Trên xứ sở nàng tiên cá Kỳ 3: Thành phố xe đạp
Đi xe đạp đã trở thành văn hóa của Copenhagen - Ảnh: Đỗ Hùng
Ngay cổng trụ sở Bộ Khí hậu và Năng lượng Đan Mạch nằm trên
đường Stormgade, Copenhagen, người ta thấy có một tấm biển nhỏ
ghi chú nơi để xe đạp của Bộ trưởng Connie Hedegaard.
Đến chốn đô hội New York của Mỹ, du khách thường bắt gặp khẩu
hiệu “I love NY” (Tôi yêu New York), với chữ “love” được thể
hiện bằng hình trái tim. Thủ đô Copenhagen của Đan Mạch cũng
có khẩu hiệu tương tự: “I bike CPH” (Tôi đi xe đạp ở
Copenhagen), với hình chiếc xe đạp màu đỏ được cách điệu giống
trái tim, nên cũng có nghĩa là “Tôi yêu Copenhagen”.
Với ý thức và quyết tâm bảo vệ môi trường cao, chính quyền và
người dân Copenhagen đã biến thủ đô xứ sở nàng tiên cá thành
một thành phố xe đạp thực thụ. Và trong khi hô hào dân chúng đạp
xe, giới chức chính quyền không ngồi trong xế hộp kín mít. Họ
cùng đạp xe với người dân. Bộ trưởng Connie Hedegaard là một ví
dụ.
Nữ Bộ trưởng Hedegaard và “ngựa sắt” của mình - Ảnh: Mikael
Colville-Andersen (Copenhagencyclechic.com)
Hôm nọ, sau khi trình bày kế hoạch đầy tham vọng về giảm khí
thải CO2, bà Charlotte Korsgaard-Pedersen – Phó giám đốc Phòng
Quản lý môi trường Hội đồng thành phố Copenhagen - dẫn chúng
tôi xuống nhà xe. Bà nói với chúng tôi về niềm tự hào của một
công dân thành phố xe đạp, trước khi đạp xe hòa mình vào dòng
người trên phố.
Nhìn bà Korsgaard-Pedersen đạp xe và nhớ lại câu chuyện Bộ
trưởng Hedegaard, tôi chợt liên tưởng tới bảng xếp hạng của Tổ
chức Minh bạch Quốc tế. Đan Mạch được đánh giá ít tham nhũng
nhất thế giới - ngoài các nguyên nhân chính trị, pháp luật - chắc
cũng có phần đóng góp của xe đạp, bởi chẳng quan chức nào lại
tham nhũng để mua xe đạp cả. Vậy là xe đạp không chỉ làm sạch
môi trường tự nhiên.
Xe đạp áp đảo người
Có tới 37% dân Copenhagen (tương đương 150.000 người) đi xe
đạp tới trường hoặc nơi làm việc, với tổng chiều dài chặng đường
mỗi ngày khoảng 1,2 triệu km. Nếu chỉ giới hạn số người làm việc
hoặc học tại Copenhagen (tức không kể người đi xe hơi ra các
vùng phụ cận) thì tỷ lệ trên lên tới 55%. Có một thống kê khác còn
ấn tượng hơn: 519.000 dân Copenhagen hiện sở hữu 560.000 xe
đạp, nghĩa là nhiều người có hơn một chiếc.
Bà Marie Kastrup, cán bộ phụ trách chương trình xe đạp và giao
thông của Hội đồng thành phố, cho biết mục tiêu kế tiếp là tăng tỷ
lệ người sử dụng xe đạp để đi làm hoặc tới trường lên 50% dân số
Copenhagen vào năm 2015, tương đương với việc giảm 80.000 tấn
khí thải CO2 mỗi năm.
xe đạp. “Đừng nói với họ hãy đạp xe vì môi trường, để chống biến
đổi khí hậu, giảm CO2. Hãy nói với họ đạp xe vì sức khỏe, để tiết
kiệm và vì những lợi ích khác của chính họ”, thạc sĩ Lê Quyên Nhi
ở Đại học Công nghệ thông tin Copenhagen diễn giải.
Hôm lên Tòa thị chính Copenhagen để nghe diễn thuyết về chương
trình xe đạp, tôi chợt nhận được một tin nhắn qua điện thoại di
động, cũng chính từ cô Lê Quyên Nhi, một người gốc Huế và giờ
vẫn còn rất Huế: “Nhớ Huế vô cùng. Bạn đi nghe và học hỏi xem
có áp dụng được gì cho Việt Nam không. Ước gì Huế mình cũng
trở thành thành phố xanh, sạch, đẹp với nhiều người đi xe đạp như
Copenhagen”.
Ước mơ thật đẹp.
(Theo TNO)