Tài liệu Khởi Tạo Blog part 9 - Pdf 93

những lần vấp ngã. Điều đó sẽ giúp bạn tránh khỏi sự thất bại trong một tình huống
tương tự.

Cảm nhận đẹp về bóng đá và đất nước- Phản hồi bài viết “ Trái bóng tròn và
sự đổi thay của đất nước”
Ho ten: Lê Anh Việt
Dia chi: 370-Ba tháng Hai-q.10-TP.Hcm
Email:
Noi dung: Thật sự mình rất thích sự cảm nhận của bạn va mình cũng đồng cảm về
bạn. Nhưng hình như bạn hơi kỳ vọng vào đội tuyển chúng ta nên sự thất vọng khi
chúng ta thua làm cho bạn buồn. Tại sao bạn không nhìn nhận một cách khách
quan hơn đội tuyển đã có một thế trận tốt không nói là nhỉn hơn đội bạn chứ. Ban
nói "Phong độ là nhất thời
đẳng cấp là mãi mãi", đúng người Thái có những cầu
thủ có đẳng cấp và có thể xoay chuyển trận đấu bạn ạ chúng ta thiếu là ở chỗ đó.
Ho ten: Kaigithe
Noi dung: Dẫu biết thua là buồn nhưng mà quả Penalty đó là được sự hội ý của ban
huấn luyện chứ đâu phải ai muốn là được đá đâu. Bài viết của bạn rất hay, xin cảm
ơn.
Ho ten: Trịnh Văn Thuỳ
Dia chi: Kim Giang Hà Nội
Email:
Noi dung: Nhìn ảnh bạn tôi thây bạn thật đẹp. Đọc những gì bạn viết tôi thấy bạn
đẹp về tâm hồn. Tôi rất muốn chia sẽ quan điểm của bạn. Bạn thật lạc quan và cầu
mong điều đó luôn luôn đến với bạn. Tôi là giám đốc một công ty rất nhỏ và rất trẻ.
Tôi mới bị mất chiếc xe jupiter V cách đây 2 tháng dù tôi đã rất cẩn thận khoá càng
khoá cổ. Tôi xuất thân là m
ột sinh viên nghèo quê ở Thanh Hoá. Sau 6 năm chiến
đấu để tồn tại ở đất Hà Nội với bao nhiêu lần bị "đuổi việc" lăn lộn hết công ty này
đến công ty khác tôi mới mua được chiếc xe đó để thay thế chiếc Wave. Rồi tôi mất
nó, tôi báo công an để nhận được những nụ cười an ủi và những câu hỏi lấy lệ của

cả hai luôn ở cạnh nhau. Nhưng thật đáng buồn là sự rạn nứt trong tình bạn lại bắt
đầu khi chúng tôi đã thật sự hiểu nhau. Nó đã làm chúng tôi thất vọng, hụt hẫng về
chính cái ảo ảnh mà cả hai đã xây dựng về nhau. Chúng tôi dường như đã dần đi
trên hai con đường không chung hướng. Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết số phận gì
đã khiến hai chúng tôi gặp nhau và n
ếu thời gian quen nhau không lâu như vậy có lẽ
chúng tôi vẫn sẽ có thể là bạn tốt. Mối quan hệ ngày càng xấu đi, tôi không muốn
mất một người bạn đã đi bên tôi lâu như vậy.Tôi mong muốn chúng tôi sẽ có được
vế sau của câu nói này. Một kết cuộc đẹp nhưng liệu có thể không?
Ho ten: Lê Thị Diệp
Dia chi: Nghĩa Đàn- Nghệ An
Email:
Noi dung: Bạn bè hàng chục năm về trước cùng nhau học một khoá, m
ột lớp, trêu
nhau, tức nhau, gọi nhau bằng những cái tên thật đáng ghét, không dám nói với
nhau những lời thân thiết… Để rồi có thể 30 năm gặp lại muốn ôm chầm lấy nhau vì
nhớ quá! Chính những lúc đó đã làm cho nhau thấy trẻ ra hàng chục tuổi và tuổi già
cũng hoá trẻ thơ…
Ho ten: Võ Thị Mai Phương
Dia chi: Học viện Tài chính
Email:
Noi dung: cảm ơn bạn nhiều! Tôi đang có những nguời bạn rất tuyệt, tôi
đang thấy
rất vui... bạn chắc hẳn cũng có những nguời bạn tốt và tin rằng bạn cũng là một
người bạn rất tuyệt vời.

Ích kỷ làm chúng ta mất đi nhiều cơ hội- Phản hồi bài viết “ Khi người ta ích
kỷ…”
Ho ten: Nguyễn Thị Tuyết Dung
Email:

nói thế. Tôi đam mê ca nhạc, tôi đã thể hiện mình và đã có những thành công nhất
định cũng như những cảm xúc riêng.
Niềm yêu thích thứ hai tôi muốn góp phần cho " tuổi trẻ sôi nổi "
của mình đó là đi càng nhiều nơi càng tốt trong khả năng của
mình. Có lẽ có người đọc bài này sẽ nói ước mơ của tôi bình
thường, đúng thôi, "bình th
ường thôi, bình thường thôi nhưng
ko bình thường"( NS Vũ Quốc Việt).
Với tôi, những chuyến đi đều đánh dấu một thương hiệu Trẻ. Vì
sao tôi nói tuổi trẻ và những chuyến đi? Đó là vì khi còn trẻ, khi
chưa vướng bận những lo lắng của “cơm áo gạo tiền”, khi chưa
thực sự buộc phải làm việc này, hay việc nọ, họ mới có đủ điều
kiệ
n để đi, để sống một cách hăm hở. Không phải là những
chuyến đi hưởng thụ, những người trẻ - một phần vì không có
nhiều tiền, một phần để tận hưởng niềm sung sướng của thiên
nhiên là bạn, bầu trời là nhà... Chắc chắn tôi chưa đi nhiều như một ai đó khi đọc
blog này nhưng cái quan trọng đó là giá trị của những chuyến đi và nh
ững điều
đọng lại.
Với tôi, " chủ nghĩa đi" chia thành hai loại. Thứ nhất là đi để có cảm giác đứng trên
đỉnh núi ngắm hoàng hôn, vùng vẫy trong "nắng vàng, cát trắng, biển xanh"; được
Ảnh: Vietnamnet
đứng giữa một ngọn đèo cheo leo trong một buổi trời chiều cô liêu và hiu quạnh,
đắm chìm trong sự hùng vĩ dưới sức mạnh vô biên của những dòng thác hay sau
một quá trình chiến đấu với gần 700 bậc thang để hoàn toàn thỏa mãn khi được
ngắm những điều kì diệu của thiên nhiên và tạo hóa... có lẽ sẽ không thể tả hết được.
Thứ hai, đó là đi để tìm hiểu nét đẹp văn hóa của đất n
ước, những phong tục tập
quán ngàn đời cha ông để lại, để tăng vốn sống, đi để gặp gỡ, đi để kết bạn…

hoặc cả hai chúng nó bộc phát vào lúc nào mà thôi. Ai không đồng ý, có lẽ tôi sẽ gọi
người ấy là thiên thần, ít nhất là cho đến khi họ đã làm xong một việc mà chính họ
cũng cảm thấy đó là độc ác và ích kỷ.
Trong tuyển tập truyện ngắn của Vũ Trọng Phụng, tôi đã đọ
c qua một bài tự thuật
của chính nhà văn này. Chuyện kể về việc ngày ấy ông ngồi xe kéo, người phu xe là
dân ngoại thành vào thành Hà Nội kéo xe chui. Anh ta là một người "quê mùa một
cục", đối đáp những câu không làm vừa lòng ông khách, cò kè bớt một thêm hai
nhiều khiến ông khách bực mình, để rồi đúng lúc lính Pháp đi tuần tra và biết anh
Giao diện blog AC

AC®Kool
ta đang hành nghề trốn thuế. Lúc đó, người kéo xe đã tha thiết van nài ông khách để
không bị bắt về đồn, không phải bị đánh đập, nộp tiền phạt và để giữ lại chiếc xe
kéo là kế sinh nhai duy nhất của anh. Thế nhưng, ông khách đã không mở lời nói
giúp người kéo xe. Người kéo xe bị bắt về đồn, bị đánh đập. Ông khách về nhà chợt
nhận ra mình đã ích kỷ quá, cho đến khi biết ng
ười kéo xe bị đòn nặng, mất xe, nhà
còn con nhỏ đang ốm nặng, vợ và mẹ già sống trong cảnh nheo nhóc, rách nát thì đã
cảm thấy mình thật sự độc ác. Tuy ông biết vậy nhưng có lẽ cũng đã quá muộn.
Chuyện là như thế.
Có lẽ tôi cũng đã trằn trọc với bản thân vì bản tính ích kỷ của mình. Tuy không gây
nên lỗi lầm lớn như người khách thuê xe trong truyện, ít nhiều tôi cũng cả
m thấy tủi
hổ và ray dứt.
Ngày tôi chưa vào lớp một, nhà bà tôi có cả một đàn gà con.
Những con gà giống hệt như những cuộn len vàng óng chạy
loanh quanh trong sân, tôi ngồi xem thích thú. Tôi tìm cách bắt
cho được một chú gà để chơi một lúc, bắt mãi không được, mồ
hôi vã ra như tắm. Tôi vẫn không từ bỏ ý định, chạy lùa được


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status