Bài phát biểu HS trong lễ bế giảng 2010 2011 - Pdf 33

BÀI PHÁT BIỂU CỦA HỌC SINH TRONG LỄ BẾ GIẢNG (2010 – 2011)

Hôm nay, trong không khí hân hoan, phấn khởi của buổi lể bế giảng năm học 2010
– 2011, em xin thay mặt các bạn học sinh trong toàn trường nói chung cũng như
gần 300 học sinh khối 9 nói riêng được nói lên lòng của mình, nói lên những nỗi
niềm sâu kính trong quãng đời học sinh mà chưa một lần thổ lộ.
Kính thưa các thầy cô cùng các bạn!
Những tiếng ve đã kêu râm ran trong vòm lá, những cơn mưa rào vội vã đến, vội
vã đi đã báo hiệu mùa hè đến, những mùa thi mới lại về làm xốn xang trong lòng
ta biết bao nhiêu suy nghĩ. Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào cơn gió
đông đã đưa ta đến lớp trong cơn mưa phùn ầm ĩ mà giờ đây, nắng hạ đã tràn
ngập lối mòn con đường đến trường, tràn ngập trang giấy còn đang dở, tràn ngập
cả tâm hồn của mỗi đứa học sinh còn đang vương vấn tiết học cuối cùng.
Đứng trong khoảng khắc thiêng liêng này, em ngỡ như mình đã chìm trong giấc
mộng dài, tràn đầy hạnh phúc trong 4 năm qua để đến giờ không dám tin vào
hiện tại mình đã là cô học trò đã được tốt nghiệp và phải chia tay những người
thân yêu, phải tạm biệt tất cả những gì đã trở thành thân thương nhất mà bấy lâu
nay em đã lạm nhận là của mình. Vẫn con đường này, vẫn cổng trường này, hàng
cây, sân trường, vẫn những cảnh vật quen thuộc mà có lúc em đã cố vô tình. Thầy
cô đây , bạn bè đây nhưng sao em cảm thấy mọi thứ như càng ngày xa mình , xa
thật rồi, …
Nhắm mắt lại, hình ảnh cô bé mới vào trường với cặp mắt ngơ ngác hôm nào, với
cái dáng vẻ rụt rè níu áo mẹ trong 1 buổi sớm mùa thu, mà khi mở mắt ra đã thấy
mình đoàng hoàng trở thành một người anh, người chị. Thời gian trôi qua thật
nhanh như một cái chớp của đôi mắt, tích tắc và tích tắc. Dù vậy trong cái tích tắc
đó đã để lại cho chúng em bao nhiêu là kỉ niệm với những vui buồn xen lẫn. Có
hàng giờ ngập trong đầy ắp những tiếng cười, có vài phút để rơi những giọt nước
mắt, có vài giây để giận hờn vu vơ. Tất cả đã trở thành kỉ niệm, 1 kỉ niệm mà
người ta vẫn nay thường gọi là kỉ niệm tuổi học trò.



mình.


Các bạn ơi! Trong khoảnh khắc thiêng liêng của phút chia tay này, chúng ta hãy
cùng nắm chặt tay và nói với nhau những điều xuất phát từ tận đáy lòng của
mình, có thể là một lời cảm ơn, một lời xin lỗi hay một dòng tâm sự thầm kín. Chia
tay đâu phải là vĩnh biệt mà chỉ là tạm thời xa nhau để nhớ về nhau nhiều hơn. Có
một cuộc gặp gỡ nào mà lại không có phút chia tay, nhưng điều quan trọng là
chúng ta phải tin rằng mình sẽ được hội ngộ, được nhìn thấy nhau khi thật sự
trưởng thành.
Giờ đây, với một lòng biết ơn sâu sắc, chúng em xin hứa với tất cả thầy cô giáo
một lời hứa thành người. Dù ở đâu hay có làm gì đi chăng nữa chúng em cũng sẽ
mãi nhớ về người, nhớ những bài giảng vô cùng sâu sắc, nhớ những cảnh vật
quen thuộc của mái trường Trần Quý Cáp – Điện Phước thân yêu và em tin rằng
ánh mắt của các thầy cô, bạn bè sẽ mãi dõi theo chúng em, mĩm cười với chúng
em trong những gian truân cuộc đời.
Là một người anh, người chị của thế hệ đi trước, chị mong rằng các em còn ở lại
mái trường ngày hôm nay biết tôn trọng những phút giây ngọt ngào của tuổi học
trò, đừng mãi thờ ơ, vô tình với nhau, đừng mãi làm thầy cô, bạn bè, những người
xung quanh mình buồn phiền, các em hãy sống sao cho thật tốt để khi đứng giữa
phút chia tay sẽ không hối hận và dằn dặt như anh chị ngày hôm nay.
Cuối cùng em xin kính chúc quý vị đại biểu, chúc thầy cô và các bạn lời chúc sức
khoẻ, chúc buổi lễ của chúng hôm nay thành công tốt đẹp.




Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status