Kich ban phim
Tấm Cám thời hiện đại
Màn 1:
Bối cảnh: Phía trước sân khấu trống biểu trưng cho đình làng. Phía sau là
một cái bàn với mấy cái ghế trong nhà của Tấm Cám.
Tiếng từ trong cánh gà đưa ra: Ngày nảy ngày nay, tại một trường nọ của
xứ sở Kanguroo, có hai chị em cùng cha khác bố, cô chị tên Bùi Thị Lấm Tấm, cô
em tên Bùi Như Cám sống cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám…(tiếng nhỏ dần rồi
mất)
Có tiếng loa loa từ trong cánh gà vang dần lên. Rồi sứ giả của nhà vua vừa
đi ra vừa rao qua cái loa cong veo như tù và:
- Loa loa loa, chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông, con gái phú ông,
tên là….Ấy chết, quên-Dở lại cuộn giấy trong tay xem lại-Em nhầm, bà con thông
cảm. Loa loa loa, bà con trên Under dưới Post các trường đại học Sydney nghe
đây nghe đây. Nay bốn bể thanh bình, tình hình học tập yên ả, quốc vương VDS tổ
chức hội hè Gala 2-0-0-có. Truyền cho dân chúng ai có thơ dùng thơ, ai biết hát thì
hét, ai có ca vè hò kịch càng vui, ai không biết … không sao, (cười) mau mau đến
dự hội Gala 2002. Loa loa loa loa….Đi vào cánh gà.
Cô Cám tíu tít chạy từ trong cánh gà ra chỗ bàn ghế, gọi rối rít:
- Mẹ ơi, mẹ ơi. Mẹ cho con đi dự Gala với mẹ nhé. (Bà mẹ Cám cũng ra)
Nghe nói lần này có cả Hoàng tử VDS đẹp trai tham dự. Con mà đi thì có khi cái
vẻ ngơ ngác Hoa chanh nở giữa vườn chanh-Thầy u mình với chúng mình chân
quê lại lọt mắt chàng (ngâm kiểu hài hước). Ở xứ Úc lâu ngày chán cơm thèm phở,
chán Mc Donald thèm miếng cà thiu là chuyện dĩ nhiên (cưòi hi hí, tay vuốt vuốt
tóc, chớp mắt mơ màng)
Mẹ Cám cũng mơ màng theo:
- Ừ, cha bố cô (bẹo má Cám), mẹ nuôi cho ăn học mãi cũng phải kiếm lấy
tấm chồng cho mát mày mát mặt mẹ. Làm thân con gái đi du học mà không mau
mau quơ đại đc một anh là chống ề đấy cô ạ. Thôi chuẩn bị phụ tùng bôi trát vào,
mẹ con ta đi trẩy hội Gala.
Tấm ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi:
- Làm gì có Bụt, ông là ai, đừng có lừa nhé.
Bụt ngẩn người ra ngạc nhiên, rồi vừa sờ soạng túi áo túi quần vừa đáp:
- Chết thật, ta là Bụt hay hiện lên cướp, à quên, giúp người đây mà. May
quá, hôm nay ta có mang theo thẻ Bụt đây (móc túi đưa ra cho Tấm, Tấm cầm
xem, gật gù). Bụt quay ra phía khán giả chép miệng: Thời buổi chuối quá, đến Bụt
mà cũng không tin nữa.
Tấm xem xong, nửa tin nửa ngờ (chú ý liếc kiểu ta đang còn nghi ngờ lắm
đây):
- Sao Bụt lại có ở đây đc ạ, con tưởng chỉ có bên VN hồi xưa thôi?
- À, tại vì bây giờ thiên hạ thấy ta hiện lên là đòi hỏi vùi dập thân già nhiều
quá, nên ta đành sang Úc nương thân, luôn thể học ít lập trình, để sau này còn về
tính toán làm ít program Bụt tự động trên Internet. Chứ Bụt chỉ làm tay trái thôi,
cơ cực lắm.
Tấm nhìn Bụt hỏi vẻ ngạc nhiên:
- Sao Bụt lại cầm lưỡi hái thế ạ
- À, đang đánh cờ với lão thần chết, nghe tiếng khóc vội chạy đi ngay, quơ
nhầm. Con tính, vừa xin đc Úc nhợn cái giấy phép hành nghề, lại nghe thấy con
khóc lóc thảm quá, còn trẻ thế này, lại xinh thế này, hihihi (lại gần ra vẻ ve vuốt
Tấm) có gì mà đau khổ thế hở con.
Tấm lườm Bụt một cái, rồi ngẩn ra nghĩ, đổi giọng:
- Dạ thưa Bụt, con muốn đi dự hội mà dì con chẳng cho. (Liếc Bụt, nũng
nịu) Bụt ơi, bụt à, giúp con với, con nào dám quên ơn.
Bụt ngẩn ra vẻ si si, cười:
- Rồi, cứ ngoan đi rồi gì ta cũng giúp
- Tấm làm ngay: Bụt giúp con làm mấy cái ass cái ạ
- Chết, ass iếc gì ở đây, mất vệ sinh quá (Xua tay chạy lùi ra xa)
– Không, assignment cơ
– Úi giời ơi, thôi nhá, cái khoản đấy ta ngại lắm. Trường mà biết nó đuổi cổ
thì chết.