Một số bài văn hay lớp 6
Bài viết số 7 lớp 6 đề 1: Em hãy tả quang cảnh một
phiên chợ theo tưởng tượng của em.
Bàilàm
Một ngày mới bắt đầu với tiếng gà gáy nhộn nhịp -
dấu hiêu cho sự khởi nguồn. Tôi vùng giậy ra sân tập
thể dục và bắt gặp đoàn người gánh gồng háng hóa
qua đường. Tôi chợt nhận ra hôm nay là ngày họp
chợ- nơi nằm giữa trung tâm thị trấn Lộc Bình. Tôi bất
giác liên tưởng đến bầu không khí vui tươi đang diễn
ra. Sự sần uất không thể thiếu trong mỗi phiên chợ.
Một thoáng bồi hồi tôi nhận ra: Chợ quê tôi sao mà
đẹp quá.
Quả thật nếu ai có dịp đến với LB thì như có phép
màu làm họ không muốn rời khỏi nơi đây bởi chợ nằm
bên con sông Kì Cùng đã tạo cho khu chợ cảm giác
vui tươi qua từng nhịp chảy của nó. Chợ thường họp
năm ngày một lần từ sớm tinh mơ khi gà chưa gáy đến
khi bóng mặt trời đã xế tà. Tờ mờ sáng những người
nông dân đã cần cù man hàng hóa ra chợ bán, họ
mong tìm được chỗ ngôi tốt và bán được nhiều hàng.
Khỏang 6h sáng chợ đã đông vui tấp nập. Nào người
lái buôn, người bán hàng, người mua, tất cả đang đổ
dồn về phía trung tâm thị trấn. Ở ngay đầu chợ cũng
có thể cảm thấy được sự vui tươi đang diễn ra ở bên
trong. Hương gạo nếp, mùi bánh phở nghi ngút bốc ra
như mời gọi thực khách rẽ vào quán ăn. Quả thật phở
Lộc Bình vừa rẻ vừa ngon khiến ai cũng muốn dừng
chân để vào quán thưởng thức món ăn của quê hương.
Mặt trời nhô cao dần rồi nhú lên cho kì hết, chiếu rọi
cùng thưởng thức. Cũng có những người đi chợ không
mua sắm mà họ đi ngắn, đi bình phẩm hoặc đi chơi
chợ. Đến cuối chiều, khi mặt trời khuất sau núi chợ
mới tan.
Ai cũng có một miền quê sinh ra do đó ai cũng có hìh
ảnh của phiên chợ quê trog lòng. Ai cũng có tuổi ấu
thơ từng mong bà, mẹ, chị về để có quà, có khi chỉ là
một cái kẹo, củ khoai có khi còn ngon hơn cả đặc sản
đắt tiền. Tôi sẽ ko thể quên đc khu chợ quê- nơi tôi
sinh ra. Nó đã để lại nhữg ấn tượng không bao giờ
phai trong tâm trí tôi./.
Bài viết số 7 lớp 6 đề 2: Từ bài Lao Xao của Duy
Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng
đẹp trời.
Từ ngay ông mất bố mẹ em có nhiệm vụ chăm sóc
vườn .Khu vườn không rộng lắm nhưng được trồng
nhiều loại cây khác nhau . Theo em có lẽ khu vườn
đẹp nhất vào buổi sáng.
Vì em phải bận học nên ko theo bố mẹ vào vườn
được . Nhưng hôm nay là ngày chủ nhật nên em cùng
bố mẹ ra thăm vườn và phụ giúp bố mẹ làm vườn.
Người mở cổng vườn đầu tiên là em . Sáng hôm đó ko
khí trong lành mát mẻ, cảnh vật còn chìm trong màn
sương đêm,bầu trời trong xanh cao vời vợi . Pha lẫn là
những đám mây trắng đang trôi bồng bềnh . Trên
những chiếc lá còn động lại những hạt sương sớm nó
lấp lánh như kim cương . Những hàng cây đang đung
đưa theo gió như nói chuyện với nhau . Những chú
chim ríu rit líu lo gọi bầy . Tất cả làm nên một bức
tranh thiên nhiên đẹp sinh động .
Chị chào mào hót líu lo như đón một buổi sáng bình
minh . Tất cả đã tạo nên một âm thanh " Lao Xao "
của khu vườn nhà em .
Khu vườn trong nắng mai của nhà em thật đẹp để lại
cho em nhiều ấn tượng không bao giờ phai . Em sẽ
chăm sóc khu vườn để nó luôn luôn tươi đẹp
Bài viết số 7 lớp 6 đề 3: Em đã từng gặp ông Tiên
trong những truyện cổ dân gian,hãy miêu tả lại
hình ảnh ông Tiên theo trí tưởng tượng của mình.
Bài làm
Buổi tối hôm đó, nằm thiu thiu ngủ trên đùi của bà.
Sau khi nghe kể một câu chuyện cổ tích: Ngày xửa
ngày xưa… cái thuở hồng hoang ấy, cái hồi mà thần
tiên sống lẫn lộn giữa loài người. Rồi giấc mơ dến với
tôi tự lúc nào và điều kì lạ là trong giấc mơ tôi đã gặp
một ông tiên giống hệt ông ngoại tôi đã mất.
Ông tiên nầy có bộ râu thật đẹp, năm chòm suôn đuột,
bạc trắng như râu mấy chú hát tuồng hay đeo. Da dẻ
ông hồng hào, tôi quan sát kĩ thấy ông chưa có nếp
nhăn nào cả. Không biết ông đã bao nhiêu tuổi rồi mà
đôi mắt ông còn tinh anh lắm. Khuôn mặt ông phúc
hậu, nhân từ, nhìn tôi như nhìn thấy cháu ruột của
mình. Ông mặc bộ đồ trắng, trắng lắm, không phải
bằng vải mà hình như bằng mây khói thì phải. Tóc của
ông như sương tuyết nửa búi cao nửa xoã xuống hai
bên. Trông ông mờ ảo như ngọn núi Sơn Chà khi gió
mùa kéo về mây giăng tứ phía. Như có cảm giác gặp
lại ông ngoại, tôi vòng tay cúi đầu thật thấp và lí nhí :
“Chào ông ạ!” Ông cười thật to, làm tôi giật cả người.
ấy có đặc điểm gì khiền em phải chú ý như vậy. Sau
đây, em xin tả lại cho cô và các bạn cùng nghe.
Cậu bé tên là Minh, nhà Minh nghèo lắm. Có lần em
nghe các bác trong chợ kể rằng ba má cậu mất sớm, để
lại hai chị em Minh non ớt đương đầu với sóng gió
cuả cuộc đời. Do nhà nghèo, nên chị Minh phải đi làm
thuê làm mướn suốt ngày, còn Minh thì phải đi bán
rong trong chợ các đồ linh tinh như bàn chải, lược , đồ
móc chìa khoá để nuôi sống bản thân. Tóc cậu rậm
rạp, Có lẻ vì nhà nghèo nên cậu không thể đi cắt tóc
được. Cậu có khuôn mặt hình chữ điền dính đầy bụi
bẩn vì cậu phải lăn lộn khắp nơi để kiếm ăn nhưng ẩn
sau lớp bụi bẩn đấy, em tin chắc là một tấm lòng nhân
hậu, Cậu có chiếc mũi dọc dừa trông chẳng hợp với
khuôn mặt cuả mình tí nào. Ẩn sau đôi môi tái nhợt vì
bệnh tật là hàm răng khểnh và trắng ngà.Đã vậy. Ông
trời còn nỡ để Minh mang một dị tật khủng khiếp. hai
tay cậu bị bại liệt không giống như người bình thường
khiến cạu cầm nắm rất khó khăn. Vì vậy mà chị Minh
phải quàng sẵn đồ đạc lên người Minh để cậu có thể
bán. Cũng chính vì điểm này mà tất cả lũ nhóc trong
chợ đều gọi Minh với một cái tên trêu chọc là Minh
cùi. Mỗi lần như vậy, Minh vưà khóc vừa giẫn dữ xua
các bạn kia ra, nhưng vì bị tật nên chẳng những không
xua được mà còn bị té lên té xuống khiến đám nhóc vô
luơng tâm kia cười vỡ cả bụng. Em vội vả chạy đến đỡ
Minh dậy. Thế là Minh kết thân với em vì em là người
bạn duy nhất không trêu chọc Minh. Trong chỉ vài
phút tiếp cận. Em đã phát hiện ra rằng: tuy xấu xí.
Nhưng cậu vẫn mang trong mình cái hồn nhiên, trong
viết, đã nổi tiếng trong cả nước . Trời đã gần trưa. Mẹ
đã mua hàng xong và ra đón em. Vưà lúc ấy ,chị cuả
Minh tất tả chạy bộ đến mang cơm cho Minh. Trông
thấy em đang nói chuyện với Minh, chị nói: “ Chào
em, em là bạn cuả Minh à” .Em tươi cười gật đấu. Chị
quay sau đút cơm cho Minh ăn, thấy Minh phải cố
gắng lắm mới ăn đươc từng muổng cơm và người chị
thương em chốc chốc lại chảy nước mắt làm em rất
cảm động. Nghe em kể về Minh, mẹ em sực nhớ về
Bác Tư người làm trong một ngôi nhà tình thương của
một tổ chức nhân đạo .Mẹ em chạy đến nói với chị cuả
Minh. Hai chị em mừng đến phát khóc. Cuối cùng.
Chị em Minh đã được đón về một mái ấm tình thường
để đườc che chở, đùm bọc và dạy dỗ nên người
Nhìn hoàn cảnh của Minh, một cậu bé mồ côi, tật
nguyền. Em cảm thấy mình rất may mắn được sống
đầy đủ và êm ấm trong vòng tay thương yêu của cha
mẹ và ông bà. Em quyết tâm học thật giỏi để sau này
lớn lên trở thành người tài , làm cho đất nước ngày
càng giàu mạnh hơn. Em sẻ thành lập nhiều tổ chức từ
thiện để góp phần xoa dịu các nỗi đau của những
mảnh đời bất hạnh như chị em Minh./.