Tập làm văn tả một loài cây mà
em yêu thích.
tả cây dừa
"Cây dừa xanh tỏa nhiều tàu
Dang tay đón gió gật đầu gọi trăng
Thân dừa bạc phếch tháng năm
Quả dừa- đàn lợn con nằm trên cao"
Nhắc tới hình ảnh của làng quê Việt Nam, chúng ta không
thể không nhắc tới những rặng dừa xanh đứng thành
hàng đón gió, đón những vinh quang của tổ quốc. Dừa đã
ở bên đất nước chúng ta qua những năm tháng kháng
chiến, và nay thời hòa bình, dừa lại là người bạn đứng
cạnh để cùng những người nông dân chăm lo cày cấy.
Dừa là một loại cây có hình dạng to lớn và thường phải
trồng lâu năm mới có thể có quả dừa để ăn được. Thân
dừa có màu nâu nhạt, với những cây dừa đã có từ lâu
năm thì thân dừa có thể to bằng vòng tay của một người
ôm. Khi dừa còn nhỏ thì cũng có nhiều người bôi vôi ở
quanh thân của dừa để tránh những con bọ dừa thường
đe dọa tới những cây non. Với những chiếc lá xanh và to,
nhìn từ xa, những chiếc lá dừa trông như những chiếc
lược khổng lồ ở trên bầu trời.
Dừa là một loại cây có rất nhiều những tác dụng trong
cuộc sống của con người chúng ta. Từ những bộ phận
như thân, lá, quả hay cả vỏ dừa đều có những tác dụng
khác nhau. Chẳng hạn như với những tàu lá dừa có tác
dụng là mái tranh ngày xưa hay làm chòi để che nắng
mưa khi đi ra đồng hay chỉ đơn giản, đó chính là tuổi thơ
của những đứa trẻ lớn lên cùng với những chiếc đồng hồ
nhau mà bố em đã trồng để ăn quả. Biết em và mẹ thích
ăn chuối, bố đã trồng một hàng chuối ở phía góc vườn. Bố
bảo, chuối nhanh có quả ăn lắm. Và thật bất ngờ, vào một
buổi sáng tỉnh dậy, em đã thấy cây chuối bố em trồng
những tháng trước đã bắt đầu có nụ.
Cây chuối bố trồng mới ngày nào còn nhỏ mà bây giờ,
thân chuối đã không còn màu tím đậm lúc nhỏ nữa, giờ
đây chúng chuyển sang màu xanh bóng. Những tàu lá
chuối to, như những chiếc quạt khổng lồ ngày ngày đón
gió. Và ngay dưới phía tàu là là một bông hoa chuối màu
tím thẫm. Bố bào, hoa chuối này có thể ăn được, nhưng
cả nhà đã đồng ý cùng nhau để chúng thanh những
buồng chuối chín lấy quả. Chỉ gần một tuần sau, hoa
chuối đã bát đầu nhỏ dần và hình thành nên những quả
chuối nhỏ xíu chỉ bằng một ngón tay út. Chúng vẫn còn
được bọc trong một túi màu trắng. Sau đó, ngày qua ngày,
những quả chuối bắt đầu to dần lên.
Đi cùng với nó, những tàu lá chuối cũng héo dần và
buồng chuối dài dần xuống. Những buồng chuối xanh
nặng trĩu xuống và ngả sang màu vàng óng. Từng quả
chuối chín vàng ươm, to tròn quây xung quanh buồng ở
giữa. Do buồng chuối to và nặng quá cho nên cây chuối
bắt đầu bị đổ xuống. Hôm ấy, bố cùng em đã phải làm cây
bằng tre để chống thân cho cây. Có lẽ rằng, tất cả những
tinh hoa và chất dinh dưỡng đã được đem nuôi buồng
chuối nên cây chuối bây giờ không còn có màu xanh nữa
mà những tàu lá bắt đầu bị khô đi rất nhiều so với lúc đầu,
thân cây cũng đỏ hơn và không bóng như ngày trước.
phượng trường em đẹp và rực rỡ nhất. Từng chùm hoa
phượng đỏ rực cả một góc trời, như một mâm tròn có màu
đỏ.
Những cảnh hoa phượng đại diện cho mùa hạ còn có tên
gọi là hoa học trò. Đúng vậy. Cầm những chùm hoa
phượng trong tay, em có rất nhiều thứ có thể làm được.
Có những giờ ra chơi, chúng em tụm lại cùng nhau, tay
cầm những chùm hoa phượng đỏ. Sau đó, một người lại
cầm một nhánh nhị dài của hoa để chơi đấu gà. Hay cũng
có những bạn nữ thích lấy hoa phượng để ép vào trong
cuốn sổ của mình như một kỉ niệm đẹp. Có những bạn
khéo tay, các bạn còn có thể làm được hình những chú
bướm xinh xắn ở trong những trang giấy trắng tinh khôi.
Em rất yêu cây phượng ở trường em. Cây phượng với
chúng em chính là một người bạn đã chứng kiến tuổi thơ
của em bên mái trưởng với biết bao những kỉ niệm đẹp
mà mình đã từng trải qua.
Đề bài: Tả một cây non mới trồng
Những ngày còn bé, em ở cùng với ông bà nội. Bà nội em
là người rất thích hoa. Bởi vậy, bà thường mua những
giống cây non ở chợ về trồng tại góc vườn nhỏ phía trước
nhà. Biết bao nhiêu loại hoa đẹp nhưng em thích nhất vẫn
là những gốc hoa hồng nhỏ xíu mà bà em thường mua để
trồng ở mảnh đất đầu nhà.
Hôm ấy, bà đi chợ về, mang theo một gốc cây nhỏ màu
xanh, nhưng bé chỉ bằng ngón tay út của em mà thôi.
Quanh thân chỉ có những chiếc gai nhỏ, nhưng các bạn
để trồng những loại rau củ và cây ăn quả. Có diện tích
không to lắm, thế những mảnh vườn ấy lại là nơi hội tụ
của biết bao nhiêu loại cây mà bố mẹ em trồng: nào xà
lách, súp lơ, bắp cải, xoài ổi,… nhưng em thích nhất vẫn
là dàn mướp hương mà bố mẹ em thường trồng vào đầu
mùa hè. Và đó cũng chính là nơi mà tuổi thơ của em lớn
lên cùng tình cảm của bố mẹ vun trồng, chăm sóc.
Mướp hương là loại mướp nhỏ nhưng rất thơm và ngon.
Chính vì vậy cho nên mướp hương thường thu hút ong
bướm tới. Nếu không được bảo vệ cẩn thận thì những
quả mướp hương nhỏ xinh sẽ rất dễ bị ong châm và hỏng.
Hồi còn nhỏ, mẹ em thường bảo một câu rằng: trời nắng
tốt dưa, trời mưa tốt mướp. Vào những ngày đầu hè, bố
em thường lấy những hạt giống của những quả mướp già
từ những năm trước để lại rồi gieo xuống chỗ đất mềm
xốp, ẩm ướt để cho chúng có thể vươn lên những mầm
xanh cho nhanh lớn. Bố còn lấy những đoạn tre nhỏ, rào
xung quanh chỗ trồng mướp để tránh cho những chú gà
bới đất hay những chú chó tinh nghịch chạy qua sẽ làm
hỏng cây non. Qua đôi bàn tay chăm sóc của bố, những
cây mướp nhỏ nhanh chóng chui ra khỏi mặt đất rồi vươn
mình đón những ánh nắng đầu tiên. Thời gian chúng lớn
cũng rất nhanh so với những loại cây khác, chẳng mấy
chốc, cây mướp nhỏ đã bắt đầu mọc những tua dài màu
xanh và dần quấn tới những cành cây gần nó. Thời gian
này, bố thường sẽ bắt đầu làm những giàn ở phía bên
trên để cho những dây quấn được bám vào và phát triển.
Giàn được làm chống bởi bốn thanh sắt ở bốn phía, phía
món canh cua cùng rau đay, rau mùng tơi cũng rất ngon
nữa. Đó cũng mang tình thương của cha mẹ dành cho
chúng em, bởi thế, với em, cây mướp cũng chính là một kỉ
niệm của tuổi thơ thật là đẹp.
Đề bài: Kể lại một kỉ niệm mà em nhớ nhất với cô giáo của mình
văn lớp 5.
Trong thời gian đi học, em đã được học rất nhiều thầy cô. Mỗi
người ai cũng có những điểm giống và khác nhau trong tính cách
và cách dậy học. Thế nhưng với em, em thích nhất là được học
với cô giáo Thúy- cô chính là cô giáo chủ nhiệm lớp bảy của em.
Với cô, em đã có rất nhiều nhưng kỉ niệm đẹp mà cho tới tận bây
giờ em vẫn không thể nào mà quên được.
Năm lớp bảy, lớp em được nhận cô giáo chủ nhiệm mới. Cô là cô
giáo mới về trường, năm đó cô giáo mới có 23 tuổi. Có lẽ cũng
bởi vì thế mà ở cô giống như một người chị của chúng em. Cô
hiểu chúng em như những người em của mình và luôn ở bên
cạnh chúng em để giúp chúng em cố gắng trong học tập. em còn
nhớ rất nhiều những kỉ niệm về cô, những kỉ niệm ấy như đi cùng
với em suốt cả những chặng đường dài bởi chính cô là người đã
dạy cho em những điều hay, những điều mà trước đó em không
hề biết. Còn nhớ nhất là kỉ niệm về cô. Khi ấy, em vẫn còn là một
học sinh rất nghịch ngợm, lại hay cãi nhau với bạn, không chịu
học bài và làm bài mỗi khi tới lớp. Thấy em như vậy, cô giáo đã
gọi em và nói chuyện cùng với em.
Lúc đầu em cứ nghĩ rằng có lẽ cô lại mắng mình rồi. Thế nhưng
cô lại không hề làm như vậy. Cô hỏi em tại sao em lại không làm
bài tập ở nhà một cách rất dịu dàng. . lúc ấy, em không biết phải