Vài lần, con gái tôi gọi điện và nói, \"Mẹ, mẹ phải đến xem những
bông thuỷ tiên vàng trước khi chúng tàn\".
Bài làm
Vài lần, con gái tôi gọi điện và nói, "Mẹ, mẹ phải đến xem những bông thuỷ tiên vàng trước khi chúng
tàn". Tôi rất muốn đi, nhưng đó là một quãng đường hai giờ đồng hồ lái xe từ Laguna đến Hồ Arrowhead.
"Mẹ sẽ đến vào thứ ba tới. " Tôi hứa, một cách bất đắc dĩ, vào cuộc gọi lần thứ ba của nó.
Thứ ba kế đó là một ngày mưa ảm đạm và lạnh lẽo. Nhưng vì đã hứa nên tôi phải đi. Khi cuối cùng tôi
cũng đến được nhà Carolyn - con gái tôi. Ôm hôn chào những đứa cháu của mình, tôi nói:
Hãy quên những bông thủy tiên đi, Carolyn! Đường đầy mây và sương không thế nhìn thấy gì, và
không có gì trên thế giới này trừ con và những đứa trẻ có thể khiến mẹ chịu đựng nó để lái xe thêm một
inch nào nữa!
Con gái tôi mim cười và nói:
-
Chúng ta vẫn lái xe trong tình trạng này được mà mẹ.
Con sẽ không thể khiến mẹ bước ra đường cho đến khi trời quang đãng trở lại, và đó là khi mẹ về
nhà! Tôi kiên quyết.
-
Con đã hy vọng mẹ sẽ đưa con ra chỗ sửa để lấy xe của con.
-
Chúng ta sẽ phải đi bao xa?
-
Chi qua mây toà nhà là đến, Carolyn nói: - Con sẽ lái xe.
Sau vài phút, tôi hỏi:
nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại
học.