Tài liệu Ðêm Ðộng Phòng Hoa Chúc - Pdf 90

Ðêm Ðng Phòng Hoa Chúc
Vô K r mó cái cà rá st  trên tay nàng và nói tip:

Ba n tôi trông thy cái cà rá lt vào tay Hu
Lng trong lòng lo âu vô cùng, ch s cô b k gian
hà hip nhc nhã. Tôi ch mun mc ngay đôi cánh
bay đn cnh cô. Sao chúng li chu tr cho cô cái cà
rá này?

Tng Thanh Th thiu hip ca phái Võ Ðang tr
cho tôi đy.

Vô K nghe thy Ch Nhc nói đn Thanh Th lin hi tng li ngay cnh nàng
ngi sát cánh vi Thanh Th nhu nht  trên khách snh ca Cái Bang, nên
chàng vi hi:

Thanh Th có t t vi cô không?

Ch Nhc nghe ting nói ca chàng hi khác l vi hi li:

Sao đi ca hi nh th?

Không có gì c, tôi ch thy cô nói vi Tng s ca là tôi hi nh th thôi. S tht
là Tng s ca đi vi cô cng nng tình tht. Anh y phn phái, nghch cha, thí s
thúc hi s t tt c cng ch vì cô mà thôi.

Ch Nhc ngng đu lên nhìn vành trng mi mc, ri bng mt ging u oán,
đáp:

Nu đi ca đi x vi tôi bng mt na Tng thiu hip tôi cng mãn nguyn lm
ri.

ty s không đc yên, s ph tôi hoá thành ma qu ngày đêm đn ám nh tôi,
còn con cháu ca tôi vi đi ca thì nu là trai thì đi đi làm nô l, là gái thì đi
đi làm đ đim.

Nghe my câu th ác đc y, Vô K lin chân tay và mình my run ly by, mt
lát sau mi nói đc:

Ch Nhc, li th s không linh nghim đâu vì s ph ca cô c yên trí Minh giáo
là mt Ma giáo chuyên môn làm by và tng tôi là mt dâm tc gian tà vô s,
cho nên mi ép cô th nh vy, nu bà ta bit rõ ht chân tình thì không bao gi
li ba cô th nng nh th đâu.

Ch Nhc nc mt nh ròng xung hai má và đ li:

Nhng s ph tôi... bà ta đã không bit rõ...
Nói xong nàng ngã vào lòng Vô K nc n khóc hoài. Vô K vut ve tóc nàng an
i rng:

S ph ca cô  di âm ty hay chuyn cng không trách c cô đâu vì tôi có phi
là dâm tc, gian tà vô s nh s ph cô tng đâu.

Ch Nhc ôm ly lng chàng đáp:

Bây gi đi ca không phi là hng ngi nh th nhng sau này b Triu Minh d
d, cha bit chng... cha bit chng s gian tà vô s ngay!

Vô K chìa ngón tay ra kh búng vào mt nàng mt cái:

Cô cng khinh thng tôi nh th phi không, chng l chng ca cô cng là
hng ngi nh th này hay sao?

Nó thích đi ca, đi ca còn gi b không bit, có l các ngi đã hn trc vi
nhau và làm ra cái trò qu đó đ đùa gin tôi.

Vô K kêu oan ung hoài! Ch Nhc ngh đi ngh li mt hi nc mt c nh
dòng liên tip. Vô K gi tay trái lên kh ôm ly thân nàng, ta phi thì chùi nc
mt cho nàng, ri dùng ging du dàng nói:

Sao bng dng li khóc th này? Nu tôi mà có hn Triu Minh thì tri tru đt dit!
Cô em th ngh xem, nu tôi yêu nàng ta mà li bit nàng ta  gn đây thì có khi
nào li t tình yêu nh điên nh r vi cô em nh hi nãy? Nh vy có phi là c
ý đ cho nàng ta khó chu hay sao?

Ch Nhc nhn thy li nói ca chàng rt phi, lin th dài mt ting và nói:

Vô K đi ca! Trong lòng tôi lúc này khó mà bình tnh đc!

Vô K hi li:

Ti sao th?

Tôi vn không quên đc li th trc mt s ph và chc th nào Triu Minh
cng không chu đ yên cho tôi, bt c bng võ công hay bng mu k tôi đu
thua nàng ta xa!
Tôi s tn tâm tn lc bo v cho cô em đc chu toàn, nu nàng ta dám đng
đn si tóc ca ngi v yêu du ca tôi thì nht đnh không đ yên cho nàng ta
đâu!

Nu không may tôi cht vì tay nàng thì thôi, ch trách cho s mnh tôi hm hiu
nhng tôi s nht là đi ca b nó mê hoc, tin li ngon l ngt ca nó, ri b lt
vào tròng ca nó mà v git tôi thì lúc y có cht cng không đành lòng!


Hai ngi âu ym nhau hi lâu, cho ti khuya, thy lnh, c hai mi dt tay nhau
tr v khách đim ng. Sáng ngày hôm sau, hai ngi cùng Hàn Lâm Nhi li tip
tc đi v phía Nam. Sut dc đng không thy tung tích ca Triu Minh đâu ht.

Không bao lâu ba ngi đã đi ti Ði Ðô. Lúc vào thành, tri đã sâm sm ti, thy
c thành nam n đu quét ra ph xá sch s, nhà nào nhà ny đu bày mt bàn
hng án  trc ca, Vô K vi Ch Nhc hai ngi vào tr khách sn, hi
ngi ph ky ni đây có vic gì nh th? Ngi ph ky đó lin đáp:

Khách quan  xa mi ti không bit chuyn đy thôi! K cng may mn cho
khách quan thc! Ngày mai là ngày đi du hoàng thành đy!

Vô K hi li:

Cái gì li gi là đi du hoàng thành th?

Ph ky đáp:

-  đây c mi nm mt ln, hoàng thng đi du hoàng thành mt ngày. Ngày
mai đã ti k đi du đó! hoàng thng s đi ti chùa Khánh Th vái l, my vn
nam n đóng nhng tung tích c đi du hành dài hn ba mi trng, thc là vui
v khôn t! Ti hôm nay khách quan nên ng sm đ sáng mai dy sm đi ra
ngoài ca Ngc Ðc Ðin chim ly mt ch ngi, nu khách quan may mn thì
s đc trông thy hoàng thng, hoàng hu, Th phi, Thái t, Công chúa... đ
c! Khách quan th ngh xem, chúng ta là dân chúng, nu không  kinh s này
thì làm gì có phúc đc trông thy nhà vua nh vy?

Hàn Lâm Nhi nghe nói bc mình vô cùng vi quát mng:


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status