Bài viết văn số 2 lớp 8
Đề 1 : hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ với con vật nuôi mà em yêu
thích
A/ YÊU CẦU CỦA ĐỀ:
1/ Kiểu bài: Tự sự kết hợp miêu tả.
2/ Nội dung: Kể lại những kỉ niệm, những ấn tượng về một con vật
mà em đang hoặc đã từng nuôi. Vd: Nét đáng yêu, sự thông minh
của nó
3/ Nghệ thuật: Cần miêu tả vật nuôi cho sinh động cũng như bày tỏ
được tình cảm của em với nó( yếu tố biểu cảm)
B/ DÀN BÀI:
I/ Mở bài: Giới thiệu con vật nuôi mà em thân thiết.
II/ Thân bài: Kể lại những kỉ niệm chung quanh con vật nuôi đó.
1/ Vài nét về con vật nuôi của em: Ví dụ nó bao nhiêu tuổi? lông
màu gì? To hay nhỏ?
2/ Lai lịch nguồn gốc của nó: Em có nó trong trường hợp nào? Mua
hay được ai cho? Những kỉ niệm chung quanh việc nó về với gia
đình em?
3/ Chung quanh việc đặt tên cho nó? Em có kỉ niệm gì không?
4/ Buổi ban đầu em đã có tình cảm với nó chưa? Vì sao?( Vd nó cắn
giày dép của em, nó kêu làm em không ngủ được, nó đi vệ sinh hôi
hám v v
5/ Dần dần em bị nó chinh phục như thế nào? Chuyện gì khiến em
không còn ghét nó? ( Vd : Nó mừng rỡ khi em đi học về. Nó cọ đầu
vào em an ủi. Nó là cảm hứng để em làm dược một bài làm văn tốt,
hoặc nó lập công bắt chuột, )
6/Bây giờ thì em và nó gắn bó với nhau như thế nào?( Nó là vệ sĩ
của em? là bạn cùng chia sẻ vui buồn? Em chăm sóc nó như là em
em vậy )
III/ KẾT BÀI: Suy nghĩ của em về nó.
- Không thể tưởng tượng một ngày nào đó nó bị bắt cóc.
xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai
chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ
kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo
sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc
nào không hay.
Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn
có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật
đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường
hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột
hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe
tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai
chân trước duỗi dài nghe ngóng Thế rồi một anh " Tí" rửng mỡ
chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh " Tí"
chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí
hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác
rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay
diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng
yêu Lúc hơn.
Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được7 năm rồi. Biết
bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí
anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn
mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi
thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà
là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể
tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra
mừng. Nếu nó bị " bắt cóc" eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu
trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như
thể đó là em út của tôi vậy.
Chúc em thành công!
Văn mẫu:
tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành
không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.
Hachiko và giáo sư Ueno…Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó
vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu
sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng
của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt,
từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và
những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau
chăm sóc nó. Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được
lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng
về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko,
cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn.
Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của
giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi
đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo . Ngay lập tức có rất nhiều người quan
tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người
Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành .
Bên cạnh đó người ta còn có thuyết rằng bởi lẽ cạnh nơi Hachiko
ngày ngày vẫn ra ngóng đợi chủ nhân của mình có một nhà hàng thịt
nướng và Hichiko rất giỏi trong việc gỡ những miếng thịt ra khỏi que
dùng để nướng nên được khách hàng thường cho chú ăn . Vì lẽ đó
lý do mà hàng ngày chú ra đây đợi chủ là vì những miếng thịt nướng
đó .
Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt
Thông tin về cái chết của Hachiko được tất cả các tờ báo của Nhật
Bản thời bấy giờ đồng loạt đưa lên trang nhất…Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt
một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của
Hachiko cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của
Hachiko hiện đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.
Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó,
mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó, ngày nay còn được biết
đến như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi
bạn của mình. Và cũng vì nơi đây quá đông người mà người ta
không tìm thấy nhau để rồi lại phải vò võ quay về trong nỗi đợi chờ
giống như Hachiko.Trên đây là câu chuyện thật về một chú chó tên Hachiko, tượng
tưởng niệm của chú đã được dựng tại trước ga Shibuya. Bộ phim
“Hachiko Monogatari” sản xuất năm 1987, không hề có yếu tố cường
điệu, khoa trường, đã mô tả một cách chân thật nhất cuộc đời, niềm
kiêu hãnh và lòng trung thành của chú chó Hachiko. Bộ phim đạt
được thành công lớn, tạo tiếng vang cho ngành điện ảnh Nhật lúc
bấy giờ.
Bài viết số 2 lớp 8 đề 2: Kể về 1 lần mắc khuyết điểm khiến thầy,
cô giáo buồn
Bài làm
Rồi thời khắc định mệnh đã đến. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô
để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, con số ba khiến tim tôi thắc
lại. Tôi đã cố không để ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ
mặt ấy che giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên
trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Tôi biết ăn nói làm sao với
cô, với bố mẹ, với bạn bè bây giờ ? Tôi lo nghĩ và bất chợt nảy ra
một ý… Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh
xướng to “Tám ạ!”. Cô giáo dường như không phát hiện. Tôi thở
phào nhẹ nhõm và tự nhũ : “Chắc cô không để ý đâu ví có gần chục
bài bị điểm kém cơ mà!” . Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi
làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm “tám” theo nét chữ của cô.
Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc cô giáo đòi xem lại bài, tôi lạnh cả
người. Trời hỡi, đúng như lời “tiên tri”, trời xuôi đất khiến làm sao ấy,
cô thật sự muốn xem lại bài chúng tôi vì đểm tám không khớp vời
con số cô tổng kết trước khi trả bài. Cả người tôi lạnh run, mặt tôi tái
mét. Tôi chỉ muốn trốn ra khỏi lớp mà thôi. Và tôi càng hốt hoảng
hơn khi nghe cô gọi tên tôi. Cô đã phát hiện ra tôi sửa điểm. Cô gọi
tôi lên và đưa giấy mời phụ huynh ngay. Cả lớp tôi như bị bao trùm
bởi cái không khí nặng nề, khô khốc ấy. Cô chẳng nói lời nào với tôi
khiến tôi càng sợ và càng bối rối hơn. Tôi không còn tâm trạng để
học các môn khác. Cô cảm thấy “ghét” cô biết bao! Tôi mới vi phạm
lần đầu đầu thôi mà sao cô không tha thứ cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ
điều này và chỉ muốn trả thù cô. Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi đã
phạt tôi suốt mấy tuần lễ không cho xem truyện, bắt tôi làm bài tập
Toán miệt mài. Tôi lại càng “ghét” cô hơn…Và thế là một ngày nọ, khi
hết giờ đến giờ ra chơi, các bạn chạy lên bàn hỏi bài cô, tôi đã
nhanh tay giấu đi quyển số chủ nhiệm và một quyển sổ tay của cô.
Tôi chỉ nghĩ làm cô tức và lo lắng… Tôi thấy cô quay lại lớp tìm và
thông báo cho cả lớp. Nhưng không một ai biết… Cô không hề mảy
may nghi ngờ đến những cô cậu học trò bé bỏng của cô. Đúng như
sao ngày ấy tôi lại có những suy nghĩ sai lầm và ngốc nghếch đến
thế để rồi bây giờ ân hận mãi. Tôi không còn gặp cô nữa và chẳng
biết làm sao để xin lỗi cô. Tôi chỉ còn biết gìn giữ quyển sổ của cô và
mong một ngày gần đây tôi sẽ gặp lại cô, sẽ trả sổ cho cô và kèm lời
xin lỗi chân thành của tôi. Cô ơi…
Thời gian không dừng lại. Giờ đây tôi đã xa cô. Chiếc ghế cô ngồi
giờ đã có ngưới thầy khác. Tôi dẫu biết người thầy ấy cũng sẽ yêu
thương, lo lắng cho chúng tôi nhưng tôi chỉ mong tìm lại bóng dáng
của cô ngày nào. Tôi mong có thể gặp lại cô để xin lỗi, để nhận được
sự tha thứ, bao dung củ cô. Cô ơi, con thật lòng xin lỗi cô…
Xem thêm bài: Kể về 1 lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn
Bài viết số 2 lớp 8 đề 3: Kể về 1 việc em đã làm khiến bố mẹ vui
lòng.
Bài làm
Ba mẹ là người đã cho tôi sự sống, cho tôi tình yêu cao cả, dạy cho
tôi những điều tốt đẹp nhất để tôi làm hành trang bước vào đời.
Trong mắt tôi, không ai có thể sánh bằng ba mẹ. Tình yêu của tôi
dành cho ba mẹ như ngọn lửa không bao giờ tắt. Tôi luôn mong
muốn làm cho ba mẹ hài lòng về mình. Chủ nhật vừa qua là một
ngày hạnh phúc đối với tôi vì tôi đã làm được một việc khiến ba mẹ
rất vui lòng.
Từ bé đến giờ tôi vẫn luôn tự hào về gia đình tôi. Ba mẹ lúc nào
cũng yêu thương, quan tâm, chăm sóc tôi. Một ngày đẹp trời nọ, ba
mẹ trìu mến thông tin với tôi một tin rất quan trọng: tôi sắp có em.
Niềm vui ấy làm cả nhà chúng tôi hân hoan hơn, hạnh phúc hơn khi
chào đón thành viên mới của gia đình. Rồi đến ngày em trai tôi cất
tiếng khóc chào đời, tôi thấy ba mẹ vất vả lo cho em, tôi càng thêm
yêu ba mẹ. Tôi cũng rất yêu thương nó. Đó là cậu bé có nước da
Tôi nói một cách thổn thức:
- Ba mẹ chỉ thương em, không thương con như hồi đó nữa. Huhu…
Mẹ tôi âu yếm vuốt nước mắt trên má tôi rồi ôn tồn giải thích:
- Con nghĩ như vậy là sai rồi. Em còn quá nhỏ, ba mẹ phải dành
nhiều thời gian lo cho em. Còn con, con lớn hơn nên ba mẹ tin
tưởng, an tâm về con. Ba mẹ rất thương con. Hơn nữa, con lại còn
biết phụ giúp ba mẹ. Từ khi có em, mẹ thấy con rất người lớn, mẹ rất
vui. Con có thương em không?
Tôi nói lí nhí: Dạ có.
- Vậy con có muốn làm cho ba mẹ vui lòng không?
- Dạ có – Tôi khẳng định.
Con hãy phụ mẹ chăm sóc em, con sẽ thấy em rất cần sự chăm sóc
đặc biệt. Nếu con nghĩ ba mẹ không thương con. Ba mẹ sẽ rất buồn.
Tôi nghe trong giọng nói của mẹ có sự nghẹn ngào. Tôi thấy mẹ ôm
tôi chặt hơn. Tự dưng những ý nghĩ trước đó bỗng nhiên biến đâu
mất. Tôi chỉ còn thấy mẹ thương tôi biết chừng nào. Tôi sung sướng
được ở trong vòng tay của mẹ… Ba không biết có mặt từ lúc nào,
cũng cười và nói:
- Cả nhà ta cùng thương yêu nhau. Ba mẹ đều thương cả hai con!
Tôi chạy đến ôm lấy ba. Ba ơi, con thương ba mẹ. Con biết ba mẹ
rất thương con… Lúc đó tôi chợt nhớ ba đã lấy lới bài hát “cả nhà
thương nhau” để khẳng định tình cảm của ba mẹ. “Ba này, lúc nào
cũng thật vui.”. Tôi thầm nghĩ mà thấy lòng vô cùng sung sướng.
Chiều chủ nhật hôm ấy cả nhà chuẩn bị sang nhà ngoại chơi, có ẵm
em đi nữa. Mẹ gọi tôi phụ sắp xếp quần áo, tả, khăn, sữa, nước cho
em. Tôi thấy vui vô cùng. Thì ra em Ton Ton cần được mọi người
chăm sóc đến như vậy. Tôi chơi với em và cảm nhận được tình yêu
thương chạy khắp người. Ton Ton dễ thương của chị, chị rất yêu
thương em.
Thấy tôi vừa chơi với em, vừa hôn vào bàn tay bé bỏng của nó, mẹ
hàng xóm của nhà tôi, nhà lão nghèo lắm, vợ mất, con trai vì không
lấy được vợ nên bỏ đi làm ăn, để mình thân già lão ở nhà. Lão với
ông nhà tôi thân nhau lắm, tuy tuổi tác chênh lệch, nhưng hai người
cứ trò chuyện thì lại rôm rả, như hai người bạn tri kỉ với nhau vậy.
Lão Hạc cứ chệnh choạng , mặt cúi gắm xuống, lưỡng lự trước cửa
một lúc rồi bước vào nhà. Ông nhà tôi kêu lên: Cụ đến chơi ạ” Lão
Hạc không đáp lại. Lão đi từ từ, chậm rãi vào gian chính. Bực mình
thật, đúng lúc người ta ăn cơm thì lại mò đến- Tôi tự nhủ một cách
trách móc lão Hạc. Lạ thật! Lão ngồi phịch xuống tấm phản, không
nói không rằng, cứ cúi gằm cái mặt xuống. Chồng tôi cũng thấy lạ
lắm, nhưng cũng giữ phép lịch sự, rót chén nước chè mời lão. Lão
Hạc đưa hai bàn tay run run đỡ lấy chén trà chồng tôi đưa, đưa lên
môi nhấp nhẹ rồi lại đặt xuống. Đến giờ lão vẫn chưa mở lời. Rồi cái
vẻ yên lặng ấy cứ diễn ra một lúc, chồng tôi nhìn lão một cách kì lạ,
không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng thì, có lẽ là lão đã sẵn
sàng để nói chuyện- lão ngẩng khuôn mặt lão lên, khuôn mặt nhăn
nheo, rám nắng, dưới khóe mắt vẫn thâm quầng- và mở chuyện:
- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ!
- Cụ bán nó rồi?- chồng tôi đáp một cách ngạc nhiên
- Bán rồi! Họ vừa bắt nó xong.
Lão kể với giọng khàn khàn, khiến tôi nghe chữ được chữ không.
Lão mỉm cười. Nhưng lão cười lạ lắm, miệng lão cười nhưng mà môi
cứ giật giật, cả người lão run lên. Lão cười mà như mếu vậy. Có lẽ
tâm trạng lão không vui như lão cố tỏ ra cho chồng tôi thấy- và chồng
tôi cũng nhận ra điều đó. Ông hỏi:
- Thế nó cho bắt à!
Vẻ mặt lão thoáng thay đổi, mắt lão nhắm nghiền lại, khuôn miệng
cười lúc nãy đã biến mất. Rồi từ hai khóe mắt chảy ra giọt nước mắt,
nó chảy dài trên khuôn mặt xương xương của lão. Những nếp nhăn
trên khuôn mặt lão co lại, lão khóc mỗi lúc một nhiều, hàng nước mắt
thêm buồn nên cố nẹn lại, và nghiến răng để không òa khóc theo lão.
Ông nắm lấy đôi vai gầy gọc của lão Hạc an ủi lão. Cái cảnh tượng
thật não nề.