Nguyễn Văn Nam
Nam ơi Nam !bạn bè em đang gọi
Thứ 7 gần về mà chằng thấy em đâu
Cánh phượng chưa rơi tuổi học trò chưa hết
Trang vở lạnh lùng ôm cây bút khóc thương
Em ra đi để bao niềm nuối tiếc
Một anh hùng của xứ Nghệ hôm nay
Anh xa quê khi nghe tin hung dữ
Em cứu người quên cả bản thân em
Đất xứ Nghệ một tiếng khóc vang
Một anh hùng tuổi đang còn mười tám
Dòng sông Lam xưa nay thơ mộng
Nỡ lòng nào vùi mất một tuổi xuân
Giờ chỉ còn bao tiếng oán than
Dòng nước xoáy em không về được nữa
Nơi phương xa anh chấp tay cầu nguyện
Nơi suối vàng em yên giấc nghìn thu!
Tác giả: Quoc Khoi
Bài thứ 2
Nam ơi Nam !. Em thấy gì không ?.
Hôm qua,triệu bài thi cho người tuổi 18
Một câu hỏi làm rơi bao nước mắt
Về con người thức tỉnh vạn con người
Câu hỏi về em:Chàng trai mười tám
Nguyễn Văn Nam bỏminh cứu bạn
Giữa dòng Lam nước cuốn đôi bờ
Em ra đi khi Phượng hồng mới nở
Cánh cửa phòng thi chưa kịp mở đón em.
Trang vở cũ ôm bút khóc quần quại
chỉ biết nước dòng sông chảy xiết.
chỉ lo các em nhỏ nước trôi.
không nghĩ đến một chữ"tôi".
đã đổi đời em...lấy 5 cuộc đời thơ bé!
Mọi danh hiệu trao em, trao qua bố mẹ.
Ở nơi nào...em cũng sẽ vui hơn.
Bàn thờ em chẳng ngừng toả khói hương.
Ngôi nhà thân thương, con đường....khuất bóng.
Em chẳng còn mùa thi cháy bỏng.
Em chẳng còn hi vọng vươn cao.
Viết về em,bao nhiêu bạn lệ trào.
Những dòng viết hay hơn bao văn mẫu.
Sống và Chết đâu chỉ trong chiến đấu.
Giữa thời bình vẫn in dấu hi sinh.
Em ra đi...gương sáng mãi lung linh.
Cho hàng triệu bạn mình hiểu thêm lẽsống...!