tháng 10 năm 2003
493
493
LƯU TINH HỒ ĐIỆP KIẾM
Nguyên tác: C
Ổ
L
ONG
www.
vietkiem
.com
H
H
o
o
à
à
i
it
t
h
h
ư
ư
ù
N
H
H
A
A
Â
Â
N
NV
V
A
A
Ä
Ä
T
TB
B
Í
ÍA
A
Å
Người kia hỏi:
– Thật ư?
Mạnh Tinh Hồn bình tónh đáp:
– Ông họ Dòch, tên là Tiềm Long. Nghe nói rằng suốt ba chục năm nay trong
giang hồ ông là người có thủy công tinh diệu nhất, võ công cũng vào hàng uyên
thâm nhất.
Người kia cười to nói:
N
N
tháng 10 năm 2003
494
494
LƯU TINH HỒ ĐIỆP KIẾM
Nguyên tác: C
Ổ
L
ONG
www.
vietkiem
.com
– Quả nhiên ngươi có biết về ta thật!
Mạnh Tinh Hồn nói tiếp:
– Nhưng ông lại làm tôi thất vọng.
Dòch Tiềm Long hỏi:
– Vì sao?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Vì ông trước đây vốn là bằng hữu chí cốt của Lão Bá. Nhưng lúc ông ta
tháng 10 năm 2003
495
495
LƯU TINH HỒ ĐIỆP KIẾM
Nguyên tác: C
Ổ
L
ONG
www.
vietkiem
.com
số cô nhi quả phụ đó?
Mạnh Tinh Hồn nín lặng.
Chàng không muốn đối đáp với hạng người đó nữa. Để đối phó với hạng
người này thì dùng nắm đấm tốt hơn lời nói. Nhưng lúc này chàng không đủ sức,
cần tranh thủ thời gian để khôi phục lại chân lực.
Mặc dù tranh luận là vô ích, thậm chí làm chàng chán ghét và tức giận nhưng
muốn tranh thủ thời gian nên không còn cách nào khác ngoài tranh luận.
Bởi thế Mạnh Tinh Hồn cố ghìm sự ghê tởm để nghe tiếp, nói tiếp.
Cũng may rằng hình như Dòch Tiềm Long là người rất thích nói chuyện.
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Ông đã chuồn sao còn trở lại đây?
Dòch Tiềm Long đáp:
– Thứ nhất, ta biết Lão Bá không đủ khả năng bắt người khác liều mạng vì
mình nữa. Thứ hai, ta đang cần tiền!
Mạnh Tinh Hồn thốt lên:
– Ông cần tiền?
Dòch Tiềm Long lại buông tiếng thở dài, cười khổ nói:
– Trong nhà chúng ta có quá nhiều miệng ăn. Tiêu tiền cũng không ít. Bất kỳ
ai muốn nuôi sống cả đại gia đình như chúng ta đều không phải dễ dàng.
sẽ thành của ông.
Dòch Tiềm Long vỗ tay cười lớn:
– Hô hô! Hay tuyệt! Đúng thật! Quả nhiên đó là một biện pháp tốt.
Lục Hương Xuyên từ đầu không tham gia vào câu chuyện mà chỉ đứng bên
cười khảy.
Nghe tới đó, hắn chợt chen lời:
– Biện pháp này có một điểm không ổn!
Dòch Tiềm Long nhíu đôi mày lơ thơ hỏi:
– Điểm nào không ổn?
Lục Hương Xuyên đáp:
– Tuy tôi có rất nhiều tiền, nhưng không ai biết tôi cất tiền ở đâu.
– Ta có thể tìm.
– Tôi dám đánh cuộc rằng ông không bao giờ có thể tìm ra được.
Hắn cười nói thêm:
– Nhưng chỉ cần ông giết Mạnh Tinh Hồn, tôi sẽ chia cho ông một nửa số
tiền mình có.
Dòch Tiềm Long hỏi:
– Chỉ một nửa thôi ư?
– Một nửa còn tốt hơn là không có gì.
Dòch Tiềm Long lẩm bẩm gật đầu:
– Đúng thế! Dù một xu vẫn tốt hơn là không có.
Rồi ông ta quay sang Mạnh Tinh Hồn, giữ nguyên nụ cười nói:
– Xem ra muốn có tiền ta đành phải giết ngươi!
Mạnh Tinh Hồn thong thả gật đầu đáp:
– Quả là ông chỉ còn cách giết tôi.
Dòch Tiềm Long tiếp:
– Khi có tiền rồi, ta sẽ mua cho ngươi một cỗ quan tài thật tốt.
– Xin đa tạ!
Dòch Tiềm Long hỏi:
– Ngươi còn muốn nói gì nữa không?
– Chính thế! Chẳng dễ chòu chút nào đâu. Đặc biệt là ông. Những người béo
như ông sẽ chảy rất nhiều máu.
Dòch Tiềm Long chợt lắc đầu quầy quậy nói:
– Không được! Ta sợ chảy máu lắm!
Rồi quay sang Lục Hương Xuyên:
– Tiểu Lục! Ta xem ra cuộc thương lượng của chúng ta vậy là không thành
rồi!
Lục Hương Xuyên lẳng lặng nghe, mắt không hề lộ chút biểu cảm nào.
Đến lúc này hắn mới cười khảy nói:
– Gân cốt tôi đã bò gãy ba bốn chỗ, miệng mũi lại bò đập vỡ cả. Ông giết hắn
xong còn lo gì tôi không trả tiền?
Dòch Tiềm Long trầm ngâm nói:
– Phải rồi... Ta sợ gì chứ? Nhưng để an toàn, chúng ta hãy thỏa thuận thế
này: Ngươi cứ đi lấy tiền lại đây. Trả tiền xong, ta sẽ giết hắn. Thế là sòng phẳng.
Ta xưa nay hành sự vẫn theo phương châm: cẩn tắc vô áy náy.
Lục Hương Xuyên gật đầu:
– Thế cũng được!
Mạnh Tinh Hồn chợt kêu lên:
– Không được!