa biết hình thù con voi nó thế nào. Về tới gốc đa đầu làng, đang
ngồi tán gẫu, bỗng các thầy nghe người đi chợ về kháo nhau có con voi đi qua. Băn khoăn một
lúc, các thầy bàn nhau góp tiền chi viên quản tượng để được một lần xem con voi nó thế nào.
Khi voi đứng lại, năm thầy đều tiến lại gần. Thầy thì sờ vòi, thầy thì sờ ngà, thầy lại sờ chân,
thầy lại sờ đuôi. Được một lúc, năm thầy ngồi lại bàn tán với nhau.
Thầy sờ vòi nhanh nhảu nói trước :
Ôi giời ! Tưởng con voi nó thế nào, hóa ra nó sun sun như con đỉa.
Thầy nói sai bét rồi, thầy sờ ngà lên tiếng.
Nó chần chẫn như cái đòn càn
Thầy sờ ta đứng ngay cạnh vội tiếp lời.
Các thầy nói thế nào ấy chứ, tôi thấy nó bè bè như cái quạt thóc.
Các thầy nói đều không đúng cả ! Thầy sờ chân đứng chống gậy vuốt râu.
Tôi thấy nó sùng sững như cái cột đình.
Thôi các thầy đừng cãi nhau nữa ! Thầy sờ đuôi vội can.
Thực tế nó tun tủn như cái chổi sể cùn.
Mỗi thầy một ý chẳng thầy nào dám vác mặt ra ngoài chợ, đi đâu các thầy cũng bị ngưởi ta chế
hùng.
Nghe xong câu chuyện, người làng ai cũng mừng cho bà và khen vợ chồng con hổ có nghĩa.
Người làng còn kể tiếp : Năm ấy mất mùa, làng đói, nhờ cục bạc kia, bà Trần đã sống qua ngày.
Lại nói về con hổ, một lần kia nó được một người tiều phu cứu vì lần ấy nó hóc phải một miếng
xương bò. Về sau, mỗi năm, nó lại trả ơn người nọ một lần. Cho đến khi người ấy chết rồi con hổ
vẫn sống ơn nghĩa như xưa.
Nguồn: Lính Chì
11. Em hãy tả một ngày đẹp trời ở quê mình
Nghe tiếng mẹ gọi,em vùng dậy bước khỏi giường. Nhưng vừa đặt chân xuống đất em bỗng rùng
mình. Mẹ ơi! Hôm nay sao con lại thấy thời lành lạnh. Mẹ em trả lời, trời đã chuyển sang tiết thu
rồi con ạ!.
Em với chiếc áo dài rồi vừa mặc vừa chạy ra sân, đúng là mùa thu thật. Bầu trời hôm nay cao và
trong xanh hơn, khí trời trong và mát hẳn. Những rặng tre đầu ngõ đang phất phơ những ngọn
gió heo may, thể nào mà em cảm thấy trời se lạnh. Mấy hôm trước theo mẹ ra đồng, em thấy mùi
hương ở đầm sen đã vãn. Mẹ bảo rằng, như thế sắp hết hè rồi con ạ!
Tập xong bài thể dục, em lại ngỡ ngàng hơn khi ngoài vườn vài cây trong khóm cúc của bố đã nở
hoa. Mấy bông cúc trắng nhỏ li ti như chiếc cúc trên áo ngày nào em cũng mặc đến trường. Bên
cạnh đó là những bông cú vàng đang khoe màu kiêu hãnh. Em vui vẻ reo lên. Thu đã đến thật
rồi!
Hôm nay cả ngày em được nghỉ, em đòi theo mẹ và các chị ra cánh đồng chơi. Buổi chiều mùa
thu có nắng nhưng không gắt như mùa hè, nắng mỡ gà vàng nhạt rải trên khắp những ruộng ngô
xanh non mơn mởn trông vô cùng đẹp mắt. Đôi lá ngô non chưa kịp vươn lên đã bị mất chú cào
cào tinh nghịch đạp rách toang trông thật là tội nghiệp. Em cùng lũ bạn thả trâu trê những đám
ruộng bỏ không rồi chạy tung tăng khắp những luống ngô non để bắt cho được những chú cào
cào có cặp cánh màu xanh và đỏ tía. Buổi chiều mùa thu qua nhanh theo những trò chơi thú vị và
hấp dẫn của tuổi thơ.
Chiều muộn, em theo mẹ dắt trâu về nhà, lúc này loáng thoáng đã có đôi nhà khói bếp nấu cơm
chiều. Cả không gian được phủ bởi một màn sương nhạt, sương làm cho khói bếp chẳng bay
được lên cao cứ lởn vởn quanh những bụi tre.
một điều ước, hãy một lần ngừng trôi.
Những giai điệu quen thuộc của bài hát “Tiết Học Cuối Cùng” nhẹ nhàng vang lên chợt khiến hắn lặng người
Đã từ rất lâu rồi, hắn không còn nghe bài hát này nữa dù cho nó vẫn luôn nằm trong ổ cứng chiếc máy vi tính
của hắn chứ chẳng hề mất đi, vậy mà hắn đã bỏ quên Nó cũng như những kỷ niệm, luôn nằm trong ký ức
mỗi người Dù có lúc bị những bộn bề của cuộc sống hiện tại che lấp nhưng kỷ niệm vẫn luôn ở đó, âm thầm
và lặng lẽ Rồi đến 1 lúc nào đó, nó chợt trào lên và xâm chiếm toàn bộ tâm trí con người! Hắn đang ở trong
tình trạng như vậy. Vào lúc này đây, tất cả những thứ xung quanh chợt trở nên nhạt nhòa và hắn chìm sâu vào
dòng suy tưởng Không cần phải căng mình, cũng chẳng cần vùng vẫy, hắn cứ để yên cho dòng sông ký ức ấy
chầm chậm đưa hắn về lại với quá khứ, về lại với những tháng ngày xưa yêu dấu những năm cấp III Hắn
đã đọc được ở đâu đó rằng : “Kỷ niệm chẳng là gì Nếu thời gian vội xóa, Và sẽ là tất cả Nếu lòng người còn
ghi.” Đúng như vậy, những điều dù có được khắc lên bia đá nhưng con người chóng quên thì thời gian cũng sẽ
chẳng mấy chốc mà phủ mờ, chỉ có những điều được khắc ghi trong trái tim mới mãi mãi đi theo con người
trong suốt cả cuộc đời! Hãy cứ để những hồi ức đó sống trong tim hắn, đi cùng hắn trên tất cả những con
đường hắn sẽ đi, để mỗi khi kỷ niệm chợt ùa về trong tấm trí như lúc này đây, hắn lại thầm hát theo giai điệu
của bài hát đang bước vào đoạn điệp khúc: “Mùa hè đến mang theo gió theo mưa… tíc tắc tíc tắc… Mùa thi ta
lo lắng xôn xao tíc tắc tíc tắc Ngày chia tay… nghe… tim đang gõ nhịp lòng, nhắc chúng ta đừng quên Thời
gian ơi, xin…. Cho ta một điều ước, hãy một lần ngừng trôi .” Một thông điệp đặc biệt Blog Tôt Là Tôi muốn
gửi tới các bạn học sinh cuối cấp đó là các bạn hãy tự tin vào chính bản thân mình, hãy dành tất cả nỗ lực cho
ước mơ và khát vọng. Ngày hôm nay ta tạm biệt mái trường, ngày hôm nay ta đang níu giữ những tiết học cuối
cùng bên thầy cô, bạn bè nhưng tiếng trống đã điểm, phượng đã thắm và bằng lăng cũng tím biếc trên từng dãy
phố! Tạm biệt tuổi học trò, tạm biệt áo dài trắng tinh khôi… Tiết học cuối cùng đã kết thúc, kết thúc cho một
bắt đầu! Chúc các bạn thành công trên con đường mình đã chọn!
Nguồn: Lính Chì
13. Ngày nhà giáo việt nam 20 – 11 qua lời văn của học sinh lớp 6
Năm nào cũng vậy, ngày 20 – 11 đến luôn để lại trong em kỷ niệm khó phai
Năm nào cũng vậy, ngày 20 – 11 đến luôn để lại trong em kỷ niệm khó phai. Vẫn là ngày lễ ấy
sao mỗi năm một mới, mỗi năm em lại hiểu hơn nghĩa mẹ ơn thầy. Nhưng ngày kỷ niệm năm
nay, em còn có thêm một niềm vui mới. Bởi năm nay em bước sang học lớp 6.
Sáng hôm ấy, mẹ gọi em dậy sớm và dặn em phải ăn mặc thật là sạch đẹp. mẹ còn đưa cho em một bó hoa và nói em mang đến
buổi lao động trồng cây nhằm tạo cảnh quan xanh sạch đẹp cho trường. Buổi lao động đầy ý
nghĩa với khí thế vui tươi đã để lại trong em ấn tượng khó phai.
Theo kế hoạch của nhà trường, mỗi lớp chúng em được giao trách nhiệm trồng và chăm sóc một chục cây xanh. Bồn cây của lớp
nào xanh và tốt nhất sau một năn sẽ được nhà trường khen tặng và gắn biển để kỷ niệm. Lớp em hưởng ứng ngày tết trồng cây
hào hứng, sôi nổi vô cùng. Bạn Hoài Anh vui vẻ đứng lên xin phép cô chủ nhiệm rồi phân công nhiệm vụ cho từng tổ, tổ lại phân
công đến các bạn đội viên. Bạn thì xin được mang cây, bạn mang dụng cụ, người thì mang bình nước tưới, bạn mang phân bón.
Sáng hôm nhà trường tổ chức lễ ra quân, lớp em cùng hai mươi lớp khác xếp hàng thẳng tắp nghe thầy hiệu trưởng nói về ý nghĩa
của việc trồng cây. Sau khi nhận nhiệm vụ, chúng em tỏa đi những khu vực được giao. Hoài Anh nhanh nhảu, nhiệt tình và
gương mẫu ra tay trước. Bạn cuốc liền một mạch để tạo hình cho hố cây thứ nhất. Thế là, cứ như vậy, cả lớp chia nhau cuốc đủ
mười hố trồng cây. Vừa cuốc đất, các bạn còn vui vẻ trêu nhau. Có bạn còn hào hứng đọc bài ca vỡ đất. Đến lượt các bạn nữ
nhanh tay tra phân bón lót cho cây. Các bạn chu đáo thật. Trước đó một ngày các bạn còn cử nhau đi hỏi cô giáo dạy sinh để
chọn lượng phân vừa đủ tránh cho cây khỏi chết.
Khâu chuẩn bị đã xong, bạn lớp trưởng mời cô chủ nhiệm đặt trồng cây trước nhất. Cô chọn một cây bàng rất nhỏ, đặt xuống hố
cây rồi nói.
Hôm nay cô trò mình trồng cây bàng này, có lẽ phải đến lúc các em ra trường nó mới cho tán được. Lúc ấy, trong những ngày hè,
thế hệ sau của các em sẽ được hưởng những tán bàng mát rượi. Các em biết không, đó chính là cái lợi ích mười năm mà Bác kính
yêu của chúng ta ngày xưa đã dạy.
Rồi cô vón đất thật nhỏ, vun vào gốc cây.
Chẳng mấy chốc, hàng câu của lớp em đã được trồng xong, một hàng dài đủ loại, bàng, sấu, bằng lăng, hoa sữa,,, Các gốc cây
tưới nước cẩn thận cho đủ ngấm rồi các bạn mới ra về. Trong lòng các bạn hôm ấy ai cũng vui tươi phấn khởi.
Mới đó mà một năm học đã đi qua, hàng cây lớp em trồng đã tốt và xanh mướt. Lớp em rất tự hào khi được nhà trường chọn một
cây hoa sữa để gắn biển kỷ niệm. Thời gian trôi qua, hàng cây trước lớp đã trở thành một kỷ niệm không phai với mỗi bạn lớp
em. Bây giờ em đã hiểu rõ hơn lời dạy của Bác ngày xưa có ý nghĩa biết nhường nào.
Nguồn: Lính Chì
15. Em hãy kể về một người thầy ( cô) mà em kính yêu nhất
Nếu ai đó hỏi em: Từ lúc đi học đến giờ, em học qua bao nhiêu thầy cô giáo. Chắc chắn em
không thể nào nhớ được, nhưng nếu hỏi.
Thầy cô nào để lại cho em nhiều ấn tượng nhất?. Em sẽ ngay lập tức nêu ra những cái tên. Song
trong suốt 6 năm cắp sách đến trường, em chưa bao giờ dám nghĩ rằng, có một thầy giáo chỉ dạy
vệ.
Chú gà này thuộc giống gà cồ nên to con. Chú có một cái mào đỏ tươi roi rói. Chú có một đôi
mắt tinh nhanh màu xanh lóng lánh trông như giọt nước trong veo. Cặp mỏ búp chuối màu vàng
đậm của trống giúp chú bắt sâu. Lông cổ của trống có rất nhiều màu, nào là màu đỏ tía lẫn nâu
thật là đẹp.Mình chú khoác một cái áo thổ cẩm nhiều màu sắc rực rỡ. Chiếc cánh của trống khi
xoè ra như chiếc quạt lông nhiều màu săc sỡ.
Chú có cặp giò chắc nịch và khoẻ. Đặc biệt trống còn hơn các cô gà mái và lũ gà chiếp em út là chú có một chiếc đuôi dài, cong
vồng lên giống chiếc cầu vồng nhiều màu rực rỡ. Chân chú vàng ươm giống chiếc ủng của các chàng kị sỹ.
Mỗi khi cao hứng chú lại lên tiếng gáy. chú vỗ cánh phành phạch rồi dang chân, vươn cổ gáy một hồi thật to, thật dài. Tiếng gáy
của chú lanh lảnh như tiếng kèn đồng, vang dậy cả xóm làng. Nom chú thật oai vệ vô cùng.
Em yêu chú gà trống này lắm! Dù trời nắng, mưa, rét buốt những lúc mọi người đang ngủ ngon thì trống đã thức dậy nhảy tót lên
đống rơm rồi đánh thức mọi người dậy, nên cả nhà coi nó như chiếc đồng hồ báo thức. Ước gì em có một chú gà trống như vậy!
Nguồn: Lính Chì
17. Hãy miêu tả một cây ăn quả trong mùa quả chín.
Cây vú sữa ba trồng đầu hồi nhà thuở em còn là đứa trẻ lên ba, nay đã qua hai mùa trái ngọt.
Mùa nào cũng sai bông trĩu quả. Và bây giờ, nó đang bước sang mùa thứ ba ở độ sung sức của
tuổi trưởng thành.
Gốc cây to như bắp vế người lớn với những chiếc rễ ăn sâu xuống đất, tạo cho cây vú sữa một
dáng đứng vững chãi. Từ mặt đất lên chừng một mét, thân cây chia thành hai nhánh lớn, vươn
thẳng lên cao ước chừng gần bằng nóc nhà em. Vòm lá sum suê tỏa bóng mát xuống cả một góc
sân rộng, tạo thành một chỗ vui chơi lí tưởng cho hai chị em và lũ bạn học cùng xóm. Những trò
chơi đánh đáo, cướp cờ, bịt mắt bắt dê thường tổ chức dưới gốc cây vú sữa này. Những lúc mệt
mỏi, sau những trò chơi thú vị, bổ ích, chúng em lại quây quần bên chiếc bàn nhỏ đặt dưới gốc
cây, bày sẵn hai đĩa vú sữa mà trước lúc đi làm, ba đã hái cho.
Nhà em trồng khá nhiều cây ăn trái: cam, bưởi, quýt, sa-bô-chê, táo mỗi loại được trồng trên
một bờ dài thẳng tắp. Tổng cộng có đến một mẫu vườn nhưng chỉ có một cây vú sữa "lò rèn" đặc
biệt, không những sai quả mà hương vị của nó còn vượt hơn hẳn giống vú sữa thường thấy ở các
vườn cây khác trong vùng. Quả nhiều bao nhiêu cũng không bán. Mùa nào cũng vậy, khi vú sữa
Một lúc sau, bầu trời thấp thoáng xanh hiện ra. Ông mặt trời lại tươi cười đùa với gió. Một vài tia
nắng hiếm hoi bắt đầu mừng rỡ rọi xuống. Mấy chú chim không biết chú mưa ở đâu giờ bay ra
hót râm gian. Chà, không gian thật thoáng đãng không khí trong lành đến tuyệt vời. Sau cơn mưa
có lẽ cây cối hoa lá là tươi đẹp hơn cả. Vườn cây trước nhà không một tý bụi, tràn trề sức sống.
Mấy khóm hoa mười giờ như trang điểm lại dung nhan của mình để phô hương khoe sắc. Dưới
đất, nước mưa vẫn còn róc rách, luồn lách ra từ các ngõ. Mọi người ai nấy đều bắt tay ngay vào
công việc của mình.
Sau trận mưa mùa hè, cảnh làng quê tôi như bừng tỉnh. Cảnh vật thêm sức sống mới.
Nguồn: Lính Chì
19. Hãy tả lại ngôi nhà thân yêu của em
"Ngôi nhà" ôi hai tiếng gọi sao mà thân thương đến vậy! Ngôi nhà - nơi tôi được sinh ra và lớn
lên trong những câu hát ru êm ái của mẹ và được âu yếm trong vòng tay ấm áp với những câu
chuyện cổ tích lý thú của bà. Ngôi nhà - nơi đã ôm ấp bao niềm vui nỗi buồn của từng thành viên
trong gia đình tôi. Cũng chính tại ngôi nhà thân thương ấy đã nâng bước tôi trưởng thành đến với
bến bờ thành công chói lọi. Nơi ấy mọi vẻ đẹp đã quá đỗi thân thương đối với tôi
Ngôi nhà ấy cũng bình thường như bao ngôi nhà khác nhưng trong mắt tôi nó là một mái ấm
hạnh phúc nhất. Từ xa nhìn lại, ngôi nhà hiện lên với mái ngói đỏ tươi. Lại gần, ngôi nhà khoác
trên mình chiếc áo màu vàng chanh pha lẫn mầu trắng sữa với những nét hoa văn. Đó là căn nhà
nằm trên địa phận của con đường 308, cách trường tôi không xa lắm. Nó được xây cách đây hơn
4 năm rồi.
Tuy phải trải qua nhiều mưa nắng nhưng ngôi nhà vẫn còn tuyệt lắm bởi bố mẹ tôi đã tu sửa lại phần nào cho nó. Căn nhà không
rộng lắm nhưng cũng đầy đủ tiện nghi. Cánh cửa chính ra vào là cánh cửa xếp được sơn mầu xanh trông thật lịch lãm. Bên trong
lại là cửa kính lúc nào cũng bóng nhoáng bởi chị em tôi rất chăm chỉ lau chùi.
Ngôi nhà thân thương ấy được xây bằng gạch vữa rất bền bỉ và vững chắc. Nó là loại nhà hai tầng. Đi qua hai loại cửa chính là
phòng khách, phòng này được bố mẹ tôi để mắt đến nhiều nhất nên cánh bầy bố và trang trí rất gọn gàng, sang trọng. Bên này là
chiếc ghế sofa nâu, bên kia là chiêc ti vi to đặc biệt là trên bàn uống nước lúc nào mẹ tôi cũng đặt một lọ hoa nhỏ để tạo cho ngôi
nhà có một sức sống mãnh liệt làm cho ngôi nhà trở nên đẹp hơn. Căn phòng này cũng chính là nơi để tiếp khách và là nơi xum
họp gia đình sau mỗi bữa cơm chiều. Tiếp đến là phòng ngủ của bố mẹ tôi.
Ngay cạnh đó là phòng bếp, đây cũng là nơi mẹ và chị tôi trổ tài nội trợ. Theo hành lang dẫn đến cầu thang lên tầng hai là cả một
còn có bao nhiu là trò như đọc sách , thổi sáo Những đứa trẻ đó lớn dần lên , mỗi người mỗi
khác nhưng sẽ ko bao giờ quên được những ngày thơ ấu:
Trâu ơi ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta,
Cái cày nối nghiệp nông gia,
Ta đây trâu đấy ai mà quản công.
Ngoài ra trâu con gắn liền với những lễ hội truyền thống như chọi trâu đâm trâu . Lễ hội chọi
trâu ở HP là nổi tiếng nhất .Hải Phòng là vùng đất có truyền thống văn hoá với nhiều di tích lịch
sử và danh thắng mang đặc trưng của miền biển. Trong những di sản văn hoá ấy, nổi bật là lễ hội
chọi trâu Đồ Sơn - một lễ hội mang đậm bản sắc văn hoá dân tộc. Lễ hội nói chung là một sinh
hoạt văn hoá, tôn giáo, nghệ thuật truyền thống phản ánh cuộc sống vật chất và tâm linh của một
cộng đồng trong quá khứ. Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn được khôi phục lại hơn 10 năm nay và được
Nhà nước xác định là 1 trong 15 lễ hội quốc gia, bởi lễ hội này không chỉ có giá trị văn hoá, tín
ngưỡng, độc đáo mà còn là điểm du lịch hấp dẫn với mọi người.
Con trâu cũng có mặt trong lễ hội đình đám Việt Nam như tục chọi trâu ở Đồ Sơn (Hải Phòng),
tục đâm trâu ở Tây Nguyên, nhưng từ lâu lắm rồi người Đồ Sơn đã lưu truyền câu ca dao cổ:
"Dù ai buôn đâu, bán đâu
Mồng chín tháng tám chọi trâu thì về
Dù ai bận rộn trăm bề
Mồng chín tháng tám nhớ về chọi trâu"
Cũng có nhiều ý kiến về nguồn gốc ra đời của lễ hội chọi trâu đưa ra những căn cứ giải thích
khác nhau, nhưng ở Đồ Sơn vẫn có câu thành ngữ "Trống mọi làng cùng đánh, thánh mọi làng
cùng thờ" để lập luận Hội chọi trâu ra đời cùng với việc trở thành hoàng làng. Không những thế
để nói lên sự sung túc, thành công của nhà nông có câu:
Ruộng sâu, trâu nái
Tìm hiểu nguồn gốc ấy để thấy rằng lễ hội chọi trâu có một ý nghĩa rất quan trọng trong đời
sống người Đồ Sơn từ xưa tới nay. Ngoài nhu cầu vui chơi, tìm hiểu, qua lễ hội người ta tưởng
nhớ đến công ơn của các vị thần, duy trì kỷ cương làng xã, để cầu nguyện cho "nhân khang, vật
thịnh".Chọi trâu không chỉ đơn thuần "hai con trâu chọi" mà nó đã trở thành tục lệ, tín ngưỡng
độc đáo ở vùng biển Đồ Sơn. Người dân đặt vào lễ hội niềm tin và hy vọng bởi những cặp trâu