Làm sao để kìm chế cơn giận?
Phái đẹp Trong khi tìm cách giảm bớt lo lắng và làm dịu những cơn giận dữ
của mình, tôi đã tìm thấy mối giao hòa giữa niềm tin và khoa học. Trong cuốn hồi ký xuất sắc gần đây của mình, Fury (Cơn giận), viết về những kinh
nghiệm của riêng mình trong việc kìm chế cơn giận, Koren Zailckas viết rằng
“trầm cảm là sự tức giận thiếu đi sự nhiệt tình”. Nhưng tôi thì lại có vấn đề ngược
lại: tôi luôn thừa nhiệt tình trả thù cho tình trạng trầm cảm của mình. Trong một
thời gian dài, tôi có cảm giác là mình đang chiến đấu với những người lạ.
Có lần, tôi đã đập vào cửa sổ của chiếc taxi bị một người phụ nữ giành mất và lũ
trẻ thì phải đứng dưới mưa, tôi tức giận đến nỗi thậm chí không nhận thấy rằng tôi
đang làm bị thương bàn tay mình và một chiếc xe buýt đang hướng về phía chúng
tôi. Tôi thậm chí đã bị mất trí đến nỗi đã chửi thề trước mặt bọn trẻ và cũng không
thèm nhớ đến việc đó. Lần khác, tôi đã la hét trước mặt một cô nhân viên giữ cửa ở
ngân hàng ngay sau khi cô mở cửa giúp tôi với một vẻ mặt thiếu thiện cảm. Tôi rất
xấu hổ với việc mình đã làm nhưng tôi không thể dừng lại.
Đi tìm sự thay đổi và cải thiện tình hình
Trong nỗi tuyệt vọng, theo gợi ý của một người bạn, tôi đã ghé thăm một trung tâm
điều trị liệu ở quận 3. Bác sĩ Hoài Trang, một nhà châm cứu, một nhà thảo dược
học là một phụ nữ trẻ mềm mỏng, thanh lịch với dánh vẻ bình tĩnh và đáng mến.
Chị Trang để tôi nằm trên bàn, bôi dầu hương liệu lên cơ thể và bắt đầu châm cứu
cho tôi. Tôi nhắm mắt lại và lắng nghe những lời chị nói nhẹ nhàng. Chị bảo tôi
hãy thư giãn, lắng nghe những nhu cầu nội tại của chính bản thân mình và gác lại
những lo lắng ưu phiền sang một bên. Buổi trị liệu đã khiến tôi cảm thấy thoải mái
vô cùng.
Và sau đó tôi đã có một quyết định nhanh chóng: chuyển nhà ra ngoại ô thành phố.
Chồng tôi và tôi đã quyết định mà không cần phải mất quá nhiều thời gian để thảo
luận. Tôi trấn an bản thân mình, cố gắng thoát khỏi sự lo lắng và mất ngủ khi tôi
bắt đầu thấy luyến tiếc cuộc sống ở trung tâm trước đây.
Một buổi tối chồng tôi bước vào căn phòng khách rộng rãi, không có đồ đạc và tìm
Để làm dịu bớt những cơn giận dữ, Pillay đưa ra giải pháp thiền định, điều trị và sự
chú ý đơn giản đến nỗi sợ hãi để cố gắng tìm hiểu nguyên nhân. Ông đưa ra ví dụ
về một người phụ nữ đã ngủ thiếp đi mỗi đêm khi xem chương trình “cảnh sát và
những tên cướp”. Cô không ý thức được rằng các trận đấu súng trên ti vi đã kích
hoạt hạch hạnh nhân của cô. Mặc dù bộ não nhận thức của cô biết rằng không có gì
nguy hiểm, nhưng khi cô bảo chồng mình tắt ti vi đi thì mức độ lo lắng của cô đã
giảm hẳn. Với tôi, khi lần đầu tiên chuyển đến sống ở trung tâm quận 1, tôi nhớ là
tôi bị sốc như thế nào bởi tiếng ồn và sự đông đúc. Tôi đã cố gắng thích nghi
nhưng lại không biết rằng thể trạng của mình bỏ qua thực tế rằng thể trạng của
không phù hợp. Và những tiếng ồn hàng ngày đã kích hoạt hạch hạnh nhân của tôi
làm tôi thấy căng thẳng, lo âu triền miên và nổi giận với tất cả mọi người.
Cơn tức giận biến mất và lòng nhân từ tỏa sáng
“Chúng ta rất nhạy cảm đối với những gì diễn ra xung quanh và thật khó để phân
biệt cái gì của chúng ta và những gì là không", bác sĩ Hoài Trang nói với tôi. “Hãy
sống với những gì hiện hữu ở hiện tại và nhận thức với trực giác của mình, chúng
ta sẽ luôn cảm thấy tốt hơn”.
Tôi nhớ lại cái ngày đến với trung tâm trị liệu, đó là một ngày trời nóng bức và khó
chịu. Bước ra khỏi trung tâm, tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhàng thư thái. Khi tôi
trở về nhà, mùi hương thơm ngát với tinh dầu và lòng nhân từ của tôi như tỏa ra
xung quanh, tôi gọi cho người bạn thân làm bác sĩ và nói về việc điều trị của mình
với một giọng lạc quan vui vẻ khiến bạn tôi vô cùng ngạc nhiên.
Bạn tôi cười và nói với tôi “Loại thuốc và phương pháp điều trị duy nhất cho
những cơn giận dữ của tôi chính là giữ một tâm trí cởi mở và giữ niềm tin vào quá
trình điều trị”. Tôi vẫn duy trì chế độ điều trị một cách khoa học: uống dầu cá,
chạy bộ và ngủ đủ giấc. Nhưng nếu tôi không cởi mở tấm lòng, cố gắng tìm hiểu
những nhu cầu nội tại của bản thân mình và tin tưởng vào sự phục hồi, tôi sẽ không
bao giờ có được sự thanh thản như hiện nay.