Tài liệu TRUYỆN "HÀN MAI KIM KIẾM_HỒI 16: THÁI HƯ VÌ SAO ĐUỔI MÔN ĐỒ" - Pdf 95


Hàn Mai Kim Kim

Thái H vì sao đui môn đ
Nguyên tác: Nga Long Sinh
Hi 16
VietKiem.Com
359

Âu Dng Thu tuy lòng rt hiu, mình mà ngã xung là s mui Tiu Thúy khó th
thoát cht di tay Triu Tam Ðng và Ngy Minh Vin, nhng bng đau nh rut đt
tim v, ngay c bn thân còn lo không ni sao th lo cho ngi khác?
Chàng va đnh nhm mt, ch đi Triu Tam Ðng và Ngy Minh Vin git
xong Tiu Thúy ri đn lt chàng, cht ngh đn đi thù cha báo, mt nim bi phn ht
sc mãnh lit đã kích đng quyt tâm cùng cht vi k đch.
Th là, chàng c vn đ mt hi chân khí, cn rng dn công lc Càn Khôn Nht
Khí Chng vào hai tay, ngi đang ngã xung đt nhiên vt lên, song chng cùng lúc
tung ra, mt nhm Triu Tam Ðng và mt nhm Ngy Minh Vin.
Thì ra Triu Tam Ðng vi Ngy Minh Vin liên th giao chin vi Tiu Thúy
không h ni, ht sc st rut bng thy Tiu Thúy rú lên mt ting thm thit, ngi ri
thng xung sui.
S bin quá đt ngt, bt k ai cng có lòng hoài nghi cho là đi phng gi trá.
Triu Tam Ðng vi Ngy Minh Vin tuy cùng vung binh khí quét ra nhng không
khi chn ch trong thoáng chc và ngay trong khonh khc y, mt chiêu Càn Khôn
Nht Khí chng thí mng ca Âu Dng Thu p đn.

Âu Dng Thu ngh không sai, chàng vi Tiu Thúy vì vn công cu cha cho qun
hào đã tiêu hao chân nguyên quá nhiu, chng th tnh ta điu tc vi tâm pháp huyn
môn nên kch đc ca Tht Tuyt Ðon Hn Tán vn b chân nguyên dn nén trong bng
đã tha c phát tác, li thêm mt hi kch chin vi ba cao th, đ ri cùng lúc đc phát
không chu ni.
Nu hai s huynh mui mà không nh tng đc n Chu Qu, ni lc thâm hu, e
sm đã đc phát ngã gc ri.
Chng rõ đã qua bao lâu, Âu Dng Thu tng nh va t trong mt cn ác mng
hi tnh, m mt ra nhìn, ch thy Tiu Thúy đang nm bên cnh, qun hào đng vây
quanh và đu đang nhìn mình.
Cnh tng y tht khin chàng chng rõ mình còn sng trên đi hay không?
- A ha! âu Dng huynh đ đã tnh li ri. Các v thy sao, lão phu phán đoán không
lm ch?
Âu Dng Thu đa tay di mt, nhìn v phía phát ra ting nói, thì ra là Phiên Thiên
Báo T Ðông Dã.
Chàng ht sc ly làm l ngi bt dy, va đnh ct ting hi T Ðông Dã bng thy
Tiu Thúy môi đng đy my lt, bt ra mt ting th dài ri cng m bng mt.
- i chà! Vt này tht là thn diu, chúng ta phc nguyên hn cng nh qu cây y
Man Ngu Vng Ði Niên mt vàng râu ngn, mày rm mt to, cao ln vm v nh
trâu rng, y va nói đn đó đã b T Ðông Dã ngt li:
- Vng huynh, đó còn phi nói, nu không phi âu Dng thiu hip dùng qu này
cu sng chúng ta, e mi ngi đã vùi xng trong Tinh Tinh Thp ri. Ha ha! âu Dng
thiu hip, qu cây màu đ sm mà tay thiu hip nm cht ly có phi là Chu Qu mà
thiu hip đã tìm đc  Ði Tuyt Sn dùng đ cu cha mi ngi không?
Âu Dng Thu đa tay s túi áo, thy Chu Qu đã không còn, mi v l gt đu
nói:
- Ðc ch v kp thi cu giúp, ti h vi t s mui mi thoát cht, n đc này ti
h s trn đi khc ghi
Man Ngu Vng Ði Niên tính bc trc cht phát, vi tip li:


- Ô! S mui nói đc ri h?
Tiu Thúy lúc này cng đã hoàn toàn hi phc, đng bên cnh chàng ht sc khích
đng, gt đu ci nói:
- S huynh, lúc tiu mui tnh li, bng cm thy c hng nga ngáy nên đã
- Nên đã gi s huynh trc, phi không?
- Tiu mui ch th thôi, tht không ng đã gi ra ting
Tiu Thúy bng nghn li, đa mt nhìn Âu Dng Thu, hai giòng l chy dài
xung má.
Con ngi đn lúc vui sng cc đ luôn tuôn tro nc mt, Âu Dng Thu rt
hiu ni lòng s mui lúc này, bèn v vai nàng nói:
- S mui đã nói đc ri, hn đó cng là do công hiu ca Chu Qu, s mui nên
vui mng mi phi, ti sao li khóc
Tiu Thuyt ci khúc khích, vi lau nc mt nói:
- Tiu mui đâu có khóc, tiu mui chng phi rt vui mng là gì? Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
362
- Vy mi phi ch!
Âu Dng Thu an i s mui xong, li quay sang qun hào nói:
- Gii khn phò nguy vn là bn phn ca ngi trong gii võ lâm, ti h vi s
mui tìm đc Chu Qu, tuy cu ch v, nhng cng cu bn thân, đng thi li ngu
nhiên cha khi bnh câm ca t s mui, nu không nh ch v đã ngn chn ngi ca
Hi Long hi trong lúc ti h vi t s mui hôn mê và li cho n vào Chu Qu thì ti h

tên sng sót. Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
363
Sau đó qun hào phát hin Âu Dng Thu và Tiu Thúy mt ngi ri xung sui,
mt ngi nm trên b, c hai đu th thoi thóp.
Lúc by gi qun hào dã vt Tiu Thúy lên, li thy Triu Tam Ðng vi Ngy
Minh Vin và H Chn Sn đang bt tnh, ch thy La Võng C th thn ngi trên đt,
hi gì nàng cng không tr li, nh là ngi mt trí vy.
Sau cùng, T Ðông Dã đã phát hin mt qu cây màu đ trên ngi Âu Dng Thu,
lúc y cng chng bit đó là vt gì, nhng trong tình trng vô k kh thi, cng đành chia
đôi qu cây y cho hai s huynh mui mi ngi mt na nut vào, đó cng ch là th
thôi, nào ng cha đy mt khc sau hai ngi đã hi tnh, mi bit qu cây y là v
t quý
him th.
Âu Dng Thu nghe đn đó thm nh:
- Ðây đúng là đnh mnh an bài, mình vô tình gi li mt trái Chu Qu, chng ng
li cu sng mình vi Tiu Thúy, tht đúng vi câu, mu s ti nhân nhng thành s ti
thiên.
Chàng bng nh đn mình còn có điu cn hi Ngy minh Vin và H Chn Sn,
bèn nhìn T Ðông Dã hi:
- Ba đng ch Hi Long hi gi th nào ri?
T Ðông Dã cha kp đáp, Man Ngu Vng Ði Niên đã trm ging nói:

Th là, Âu Dng Thu nh T Ðông Dã chia na s qun hào  li canh gi ca hp
cc, do Kim Tây Tam Kit sut lnh.
Chàng không yên tâm đi vi La Võng C, đành phi t mình dìu nàng t t bc
đi.
Tinh Tinh hp này sâu hun hút, không nhìn đc ni tn cùng.
La Võng C t lúc b Cu Thiên Phi Kích Giang an Ðào gii tr công lc, tuy đc
Âu Dng Thu vi Tiu Thúy thay phiên nhau cõng đi, nhng đn Tinh Tinh hp nàng
ht sc mi mt, yu đn mc c h mt cn gió thi cng ngã.
Nàng lúc này ngoan ngoãn nh mt chú dê con, nép vào bên ngc Âu Dng Thu,
đ cho chàng vòng tay qua sau lng tng bc tng bc dìu đi.
Nàng không nói mt li, nh không h hay bit nhng gì đang xy ra, hoàn toàn
nghe theo s sp đt ca k khác.
Bi trên đng t Ði Tuyt Sn v đn Tinh Tinh hp, Âu Dng Thu đã ht lòng
chm lo cho nàng, nên tuy nàng nh không h quen bit Âu Dng Thu, nhng chàng
bo gì nàng cng nghe theo.
Lúc này Âu Dng Thu tuy dìu La Võng C bc đi, La Võng C đang trong vòng
tay chàng, nhng lòng chàng ht sc kh s.
La Võng C quen vi chàng trc, hn na li có n vi chàng, chàng lên đc Vô
Lng Sn hc thành tuyt k, phi nói na phn nh công lao ca nàng.
Còn đi vi s mui Tiu Thúy, hai ngi đã cùng nhau hc luyn võ công sut na
nm tri trên Vô Lng Sn, sm ti cn k, nay li theo chàng hành đo giang h, vào
sinh ra t, luôn chiu chung vâng li chàng, tình yêu đã ny n trong lòng hai ngi.
Th nhng, gia hai nàng chàng phi chn mt, nhng chàng bit phi chn ai?
Âu Dng Thu tay dìu ngi ngc va đi va suy t, lòng ht sc bâng khuâng kh
s, cht hình bóng ngây th hn nhiên ca Lam Thái Ðip li hin lên trong trí não
chàng
Bng, Vng Ði Niên kinh ngc ct ting nói:
- Các v hãy xem, đó là gì th kia?
Phiên Thiên Báo T Ðông Dã cng kêu lên mt ting sng st, dng chân li.
Âu Dng Thu git mình quay v thc ti, ngng lên nhìn phía trc, ch thy cách

vt gì ri phi không?
Âu Dng Thu gt đu:
- vâng! Ðó là mt chic đu lâu gi nhng có điu vt y treo  đây là có dng ý gì?
Tht khó hiu nên ti h đnh tìm mt v rành v tình hình  đây đ hi.
T Ðông Dã quay li hn trn hào kit phía sau cao gi ngi hi:
- Ch v đây có ai đã tng vào tinh Tinh hp này không?
Mi ngi đu im lng, vy là không mt ai tng đn đây.
Vng Ði Niên tin ti mt bc, cao ging nói:
- Ðã không có v nào tng đn đây, vy thì đ Vng m tin ti trc, xem th vt
y là gì!
Va dt li đã si bc tin ti. Vng Ði Niên này tính tình bc trc, nói là làm,
không ai cn đc.
Bi cha rõ tình hình, qu là cn ngi gan d tin ti trc thm dò đ khi trúng
k k đch, nhng Âu Dng Thu nhn thy Vng Ði Niên không phi là ngi thích
hp trong vic này.
Tuy nhiên, Âu Dng Thu cha kp lên ting ngn cn, Vng Ði Niên đã tung
mình ra xa nm sáu trng, chàng đành ngng thn gii b, h có bin là lp tc cu vin
ngay. Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
366
Qun hào thy đu im phng phc, lng ch kt qu thm dò ca Vng Ði Niên,
nào ng v hào s cht phác y sau my lt tung mình đn gn nhìn, thy đó ch là mt

- Âu Dng thiu hip nói rt đúng, lão phu cng nhn thy nh vy, nhng
Âu Dng Thu tip li:
- Th này vy, T lão tin bi vi mi ngi hãy tm  li đây, đ ti h mt mình
vào thm dò trc, sau đó hng đnh liu, đc không?
- S huynh, tiu mui đi vi! Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
367
Tiu Thúy nói xong, e l nhìn Âu Dng Thu ch chàng tr li.
Vng Ði Niên đi đn bên Âu Dng Thu, thành khn và kiên quyt nói:
- Vng Ði Niên này đã nói ri, t nay dù lên núi đao hay xung vc du cng
không ri xa âu Dng thiu hip, ti sao âu Dng thiu hip li không cho Vng Ði
Niên này đi theo ch?
Âu Dng Thu ngm ngh mt hi:
- Vng huynh đã mun đi cùng ti h, hai ngi có th tip ng ln nhau cng tt,
nhng s mui hãy  li đây trông nom La t t, ngu huynh s tr li ngay.
Tiu Thúy nghe vy, v e l lin tan bin, tr nên u oán nói:
- Không, tiu mui phi đi vi s huynh mi đc!
Âu Dng Thu thy v s mui luôn ngoan ngoãn này gi đây li cãi li mình, bt
giác rúng đng cõi lòng, đành gt đu nói:
- Thôi đc, vy
Chàng vn đnh đ La Võng C  li đây nhng vì không sao yên tâm đc nên li
đi ý nói:

368
- Huyn Ðô cung Ch l Huyn Ðô cung ca Ði Nguyên giáo chính là đây ?
Âu Dng Thu thm nh, đng thi đa mt nhìn xung đt, ch thy nhng du
chân thú chính là đã bin mt ngay di ca đá này.
- , phi ri! Câu Tit Nh anh chng đã nói là Huyn Ðô cung ch bit điu khin
thú vt đó sao? Vy là T Mã cô nng vi các v ngha huynh hn đã b Huyn Ðô cung
ch bt đi ri.
Vng Ði Niên thy Âu Dng Thu đm chiêu suy ngh, tuy không bit chàng
ngh gì nhng không tin quy ry bèn mt mình đi sâu vào đng.
Âu Dng Thu suy ngh mt hi, Tiu Thúy đã dìu La Võng C đi đn gn. Chàng
quay đu li nhìn, chng thy Vng Ði Niên đâu, s y gp bt trc, vi đi nhanh vào
trong tìm kim.
Thì ra sn đng này ch đi thêm vài bc là đn mt khúc quanh, khi Âu Dng
Thu va r qua, lin tc sng s, ch thy sn đng đn đây là dt, trc mt là mt đu
lâu đá khng l.
Lúc này Vng Ði Niên đang đng trc đu lâu đá, ht nh chiêm ngm k cnh,
tâm thn hoàn toàn b lôi cun.
Chàng nghe có ting nc róc rách, thi ra là hai giòng nc t trong hai l mt ca
đu lâu đá chy ra, dc theo xng má đ xung mt h nh, ri chy dc theo vách núi
ra ngoài, thì ra sui Cam L phát ngun t đây.
Chàng di chuyn theo ánh mt lên đnh đu lâu đá, ba ch Khô Lâu cung nh rng
bay phng múa li khin chàng rúng đng cõi lòng, bt giác lm bm:
- Khô Lâu cung Hàm âm Chng Mu thân, ngi hãy yên lòng nhm mt. Hài
nhi đã tìm đc ri, hài nhi nht đnh s báo thù cho ngi.
Vng Ði Niên không tng hc hành nên không bit ba ch Khô Lâu cung và cng
chng hiu Âu Dng Thu nói gì. Tuy nhiên, y rt ly làm thích thú đi vi cnh vt
trc mt.
Âu Dng Thu xúc cnh sinh bi, lòng ngp đy hn thù, nht thi quên ht mi s,
ch mt lòng mun tin vào Khô Lâu cung đ tìm ngi s dng Hàm âm Chng báo
thù cho mu thân.

- Ðây chính là ca vào Khô Lâu cung ca Ði Nguyên giáo, hai v hãy  li đây bo
v cho La t t, ti h vào trc xem th, đc không?
Vng Ði Niên cha kp bày t ý kin, Tiu Thúy đã lc đu nói:
- S huynh không nên mo him mt mình, mun vào chúng ta cùng vào ht.
- Nhng La t t
Âu Dng Thu thoáng l v khó x, nhng ri kiên đnh nói:
- Thôi đc, s mui hãy giao La t t cho ngu huynh!
Ðon dùng mnh vi xanh đã bc Hàn Mai Kim buc La Võng C trên lng mình,
sau đó nói:
- Ði nào!
Ðng thi hai chân đim nh trên đt, vi th Phi Ðiu Ðu Lâm dn trc lt qua
rèm nc, Tiu Thúy lin tc theo sau, Vng Ði Niên cng vi ni gót hai ngi.
Ba ngi qua khi rèm nc, trc mt qu nhiên là mt sn đng rt rng và sâu
thm thm, nhng cách không xa có mt bia đá, trên là hàng ch đ to ln:
“Qua khi đây mt bc, cht không có đt chôn.” Vng Ði Niên không bit ch,
bèn thc mc hi:
- Âu Dng thiu hip, trên bia đá vit gì vy?
Âu Dng Thu lin đc cho Vng Ði Niên nghe, y ha h ci nói:
- Vng Ði Niên này chng tin cái trò quái qu này, đ Vng m đn hy đi, xem
th h làm gì đc?
Ðon lin tung mình đn trc bia đá, trong ting quát vang cùng lúc tung ra hai
chng, nhng bia đá không chút suy suyn khin y sng st đng th ti ch. Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
Ðng thi tay phi nhanh nh chp vung ra, chp vào n t áo lc.
N t áo lc nh sm đã đ phòng, chng s hãi trc s đt kích ca Vng Ði
Niên, mt thy bàn tay to bè ca Vng Ði Niên đã sp chp vào vai nàng ta.
Nhng ngay trong khonh khc y, nàng ta đt nhiên xoay ngi, nh nhàng tránh
khi th tro hung him ca Vng Ði Niên.
Vng Ði Niên mt tro chp ht, do bi th lao ti quá mnh, suýt na không
hãm li đc nên ngi không khi long chong. Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
371
N t áo lc gi ngn cung đng trong tay ra, hu hu trc mt Vng Ði Niên,
buông ting ci khanh khách, lnh lót nh lc reo.
Nàng ta ci cha dt, Vng Ði Niên đã li lao đn tn công.
Ln này Vng Ði Niên quyt phi đc th, hai tay cùng lúc vung ra, mt chp
mt b, uy th hung him hn trc gp my ln.
Nhng n t áo lc vn không chút nao núng, trong ting ci khanh khách, bóng
xanh nhp nhoáng, cng chng rõ nàng ta đã s dng thân pháp gì, đã nhanh nhn thoát
khi phm vi th chng Ca Vng Ði Niên, ra xa hn trng.
N t áo lc ci hóm hnh nói:
- Ôi! Tôn giá sao mà vng v th này? Hãy cho bn cô nng bit danh tánh là gì
vy?
Vng Ði Niên hai ln xut th không trúng đích li còn b đi phng ch nho,
tc đn c h ln gan, gm to:


372
- Vy mi phi ch! Xem tng công cng có chút phong thái nho nhã ch không
thô l nh ngi kia.
Ðng thi đôi mt đen láy ht nhìn Âu Dng Thu li nhìn La Võng C trên lng
chàng ri li hng sang Tiu Thúy, không tr li câu hi ca đi phng.
Âu Dng Thu thy vy, li mm ci hi:
- Xin hi cô nng
N t áo lc khoác tay:
- Tiu t tiu t không có h!
Âu Dng Thu va đnh hi tip. N t áo lc li nói:
- Tên ca tiu t là T Quyên!
- Vy T Quyên cô nng, ti h xin hi, đây phi chng là Khô Lâu cung và cung
ch là ai vy?
N t T Quyên li nhìn k mi ngi mt hi, đon mi hé môi ci nói:
- Ðây có phi là Khô Lâu cung hay không, lúc các v vào đã bit ri.
Còn nh cung ch là ai, khi gp tiu th s rõ ngay.
- Tiu th ca cô nng ? Tiu th ca cô nng là ai?
Âu Dng Thu ngm ngh mt hi, nói tip:
- Tiu th ca cô nng võ công rt li hi và bit s dng Hàm âm Chng phi
không?
T Quyên nh lòng rt vui sng khi nghe Âu Dng Thu khen tiu th mình võ
công li hi, chp mt my lt nói:
- Phi, tng công nói không sai chút nào, võ công ca tiu th có th nói thiên h
vô song
Nàng ta bng ngng li, ngm ngh mt hi, li nói tip:
- Tiu th có li mi, tng công hãy theo tiu t đi mau, ko tiu th li qu trách
tiu t na!
Âu Dng Thu bit là không th hi ra l gì  n t này, bèn xuôi theo nói:
- Vâng, ti h cng đang đnh gp quý tiu th, phin cô nng dn đng cho!

Chung quanh chic đu lâu trng hoác, hoàn toàn không có mt vt Âu Dng Thu
xem xong, thm nh:
- Ch l ngi ca Khô Lâu cung đu  trong chic đu lâu đá này Qu nhiên, trong
chic ming to ca đu lâu đá bng thp thoáng bóng lc, li xut hin hai n t áo lc
tui chng đôi tám, mày ngài mt phng khá là xinh đp.
Mt nàng búi tóc kiu cung n đi đn trc mt T Quyên nói:
- Tiu th ch đã lâu quá ri, T Quyên t này cha mau đa khách vào trong cung
đi!
Ðon đa mt nhìn Âu Dng Thu nhon ming ci.
T Quyên ct bc đi v phía ming đu lâu đá, va đi va ngonh li nhìn Âu
Dng Thu nói:
- Âu Dng tng công, đi nào!
Âu Dng Thu chng chút do d, hiên ngang si bc theo sau.
Vng Ði Niên vi Tiu Thúy đa mt nhìn nhau ri cng lin theo sát lng Âu
Dng Thu.
Hai n t áo lc ch mi ngi vào ht, cng lin theo sau.
Ming đu lâu qu nhiên là mt ca ra vào, bên trong mi thc s là Khô Lâu cung,
ch thy nn vách sáng choang, li đi ngang dc ht sc phc tp.
Mi ngi bng qua mt đng hm dài my trng, đn trc thm mt snh
đng, T Quyên ngonh li ci nói:
- Âu Dng tng công xin hãy  đây ch chc lát, tiu t vào thông báo ri tr ra
ngay! Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
- Âu Dng tng công có gì xin c nói, gia ph đi khi, thip thân tm thay quyn
ch nhân, ch cn điu gì bit, rt sn sàng phng cáo.
Âu Dng Thu thoáng ngc nhiên, đon hi:
- vy lnh tôn chính là ch nhân cung này phi không?
Thiu n áo trng gt đu tha nhn, Âu Dng Thu li hi:
- Lnh tôn thng tánh tôn danh?
- Gia ph T Ð Lôi Minh! Thip thân tên là Thun! Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
375
- Vy xin hi T Ð cô nng, lnh tôn hin  đâu?
- Âu Dng tng công ch l không bit câu, con cái không nên thc mc vic
riêng ca cha, hung h thip thân là mt n lu.
Ming li tht sc bén, Âu Dng Thu cng hng, cúi đu trm t Thiu n áo
trng bng li nói:
- Tuy nhiên, thip thân đã nói trc ri, điu gì bit sn sàng phng cáo Gia ph đã
phng mnh giáo ch, sut lnh ngi trong cung đn Ði Tuyt Sn ri.
Âu Dng Thu bng gi Hàn Mai Kim trong tay lên hi:
- T Ð cô nng bit thanh kim này không?
- Xem ra là mt thanh bo kim, nhng không bit tên gi là gì!
- Hàn Mai Kim!
T Ð Thun lc đu:
- Hàn Mai Kim ? Thip thân cha tng bc chân vào giang h, cha nghe bao

376
va nói va đa tay ch my chic cm đôn trc mt.
Âu Dng Thu cht đng tâm, thm nh:
- Nghe ting nói nàng tht du dàng êm ái, hn nhan sc cng là mt m nhân tuyt
th, rt đáng tic
Ngay khi y, T Quyên đã bng mt khay trà đ ht nh bm ling đi đn trc
mt Âu Dng Thu, ci duyên dáng nói:
- Tng công, xin ngi xung dùng trà!
Ðã đn tình hung này, Âu Dng Thu cng đành phi t ra khng khái, ra hiu cho
Tiu Thúy đng sau giúp ci La Võng C xung, đt ngi lên cm đôn, sau đó cm t T
Ð Thun ri cùng Vng Ði Niên và Tiu Thúy ngi xung.
Lúc này T Quyên đã đt khay trà lên bàn đá, và bn n t áo lc khác mi ngi
tay cm mt chic ly ngc mang đn trc mt Âu Dng Thu bn ngi.
Âu Dng Thu đa tay đón ly trc, chú mt nhìn, ch thy nc trà trong ly màu
xanh nht và hng thm dìu du.
T Ð Thun ch bn ngi đu đón ly ly trà, mi ct ting nói:
- Xin mi các v dùng, trà này đc pha bng nc sui Cam L, mùi v rt ngon.
Theo phép tc trên giang h, khi ch nhân đãi khách, trà ru đu phi t ung
trc đ chng t trong trà ru không có đc, nhng T Ð Thun li không làm vy,
nên Âu Dng Thu ngh là nàng qu tht cha tng bc chân vào giang h vì vy mi
không bit phép tc thông thng y.
Nhng ngay khi Âu Dng Thu đang bng ly trà do d, mnh la đen che mt ca
T Ð Thun thoáng đng đy, nàng ci nh nói:
- Thip thân nht thi s sut đã không noi theo phép tc giang h, nhng các v c
yên tâm, Khô Lâu cung trên đn cung ch, di đn tiu tt, thy đu bng võ công thng
ngi, tuyt đi không bit dùng đc.
Nhng li này ca T Ð Thun thot nghe chng có gì là không đúng, nhng ngh
k thì thy rt mâu thun, nàng nói tuy Khô Lâu cung t trên xung di thy đu không
bit dùng đc, nhng nàng thì rõ ràng là bit.
Âu Dng Thu tuy ngh đn điu y, nhng vn ci hào sng, trc tiên nâng ly

- T Ð cô nng tht thu hiu nhân sinh, ti h ht sc bi phc.
Tuy nhiên, ngi trong giang h nu bng vào võ công và c trí cá nhân tranh
cng đot thng thì cng chng phi không th, còn nh nhng k vì tham vng riêng
t, chng t th đon tàn bo gây hên ha kip tày tri, liên ly đn lê dân vô ti, tht ti
không th th tha.
Vy mà li có k cam tâm thn phc, ni giáo cho gic, chng hay T Ð cô nng
cm ngh th nào v vn đ y?
Li l chàng tht hóc búa, nhng ng T Ð Thn hn đui lý không sao tr li
đc.
Nào ng T Ð Thun không h màng đn nhng li xiên x ca Âu Dng Thu
vn vi ging hòa nhã nói:
- Âu Dng tng công lòng d tht t bi, li thêm võ công siêu tuyt, tui tr trài
cao, tht đáng kính phc. Tuy nhiên, chuyn trong võ lâm ân ân oán oán, h h thc
thc, đi vi vic gì cng không nên nhìn t mt khía cnh và càng không nên có thành
kin khi phân tích s vic, nu không
Âu Dng Thu tip li:
- Y ca cô nng, ti h rt không hiu. Vic Ði Nguyên giáo dùng th đon đê
hèn bt đng đo võ lâm sai khin thc hin âm mu phn lon, ch l li có khía cnh
quang minh chính đi hay sao?
- Âu Dng thiu hip xin ch hiu lm, Ði Nguyên giáo đúng hay sai, thip thân
không mun tr li lúc này, nhng xin đng lit bn cung vào.
- Khô Lâu cung đã chu s qun ht ca Ði Nguyên giáo, sao li không th lit vào
ch? Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com


tính sao mi phi.
T Ð Thun thy vy, cng đng lên nói:
- Thiu hip ch quá lo lng, nu mun vào Huyn Ðô cung, nu không hoài nghi,
thip thân sn sàng dn đng.
Âu Dng Thu tht không sao hiu ni v cô nng giu mt này, nàng ta rõ ràng là
con gái ca cung ch Khô Lâu cung, mt trong nm cung thuc Ði Nguyên giáo, nhng
nàng ta li t nguyn tr giúp ngi chng đi li Ði Nguyên giáo, hành đng này tht
không sao hiu ni.
Chàng ngm ngh mt hi mi đáp: Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com
379
- Cô nng sao li nói vy? Ti h cm kích còn cha kp, l nào li hoài nghi cô
nng? Có điu ti h ngh lnh tôn là mt nhân vt lãnh đo trng yu ca Ði Nguyên
giáo, cô nng làm vy há chng
- Thiu hip s thip thân b ngi ca Huyn Ðô cung nhn ra thân phn, s chuc
ly phin phc cho gia ph ch gì?
- Ðâu ch là phin phc, Ði Nguyên giáo có âm mu đc ác, th đon đi vi
ngi phn giá không cn suy ngh cng bit.
- Vn đ y thiu hip hãy yên tâm, thip thân cha tng vi mt tht gp ngi, các
nhân vt trng yu trong Ði Nguyên giáo tuy bit Khô Lâu cung ch có ngi con gái
tên T Ð Thun nhng không ai bit mt, bây gi thip thân
T Ð Thun va nói va đa tay lên ci khn che mt ra.

VietKiem.Com
380
- T Ð t t, xin đng gin!
Ðon vòng tay xá dài.
T Ð Thun nghe Âu Dng Thu gi mình t t, lòng nghe ngt lm và ht sc
khoan khoái, khúc khích ci nói:
- Trc đông ngi th này mà không bit thn, ai mà gin kia ch?
- Nu T Ð t t không gin tiu đ vy thì xin hãy dn bn này đn Huyn Ðô
cung ngay đi.
Tht ra t lúc gp Âu Dng Thu, T Ð Thun đã phi lòng, s d nàng ci b
khn che mt chính là đ t rõ tâm ý, có điu nàng vin lý do thích đáng nên Âu Dng
Thu nht thi cha hiu ra thôi.
T Ð Thun mm ci:
- Ði trng phu nht ngôn ký xut, t mã nan truy! T Ð Thun này tuy là n lu
nhng cng bit câu: mt li ha đáng ngàn vàng, l d nhiên là phi dn các v đi nhng
phi chp nhn mt điu kin trc mi đc.
- Ðng nói là mt, dù mt trm ngàn điu kin tiu đ cng chp nhn tt T Ð
Thun mm ci bí n:
- Không cn nhiu vy, ch mt là đ ri!
- vy điu kin y là gì?
- Bt đu t đây phi gi là Thun t và không đc kèm theo hai ch T Ð.
- Vì vì sao vy?
- Vy mà cng không hiu, gia ph là cung ch s thuc Ði Nguyên giáo, nu vào
trong Huyn Ðô cung mà gi cái h T Ð ra, chng phi
Âu Dng Thu v l tip li:
- Ðc, t đây tiu đ s gi là Thun t!
- À! Vy mi gi mà đ đ ngoan ch!

phi ht sc cn thn, nh ri ch?
Ngi đàn bà trung niên vi hai n t áo lc đng thanh nói:
- Tiu t nh ri!
Âu Dng Thu gi mi hiu ra, ngi đàn bà trung niên chính là T Quyên ci
trang, còn Bích Nguyt và Thu Cúc chính là hai n t đã phng mnh theo cùng khi nãy,
bt giác but ming khen:
- T Ð à không! Thun t, thut ci trang ca quý cung tht là tinh vi T Ð
Thun mm ci:
- Chuyn nh nht, có gì đáng k!
Ðon quay sang hai n t khác nói tip:
- Hai ngi hãy  li trong cung thn trng canh phòng, xong vic ta tr v ngay!
Hai n t áo lc cung kính vâng mnh, quay ngi lui ra.
Âu Dng Thu li cng La Võng C lên lng, đon hi:
- Thun t, khi tiu đ vào đây li ra đã b ca st bít li, gi đi ra bng cách nào?
T Ð Thun mm ci:
- Li y không thông thì di li khác, Thu đ đng quên t t là con gái ca cung ch
 đây ch!
Ðon dn trc ct bc đi ra. Âu Dng Thu ci bn ln và cùng Vng Ði
Niên, Tiu Thúy, T Quyên, Bích Nguyt và Thu Cúc ln lt theo sau ra khi snh
đng.
T Ð Thun đi trc dn đng, mi ngi bng qua mt đng hm hp dài và
ti tm, vy là ra khi Khô Lâu cung, đn mt sn cc rt him tr.
Lúc này vng trng treo trên đnh tri, đêm đã khuya, trong sn cc hoàn toàn tnh
lng. Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status