Tôi đã tìm cách học Tiếng Anh như
thế nào? Mặc dù được nghe, được thấy và cảm nhận sự hiện diện của tiếng Anh nhưng tôi
khó mà hiểu được và thể hiện được mình bằng ngôn ngữ đó. Với những bài học
tiếng Anh ít ỏi mà tôi được học ở Ba Lan, tôi chỉ có thể nói tôi là ai, tôi làm gì, bao
nhiêu tuổi, đến từ đâu, và vài từ ngữ lịch sự.
Tôi là người Ba Lan và tôi nói tiếng Ba Lan. Nhưng ở trường chúng tôi cũng buộc
phải học cả tiếng Nga nữa, bởi nước Nga là người anh em của Ba Lan.
Ở trường trung học, tôi đã được học tiếng Đức bởi vì họ chẳng còn ngôn ngữ nào
khác để dạy. Nhưng tôi luôn muốn được học tiếng Anh.
Cuối cùng thì tôi cũng tìm được một trường mà tôi cho là tốt nhất để đạt được mục
đích của mình. Và tôi đến với nước Mỹ với một vài ngoại lệ trừ tiếng Anh. Mọi
người nói thứ tiếng mà tôi thích, sách vở đầy những từ tiếng Anh, đường phố cũng
tên tiếng Anh, kể cả nghe đài và xem truyền hình cũng được nghe tiếng Anh- Ôi
tiếng Anh! đâu đâu cũng có!
Mặc dù được nghe, được thấy và cảm nhận sự hiện diện của tiếng Anh nhưng tôi
khó mà hiểu được và thể hiện được mình bằng ngôn ngữ đó. Với những bài học
tiếng Anh ít ỏi mà tôi được học ở Ba Lan, tôi chỉ có thể nói tôi là ai, tôi làm gì, bao
nhiêu tuổi, đến từ đâu, và vài từ ngữ lịch sự. Chỉ có thế. Nhưng đầu óc tôi luôn đầy
ắp những ý nghĩ, ý tưởng, quan điểm và tôi muốn nói ra, chia sẻ với bất cứ ai đủ
kiên nhẫn nghe tôi nói. Nhưng điều đó thật khó và càng làm tôi thật thảm hại vì
chẳng có khả năng để thể hiện mình một cách rõ ràng và chính xác. Khi tôi nói
"Me go work!" mà không phải là "I go to work", "Me want drink." thay vì nói " I
want to drink" và hỏi xem tôi nói có tốt không thì họ vẫn trả lời rằng tôi nói rất tốt.
Mặc dù vậy tôi biết là mình cần phải làm gì đó, bằng cách nào đó để làm người ta
Còn lại một mình trong phòng, tôi suy nghĩ mông lung. Phải chăng tôi đã mong đợi
quá nhiều. Có lẽ thế, phải, cuối cùng thì một cái gương, bức tường và những đồ vật
không phải là tệ, chúng không nói chuyện, không trả lời câu hỏi, chúng vô tri vô
giác nhưng ít nhất chúng nghe tôi nói. Và điều quan trọng là chúng không bỏ cuộc.