1
ngá
lêi
T
hời gian cứ trôi đi như thể nó là một nhiệm vụ mà tạo hoá đã
giao cho nó chẳng để cho con người ta giây phút để ngắm
mình! Theo quy luật đó một ngày 20-11 nữa lại đến trên mái
trường Dương Xá, trên đất nước Việt Nam và đến trong tim chúng
ta.
Kính thưa các thầy các cô, chúng em là những học sinh năm
đầu tiên bước vào cánh cổng trường cấp III, bởi vậy chúng em sẽ
không khỏi bỡ ngỡ , hồi hộp trước bạn bè, thầy cô và cả mái
trường mới! Có lẽ những kỉ niệm đẹp đẽ thời cấp II đã cùng nét
chữ, trang giấy ấp ủ trong những dòng lưu bút! Và giờ đây chúng
em đang được các thấy các cô dang rộng vòng tay che trở, được
các thầy các cô ân cần dạy dỗ, chỉ bảo để chúng em sẵn sàng
bước vào tương lai! Cô giáo, thầy giáo! Hai chữ ấy sao hôm nay
mang cái hồn thiêng liêng và tự hào biết nhường nào! Cô ơi thầy
ơi cả một đời hi sinh vì sự nghiệp giáo dục, vì sự nghiệp trồng
người! Một đời ấy sẽ là quá lớn nếu chỉ đem so sánh với một
ngày kỉ niệm! Chúng em- những đứa trẻ còn chưa thấu đáo sự
đời sẽ luôn luôn ghi nhớ công ơn thầy cô!Xin ngàn lần cảm ơn
các thầy cô- người cha người mẹ thứ hai của chúng em!
Tập thể 10A4 xin kính chúc các thầy cô mạnh khoẻ, hạnh
phúc và hoàn thành tốt sự nghiệp trồng người!
Cũng nhân dịp này tập thể 10A4 xin chúc các cô các thầy luôn
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
Nguyễn Thị Chí Mỹ
3
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng quơ.
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh.
Em ngồi yên uống suối mật trong lành
Thời gian như dừng trôi không bước nữa
Không gian cũng nằm yên không dám cựa
Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng.
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
Kiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấm
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
5
nh÷ng con
hạc giấy
Bay đi nào con hạc giấy của em
Thế giới không là khung cửa sổ nhà mình
Thế giới bao la
Bay đi kìa những con hạc
Bay thật xa và mang về cho em chút bình
yên nho nhỏ
Để khi buồn em còn được khóc
Bay đi nào những con hạc
Bay thật cao
Để trả lời cho em còn bao nhiêu cây số nữa
Sẽ chạm mặt bình yên ?
Bay đi nào!
Những con hạc giấy nằm im trên khung
cửa
Chẳng lẽ mày không khao khát được bay?
Em tự hỏi đến bao giờ hạc nhỉ?
Em được gửi những buồn đau
Theo cánh hạc lên trời….
hai lần, ba lượt thầy ... cứ quên. Lúc thì... thầy bận... học (?!), lúc lại bận soạn bài
cho môn dạy, lúc làm xong rồi nhưng... để quên ở... Sài Gòn ?!!! Lần cuối cùng,
thầy nhớ đem theo, mà xe đò đông quá, thiên hạ chen nhau làm hỏng mất mô
hình của thầy ?!! Học trò đâu chịu tin! Học trò đòi thầy dựng mô hình ngay tại
lớp. Thầy bối rối "huy động" thước kẻ với số lượng tối đa, "chấm" các em bé
bỏng ở hai dãy bàn đầu (trong đó có cô nhỏ dễ thương) lên giúp thầy ... dựng
mô hình (?). Trời đất! Năm bảy mái tóc thề, hơn một chục bàn tay nho nhỏ, cộng
thêm thầy đứng vây quanh chiếc bàn giáo sư thì... còn ai nhìn thấy được gì! Vậy
là... thầy cho học trò xếp hàng một, theo từng dãy bàn có trong lớp, từ từ tiến về
phía "mô hình sinh động" tham gia theo kiểu "cưỡi trực thăng... xem hoa". Vậy
mà vui ghê gớm, vậy mà rất hoà bình. Cả thầy lẫn trò không ai thấy được nét
ngây ngô, khờ khạo trong hành động của mình, mà còn xem như đó là 1 "kỳ
tích" của thứ chỉ số IQ thuộc vào loại thông minh ?!!
Rồi cũng có lần, thầy nổi giận hét to như ... "Trương Phi" chỉ vì chút nghịch
ngợm đi quá đà của lũ học trò thơ dại . Khiến học trò rơm rớm nước mắt tủi
hờn. Còn thầy bất chợt dịu xuống như ... giọt nắng cuối thu để hỏi một câu thật
dễ "Ký kết hiệp ước hoà bình":
- Ôi, sao bỗng dưng các em ngoan quá vậy ?
***
Vâng, thầy T. là vậy đó - người không biết giận lâu, người rất dễ quên hờn,
dễ nhập cuộc với áo trắng ngu ngơ . Thầy như một chiếc lá, tình vờ rơi xuống
mặt nước hồ đang dao động của tuổi học trò, góp thêm một con sóng giao
thoa nhỏ bé, rồi lại theo gió bay đi ... Thầy dạy chưa hay . Học trò biết vậy,
nhưng học trò không chê, mà mặc nhiên chấp nhận như một thứ kỷ niệm, xếp
bên cạnh những tầng lớp kỷ niệm phải có trong tuổi ngây thơ . Bởi thầy T. rất
hẳn nhiệt tình (dẫu thầy càng nhiệt tình giảng giải, học trò càng... nhiệt tình
ngơ ngác!). Bởi đối với thầy T., tất cả những gương mặt trong sáng ngồi bên
dãy bàn học bằng gỗ dưới kia, đều được thầy xếp đồng đẳng bằng một cái
"mác" học trò đơn giản. Chúng như một quần thể tập hợp từ những cá thể lạ
lẫm mà thầy đang có nhu cầu khám phá và ghi nhớ. Nhu cầu hòa nhập để vô tư
bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng
hay trách phạt nào khác. Usinxki
Đối với người giáo viên, cần phải có kiến thức, có hiểu biết sư phạm về quy
luật xã hội, có khả năng dung lời nói để tác động đến tâm hồn học sinh. Có kỹ
năng đặc sắc nhìn nhận con người và cảm thấy những rung động tinh tế nhất
của trái tim con người.Xukhomlinxki
Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong,
người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo
viên vui sướng khi thấy học sinh đang trưởng thành và lớn lên. Gôlôbôlin
Dạy tức là học hai lần.G. Guibe
Một gánh sách không bằng một người thầy giỏi. Ngạn ngữ Trung Quốc
Thầy giáo là đường tinh, học sinh là đường đã lọc.Ngạn ngữ Ba Tư
Một ông thầy mà không dạy cho học trò được việc ham muốn học tập thì
chỉ là đập búa trên sắt nguội mà thôi. Horaceman
Đem việc làm mà dạy người thì người ta theo; chỉ đem lời nói mà dạy
người thì người ta không phục. Đệ Ngũ luận
Người cha chính là người thầy đầu tiên của đứa trẻ.T. Thore
Phải tôn kính thầy dạy mình, bởi lẽ nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các
thầy giáo cho ta hương cách sống đàng hoàng tử tế.Philoxêne De Cythêrê
Nào ai có giỏi hơn con kiến, thế mà nó chẳng cần nói một lời nào. Benjamin
Franklin
Tôi dường như không phải là thầy giáo...và những con đường dẫn đến trái
tim tuổi thơ sẽ bị đóng kín đối với tôi nếu tôi chỉ là người đứng trên bục giảng.
V.A. Sukhomlinxki
10
Thầy giáo pro
Thầy giáo bước vào lớp.