Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Mị trong truyện ngắn
Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài
Tháng Ba 19, 2015 - Category: Lớp 12 - Author: admin
Phan tich dien bien tam ly nhan vat Mi – Đề bài: Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Mị từ lúc
về làm dâu nhà thống lý cho đến khi cứu và chạy theo A Phủ trong truyện ngắn Vợ chồng A
Phủ của nhà văn Tô Hoài.
Nếu như nhà văn Nguyễn Minh Châu góp cho nền văn học hình tượng người đàn bà với vẻ đẹp
nhẫn nhịn hi sinh vì con cái và gia đình, Kim Lân góp một hình tượng người phụ nữ với dáng hình
của người vợ đảm đang, người mẹ hi sinh nhân hậu thì Tô Hoài lại góp một hình tượng người con
gái Mông với vẻ đẹp sức sống tiềm tàng. Đó chính là nhân vật Mị trong tác phẩm vợ chồng A Phủ,
được nhà văn Tô Hoài viết lại khi ông có chuyến công tác tại mảnh đất này. Có thể nói nhan vật Mị
hiện lên trên trang văn của Tô Hoài đẹp một cách lạ thường, cô gái đó như tượng trưng cho vẻ đẹp
và số phận của những cô gái dân tộc miền Tây bắc. Và đặc biệt trong tác phẩm ta thấy được thành
công của nhà văn Tô Hoài khi khắc họa thành công diễn biến tâm lý của nhân vật Mị.
Trước hết là trước khi cô làm dâu nhà thống lý Pá Tra. Mị được biết đến với một nhan sắc đẹp và
rất chăm chỉ. Cô là một cô gái nhà nghèo chính vì thế mà cha mẹ Mị đã phải vay nhà thống lý tiền
để trang trải cuộc sống. Mị xinh đẹp hiền dịu đến mức “ không biết bao nhiêu chàng trai đến đứng
nhẵn vách đầu giường Mị”. Không những thế Mị còn là một người con gái đa tài nữa, cô thổi sáo rất
giỏi và rất hay chỉ cần một cái lá trên tay thì cô có thể thổi được một ban nhạc hay rồi. xinh đẹp tài
giỏi cô còn rất chăm chỉ, hiếu thảo và có lòng tự trọng. Khi thống lý ngỏ ý muốn lấy Mị về để gạt nợ
cho cha me nhưng Mị nhất quyết xin cha rằng Mị không sẽ làm nương để trả nợ nhà thống lý chứ
Mị không muốn về nhà thống lý. Qua đó ta thấy Mị là một người con gái có đầy đủ tất cả những
nhan sắc và phẩm chất. Đáng ra với tài năng và nhan sắc của mình Mị phải được sống trong cảnh
vui vẻ hạnh phúc chứ nhưng sự thật thì ngược lại. Trong một đêm tình mùa xuân Mị đã bị A Sử con
của thống lý đóng giả làm người yêu Mị gạt Mị bắt về cúng trình ma nhà nó. Để rồi từ đó Mị sống
không bằng chết, Mị sống trong kiếp làm dâu gạt nợ nhà thống lý. Cuộc đời ấy của Mị là một chuỗi
ngày khổ sở và căm lặng.
tuyệt khi sự không thể ấy lại trở nên có thể khi đêm tình mùa xuân đến trên đất Hồng Ngài. Đêm
tình màu xuân đến làm cho đất Hồng Ngài trở nên tràn đầy sức sống. Ở trên mỏm đá những chiếc
váy hoa đã được phơi ra xòe như những con bướm sặc sỡ. Mị thấy tâm hồn mình như được hồi
sinh. Khi ấy con người cũng tác động đến sức sống trong Mị đặc biệt là tiếng sáo. Những chàng
trai , cô gái gọi nhau đi chơi quay chơi pao. Còn đâu đó tiếng sáo thổi lên gọi bạn tình. Tiếng sáo ấy
làm cho nhân vật bổ hổi bồi hồi rồi tha thiết nhớ về những kỉ niệm ngày xưa. Cái kỉ niệm mà khi ấy
Mị hãy còn tự do yêu đời và có người yêu. Những cảnh tượng trong nhà thống lý cũng làm cho Mị
khơi dậy niềm yêu đời trong mình. Trong nhà họ ăn uống linh đình ăn uống xong thì lại tiếp một trận
rượu nữa. khi mọi người say sưa lăn hết ra nhà thì Mị lén lấy rượu, cô uống ực từng bát. Tưởng
chừng như cô đang uống chén cay chén đắng của cuộc đời mình. Thế rồi Mị mơ tưởng đến những
kỉ niệm ngày xưa. Tiếng sáo vẫn bồi hồi xúc động. Mị bước đến phòng mình Mị thắp sáng phòng lên
như thắp sáng cuộc dời tăm tối của mình. Mị thấy mình còn trẻ lắm và Mị muốn đi chơi. Mị khẽ với
lấy cái váy sửa sang lại mái tóc thì A Sử phát hiện trói cô vào cột. Mị vẫn không hay mình bị trói Mị
vẫn lặng tưởng theo dòng hồi ức kia. Đến khi Mị cố bước đi mà không bước được Mị mới biết mình
đang bị trói. Gio đây chỉ còn tiếng chân ngựa đạp vào vách có thể nói chính âm thanh ấy đã đưa Mị
trở về thực tại đau khổ của mình. Thế là sức sống trong Mị trở lại nhưng đã bị chính bàn tay A sử
làm cho dập tắt. tuy nhiên phải chăng đó chính là sự báo trước về sự phản kháng sau này.
Khi A Sử bị đánh, Mị ngay lập tức phải đứng dậy đi hái thuốc về đắp cho chồng. Chân tay đau điếng
khi được cởi trói Mị còn khuỵu xuống nhưng Mị vẫn phải cố đứng lên, không phải mị lo cho tên
chồng ác độc ấy mà Mị lo cho chính bản than mình nếu không đi thì Mị sẽ chết. Nhục nhã thay khi
sức cũng lực kiệt đắp thuốc cho nó mà nó nỡ lấy bàn chân thối tha đạp thẳng vào mặt của Mị.
Những đêm đông trên rẻo cao đã đến, người đánh A sử là A Phủ. Anh bị trói ở cái cột nhà. Đêm
đông đến rét mướt, Mị thường trở dậy và sưởi ấm hơ tay hơ lưng. Biết rằng A Phủ đang đứng ở đó
nhưng Mị vẫn thản nhiên làm. Chuyện người bị trói ở nhà này đã quá quen thuộc khiến cho Mị
không mảy may thương xót. Nhưng đến một hôm khi Mị khẽ nhìn A Phủ thì thấy trên mặt anh mọt
dòng nước mắt lấp lánh chảy xuống từ khóe mắt nhăn nhó. Mị chợt nhớ đến khi mình bị trói, nó khổ
lắm. nước mắt nước mũi rơi xuống cổ mà không làm sao lau đi được. Thương mình rồi Mị thương
người Mị quyết định đi tới một quyết định đó là cắt dây thả A Phủ đi. A Phủ đi nhưng Mị thấy lòng
mình bất an hóa ra Mị đã biết sợ,người vô cảm ấy đã cảm thấy muốn được sống hơn. Cô chạy theo
A phủ và theo anh đến chỗ cách mạng. Và từ đó Mị và A Phủ trở thành vợ chồng và hiến thân cho