PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-215-
CHƯƠNG THỨ CHÍN
MỸ NHÂN THẦN BÍ iệp Khai thốt:
-Không biết !
Vân Tại Thiên hỏi nhanh:
-Thế ngươi không thấy nàng ?
Diệp Khai đáp:
-Lúc ta đi ra, thì nàng còn tại phòng.
Vân Tại Thiên biến sắc:
-Nhưng lúc ta đến, nàng biến đâu mất dạng!
Diệp Khai cau mày:
-Có lẽ nàng đi tìm nam nhân! …
Vân Tại Thiên chận lời:
-Nàng không hề đi tìm nam nhân. Số nam nhân đến tìm nàng quá dư thừa.
Diệp Khai mỉm cười:
-Ngươi không hiểu chi cả! Nam nhân đến tìm nàng khác xa với nam nhân
nàng đi tìm.
Vân Tại Thiên trầm ngâm một chút:
-Ngươi nghó, nàng đònh tìm ai?
Diệp Khai hỏi lại:
-Ở đây có bao nhiêu nam nhân đáng cho nàng phải cất công đi tìm?
Vân Tại Thiên biến sắc.
Bỗng, gã quay mình bay vọt qua khung cửa sổ.
Trong chăn còn bộ y phục lót mình của Thúy Bình, chính chàng cởi hộ nàng
bộ y phục đó.
Nàng đã rời phòng sao không vận y phục lót? Hay là nàng quá vội vàng,
không kòp mặc? Hay là nàng bò ai đó bức bách phải đi ngay?
Diệp Khai quyết đònh lưu lại đây, chờ nàng trở về. Nhưng, nàng không trở về!
Không bao lâu nữa, đêm tàn, ngày sẽ đến.
Phó Hồng Tuyết trằn trọc mãi, không ngủ được. Mã Phương Linh cũng thế.
Tiêu Biệt Ly và Đinh Cầu Cảnh thì cứ chén mời, chén đáp, khề khà trên căn
gác nhỏ.
Tại Biên Thành, trong đêm nay, ít nhất cũng có ngần ấy người thức trắng.
Ai ai cũng chờ đợi! Chờ một bí mật nào đó.
Còn Vạn Mã Đường chủ? Hoa Mãn Thiên? Lạc Lạc Sơn? Trần Tam Nương!
Họ ở đâu? Họ có chờ đợi chăng?
Đêm nay, quả là một đêm dài!
Và trong đêm nay, tại Vạn Mã Đường, có tám mạng người hy sinh!
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-217-
Vào thời gian chuyển tiếp từ đêm sang ngày, tại vùng Biên Thành này, cái
lạnh tăng gia ghê gớm! Lạnh theo gió cuốn về, quất vào người như những ngọn roi
rát buốt rợn rùng!
Trong gió, có tiếng vó ngựa.
Bảy tám người ngồi trên lưng ngựa, lắc lư, người nào cũng say túy lúy.
Họ quên đường, song ngựa nhớ đường về.
Bọn này, là những tay huấn luyện ngựa, những mã sư quanh năm suốt tháng
ngồi trên lưng ngựa bất kham, biến chúng thành thuần, chân họ chai lì hầu như tê
dại. Trừ những lúc thỉnh thoảng có dòp vào thò trấn, đánh chén no say, còn thì trọn
Ta lại khác, ta thích cái mụ Trầm Tam Nương hơn! Mụ ấy tuy có tuổi một
chút, song vẫn còn hấp dẫn lạ lùng!
Bỗng, một tiếng rú thảm vang lên.
Tiểu hắc tử chạy phía trước rú lên, rồi ngã nhào xuống lưng ngựa.
Hắn ngã cạnh chân một người.
Người đó như bóng ma, từ chỗ tối lù lù xuất hiện, tay cầm một thanh đao dài,
loại chém ngựa.
Bao nhiêu rượu trong mình bonï mã sư vụt biến thành mồ hôi lạnh.
Hai kẻ đi đầu run giọng hỏi:
-Người là ai? Người hay quỷ?
Người đó cười hỏi lại:
-Ta là ai, các ngươi cũng không nhận ra sao?
Hai kẻ đi đầu kòp nhận ra rồi, thở phào, cười vuốt:
-Thì ra là …
Trảm mã đường đao chớp lên trước mặt chúng ngăn chận câu nói.
Vónh viễn chúng không nói được nữa. Bởi, máu đã phún lên như vòi.
Thây người ngã, song mắt vẫn còn trừng trừng nhìn kẻ sát nhân, hãi hùng,
kinh dò, căm hờn.
Kẻ chết vónh viễn không hiểu tại sao mình phải chết.
Rồi ngựa hí kinh hoàng.
Rồi người rú kinh hoàng!
Có kẻ nhanh tay, nhanh trí quất ngựa chạy đi mong thoát nạn, nhưng người đó
nhanh hơn ngựa, nên đã là đồng bạn, tất cả phải đồng chung số phận, không thể
sống thừa!
Mã sư sau cùng tức uất hét lên:
-Tại sao? Tại sao ngươi tàn nhẫn?
Người đó cười rợn:
-Không nên trách ta! Tự trách là phải hơn! Ai bảo các ngươi dấn thân vào Vạn
Mã Đường!
Ngọn thiên đăng xa xa bắt đầu mờ dần.
Nhìn bàn tay vấy máu, hắn càu nhàu:
Cái lão Lạc Lạc Sơn thật là đồ chó chết! Con mẹ nó, lão ẩn nấp một nơi cho
sướng thân, bắt bọn ta phải chòu gian nan khốn khổ như thế này!
Người thứ nhất tiếp nối:
-Nghe nói lão ta là một con quỷ rượu! Biết đâu lão ta chẳng quá say, ngã ngựa
gãy cổ mà chết rồi !
Cạnh đó có một chiếc lều. Trong lều, có bảy tám người, hiện tại những người
đó ngáy ồ ồ!
Nồi nước vẫn reo sôi.
Thòt ngựa đã nát nhừ chưa?