Bài cảm nhận truyện ngắn “Người mẹ điên”
Bạn nào chưa từng nghe truyện Người Mẹ Điên - Một câu chuyện từng gây
chấn động nền văn học Trung Quốc, lấy đi không ít nước mắt của hàng vạn bạn đọc
Vậy còn chần chừ gì nữa, hãyvào đâyđể nghe truyện qua Radio Online và cùng cảm
nhận với mình nào ! Sau đây là bài cảm nhận của mình mình về truyện.
“Người mẹ điên”, một câu chuyện đời thực ướt đẫm nước mắt, tôi đã đọc, đọc
thật chậm…thật chậm, từng diễn biến của câu chuyện đã đánh thẳng vào tâm trí và
tình cảm của tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên má…cứ tuôn … cứ tuôn … tôi
chẳng hay rằng mình đã khóc …
Câu chuyện gợi ra khung cảnh về một vùng quê nghèo khó, một vùng quê có
những hủ tục, có những người mẹ chồng gia trưởng, có những con người cứ tưởng
rằng trái tim họ hóa đá nhưng vẫn đầy cảm xúc tình người. Cuộc đời mẹ điên chẳng
ngày nào được sung sướng, tôi muốn trách tất cả những người trong câu chuyện, trách
cái làng quê nghèo đã hắt hủi người mẹ điên, trách bài nội Thụ đã có những toan tính
và đối xử thiếu tình người với mẹ, trách cha Thụ nhu nhược, và trách Thụ vì đã xem
mẹ mình chỉ là một con điên vô dụng, cư xử với mẹ như một kẻ thù … Thế rồi khi
nhìn lại, tôi mới hiểu ra và không muốn trách ai nữa…Vì đâu mà bà nội Thụ phải làm
thế? Tất cả chỉ vì cái nghèo, cái hủ tục của vùng quê Trung Quốc, nó luôn đi liền với
khó lấy vợ cho con, bà nội đã làm thế bởi bà thương con trai bà, bởi bà lo sợ rằng mẹ
điên không biết nuôi con, sẽ lên cơn và vứt bỏ Thụ bất cứ lúc nào, vì dù sao mẹ cũng
chỉ là một người đàn bà điên mà thôi …Ngay cả Thụ, Thụ cũng thế, tôi không trách
Thụ nữa, vì tôi đã hiểu được những thái độ và hành động đó, nó xuất phát từ sự thất
vọng ghê gớm về người mẹ mà Thụ chưa bao giờ nghĩ rằng đó là một người điên, nếu
là bạn, bạn cũng sẽ thôi. Bất cứ ai trong mỗi chúng ta, khi còn bé nếu có một người
mẹ điên vừa bẩn thỉu, vừa vô dụng giống như Thụ, chắc hẳn bạn cũng sẽ đối xử với
mẹ mình như Thụ mà thôi … có mấy ai hiểu được cái tình cảm thiêng liêng và cao cả
nhận ra điều đó, thứ tình cảm thiêng liêng nhất luôn được đề cao hơn bao giờ hết.
Danh dự và sự nghèo khó có thể ngăn cản, nhưng chẳng thể nào ngăn cản mãi được,
bởi dây yêu thương giữa mẹ và con là không thể nào đứt. Một điều đơn giản thế mà
giờ đây cũng có những người không nhận ra, thật đáng xấu hổ cho những kẻ chà đạp
lên một tình yêu thiêng liêng nhất đời người.
“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”