CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VÀ NHỮNG DỰ BÁO KHOA HỌC THIÊN TÀI
Chúng ta đều biết tài năng xuất chúng của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên các lĩnh vực:
tư tưởng, lý luận, chính trị, quân sự, ngoại giao, văn hóa, giáo dục v.v... Ở một lĩnh
vực khác ít được biết đến hơn- đó là lĩnh vực dự báo, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng có
những dự báo thiên tài mang tính thời đại, chỉ đường cho cách mạng Việt Nam đi từ
thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Những dự báo của Người hoàn toàn không mang mầu sắc thần linh, huyền bí. Trái
lại, đó là những dự báo khoa học có hàm lượng trí tuệ cao; là đòi hỏi tất yếu của
những suy tư, trăn trở trước vận mệnh dân tộc của một nhân cách lớn; là sản phẩm
của tư duy khoa học, logic và biện chứng ở một trí tuệ siêu việt, am tường đông - tây,
kim - cổ; là sự đúc kết những trải nghiệm phong phú qua mấy chục năm bôn ba khắp
chân trời, góc bể và thực tiễn hết sức sôi động của Cách mạng Việt Nam...
- Tháng 8-1914, khi đang ở Anh, trong bức thư gửi cụ Phan Chu Trinh, người
thanh niên Nguyễn Tất Thành đã viết: "...Tiếng súng đang rền vang. Thây người đang
phủ đất. Năm nước lớn đang đánh nhau. Chín nước đã vào vòng chiến. Cháu bỗng
nhớ cách đây vài tháng cháu đã nói với bác về cơn dông sấm động này...". Như vậy
trong một bức thư gửi trước đó, Bác đã tiên đoán Chiến tranh thế giới lần thứ 1 (19141918) sắp sửa nổ ra.
- Năm 1924 , trong bài "Đông Dương và Thái Bình Dương", Bác đã dự báo về
nguy cơ bùng nổ một cuộc chiến tranh thế giới mới và tiên đoán: "Thế nào rồi cũng có
ngày nước Nga cách mạng phải đọ sức với chủ nghĩa tư bản". Với tầm nhìn chiến
lược, Bác còn thấy trước Thái Bình Dương và các nước thuộc địa xung quanh nó sẽ
trở thành miếng mồi béo bở cho các tên đế quốc nhòm ngó, khu vực này "tương lai có
thể trở thành một lò lửa của cuộc chiến tranh thế giới mới mà giai cấp vô sản sẽ phải
nai lưng ra gánh". Những tiên đoán này, 15 năm sau trở thành hiện thực. Năm 1939,
Chiến tranh thế giới lần thứ hai bùng nổ, phát-xít Đức tấn công Liên Xô, các nước
xung quanh Thái Bình Dương trở thành chiến trường ác liệt.
- Tháng 5-1941, tại Hội nghị Trung ương ở Pác Bó, Bác đã dự liệu thời cơ tổng
khởi nghĩa là lúc Liên Xô thắng Đức; Mỹ, Anh, Trung Quốc phản công đánh bại Nhật
Bản. Cần thấy rằng, dự báo này đưa ra lúc Đức chưa tấn công Liên Xô, Nhật chưa tấn
tích cực chuẩn bị lực lượng để sẵn sàng bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu
nước.
- Năm 1960, Bác đã tiên đoán thật là kỳ diệu: chậm nhất là 15 năm nữa nước nhà
sẽ thống nhất. Trong Diễn văn lễ mừng Quốc khánh 2-9-1960, có đoạn viết: "Trong
lúc chúc mừng ngày Quốc khánh vĩ đại lần thứ 15, chúng ta càng nhớ đến đồng bào ta
ở miền Nam đang anh dũng đấu tranh chống chế độ tàn bạo của Mỹ - Diệm. Chúng ta
gửi đến đồng bào miền Nam mối tình ruột thịt và hứa với đồng bào rằng: Toàn dân ta
đoàn kết nhất trí, bền bỉ đấu tranh, thì chậm lắm là 15 năm nữa, Tổ quốc ta nhất định
sẽ thống nhất, Bắc - Nam nhất định sẽ sum họp một nhà". Bác gạch dưới trong bản
thảo các chữ "chậm lắm là 15 năm nữa". Đúng 15 năm sau, mùa xuân 1975, với
thắng lợi vĩ đại của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đất nước ta đi đến thống nhất
như tiên đoán diệu kỳ của Người.
- Cuối năm 1967, khi làm việc với Bộ Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không
quân, Bác đã tiên liệu: "Sớm muộn rồi đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B.52 ra đánh Hà Nội,
rồi có thua nó mới chịu thua". Từ kinh nghiệm ở Triều Tiên, trước khi thua, Mỹ đã
ném bom hủy diệt Bình Nhưỡng, Bác đã dự báo sớm: "Ở Việt Nam, Mỹ nhất định
thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội". Thực tế đã diễn ra
đúng như dự báo thiên tài của Người. Tháng 12-1972, Mỹ mở cuộc tập kích chiến
lược bằng không quân vào Hà Nội và Hải Phòng. Chỉ sau khi thất bại nặng nề trong
trận "Điện Biên Phủ trên không", ý chí xâm lược bị đập tan, Mỹ mới chịu ký kết Hiệp
định Paris, thừa nhận các quyền dân tộc cơ bản của nhân dân Việt Nam và rút hết
quân về nước.
- Năm 1968, trong lúc chiến trường miền Nam có hơn 50 vạn quân Mỹ cùng một
số quân ngụy được Mỹ trang bị, huấn luyện và chỉ đạo tác chiến, Bác đã dự báo con
đường để đi đến thắng lợi là: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào". Thực hiện chủ
trương đó, ta không dốc toàn lực để tiêu diệt lớn quân Mỹ như đã tiêu diệt quân Pháp
mà chỉ cần đánh cho quân Mỹ thương vong nhiều ở những trận có quy mô vừa và nhỏ
cũng buộc chúng phải rút quân về. Trái lại, để làm cho ngụy nhào, ta đã tổ chức nhiều
trận đánh lớn vừa tiêu diệt vừa làm cho quân ngụy tan rã.