Hồ Tây - lá phổi xanh
của Hà Nội
Hồ Tây nằm ở phía Tây Bắc nội thành Hà Nội với diện tích
khoảng 500 ha, đường vòng quanh hồ dài 17 km. Ngành địa
dư lịch sử đã chứng minh rằng, hồ là một đoạn sông Hồng rớt
lại, sau khi đổi dòng, có thể tới cả hàng nghìn năm. Hồ Tây
hay còn gọi là hồ Mù Sương (Dâm Ðàm), hồ Trâu Vàng
(Kim Ngưu hồ), đầm Xác Cáo. Mỗi tên lưu giữa một sự tích
về nguồn cội của Hồ Tây huyền thoại.
Hồ Tây là góc lãng mạn nhất trong bức tranh Hà Nội đa màu;
là thế giới của những làn gió trong trẻo, sự phóng khoáng và
giàu chất thơ. Chẳng thế mà bấy lâu nó vẫn là nguồn cảm
hứng bất tận của các nhà thơ, nhà văn, nghệ sĩ với nhiều bài
hát, bài thơ viết về Hồ Tây, viết ở hồ Tây làm nao lòng
người.
Hồ Tây đẹp không chỉ bởi mặt nước xanh mênh mông, không
chỉ có sắc tím bằng lăng, cánh hoa phượng hồng đỏ mỗi độ
hè về, cái buồn man mác của không gian, của rặng liễu rủ
những chiều đông, cái lung linh của ban mai tinh khiết mà
Hồ Tây còn đẹp bởi nó như một trái tim ôm trọn trong mình
những trạng thái buồn vui của biết bao con người.
Mỗi sáng tinh mơ, hàng trăm người, cả già lẫn trẻ tìm ra chốn
này để hít hà không khí trong lành và tập thể dục. Ðầu dốc
đường Thanh Niên là cửa ngõ của những chiếc xe đạp chở
lễ, Tết. Phía tây Hồ Tây vẫn còn rất nhiều làng. Mỗi ngôi
làng ở đây đều ít nhiều gắn với một địa danh, một trầm tích
lịch sử. Làng Nghi Tàm, quê hương nhà thơ "Bà huyện
Thanh Quan" với chùa Kim Liên có kiến trúc độc đáo. Làng
Xuân Tảo với đền Sóc thờ Thánh Gióng. Làng Trích Sài có
chùa Thiên Niên thờ bà tổ nghề dệt lĩnh. Làng Thụy Khê có
chùa Bà Ðanh. Làng Nhật Tân với sắc thắm của hoa đào nổi
tiếng. Rồi làng giấy, phường đúc đồng v.v Mặc dù, nét làng
thuở nào đã khoác lên mình một diện mạo mới trong quá
trình đô thị hóa với những khu nhà cao tầng, khách sạn, biệt
thự mọc lên nhưng nhiều làng vẫn còn giữ được nét làng với
những cổng làng, đình làng, những ngôi nhà cổ trăm năm
tuổi có lẻ Hồ Tây là nơi đến thư giãn của người Hà Nội và
cũng là nơi ở lý tưởng của những người nước ngoài đang
sống và làm việc ở chốn Hà Thành, với hàng trăm ngôi biệt
thự phía tây. Ðộ hơn mươi năm về trước, người ta chỉ lên
phía tây Hồ Tây để vào các làng hoa, làng đào, để đi chùa, đi
phủ Tây Hồ thì những năm gần đây, nhà nhà đua nhau mở
quán ăn, nhiều dần rồi thành từng khu ẩm thực với phong
cảnh trữ tình cho những người muốn "đổi gió" sau những giờ
làm việc mệt mỏi.
Michel, một du khách người Pháp kể rằng đây là lần thứ tư
anh tới Hà Nội, nhưng đã bao nhiêu lần có mặt ở Hồ Tây rồi
thì chính anh cũng không thể nhớ nổi bởi Hồ Tây với anh đẹp
và duyên dáng đến nao lòng. Có người gọi Hồ Tây là mặt
gương của Hà Nội. Tôi thích gọi Hồ Tây là lá phổi xanh của
chốn Kinh Thành.