Sự Tích Ống Nhổ
Ngày xưa có một nhà sư già nổi danh là một
vị đại đạo đức chơn tụ. Vì danh tiếng Ngài
được trội đi khắp nơi, bá tánh tứ phương ào
ạt tới chuà thọ giáo càng ngày càng đông.
Một ngày kia, Ngài quyết định đi vào rừng
thẳm ẩn dật tu khổ hạnh để tránh phiền phức
việc nhận hương đảng trà quả mà phạm
pháp. Ngài cho các đệ tử quyền tự do theo
thầy hay hồi tục.
Trong số đệ tử, chỉ có một chú tiểu tình
nguyện đi theo Thầy vì chú ta biết Thầy có
rất nhiều người sùng bái và chắc chắn sẽ có
nhiều bá tánh theo cúng dường hoa quả Tội
nghiệp thay cho chú, băng qua bao rừng núi
thăm thẳm, Thầy mơí chọn một hang động
nơi thâm sơn cùng cốc không một ai qua lại.
Hai Thầy trò phải làm rất vất vả mới có bữa
ăn.
Chú tiểu chịu không được tính bỏ thầy
nhưng lại sợ băng qua rừng đầy beo cop thú
dữ. Chú chỉ biết chờ cợ
Một hôm kia có một cậu bé đến xin làm đệ
tử. Chú tiểu từ xưa vốn lười biếng, thấy có
"ma mới" tới liền giao hết công việc cho cậu
bé. Thấy cậu bé siêng năng, hiền từ, ông
thầy già yêu mến và truyền cho nhiều bí
quyết. Chú tiểu lại đâm lòng ghen.
Một đêm kia, cậu bé ngủ quên, chú tiểu lấy
nước tặt tắt hết mồi lửa để nấu nước cúng
Phật. Khi cậu bé tỉnh dậy đi nấu nước thì
mồi lửa rồi chạy qua rừng. Đến giữa rừng
chú tiểu gặp một ông già râu tóc bạc. Ông
cũng dạy Chú Tiểu leo lên cây. Cả mừng vì
sắp được thoát rừng, Chú Tiểu vâng lời leo
lên cây và buông tay ra.
Ai dè khi buông tay, rớt xuống đầu đập vào
đá bể bụng hoá thành Ống Nhổ. Hai tay ôm
vòng thành bình. Miệng há hốc kêu khi rớt
xuống thành miệng ống nhổ.
Bá tánh nghe có chuyện không may sảy ra
tại động của Thầy kéo đến vấn an. Khi đi
ngang ống nhổ, bà con thấy ghét liền nhổ
nước miếng vào cho bõ ghét. Từ đó có tích
"cái ống nhổ".