Nghị luận bài Hịch Tướng Sĩ của Trần
Quốc Tuấn Trần Quốc Tuấn là một vị tướng văn võ song toàn, người đã có công lớn trong
2 cuộc kháng chiến chống giặc Mông. Tên của ông luôn mãi được khắc sâu trong tâm
trí mỗi người dân Việt Nam cùng với những trang sử vàng của dân tộc. Tác phẩm
“Hịch tướng sĩ”-áng văn bất hủ được ông viết trước cuộc kháng chiến chống Nguyên-
Mông lần II (1285) là lời hiệu triệu của toàn quân ra trận, nhưng cũng chất chứa một
lòng yêu nước nồng nàn, thiết tha của vị Quốc công tiết chế này.
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, những trang
sử hào hùng đã ghi lại biết bao tấm gương của các anh hùng, những vị lãnh đạo kiệt
xuất. Họ đã cống hiến cả cuộc đời cho nền độc lập nước nhà… và Hưng Đạo Vương
Trần Quốc Tuấn là một trong số những vị anh hùng như thế! Điểm nổi bật ở Ông là
tấm lòng thiết tha yêu nước của Tấm lòng yêu nước của Trần Quốc Tuấn đã thể hiện
cao độ khi ông tố cáo tội ác của quân thù bằng lời lẽ đanh thép. Với bản chất ngang
tàng, hống hách, chúng không chỉ coi thường dân ta, mà còn sỉ nhục triều đình từ vua
đến quan: “ngó thấy sứ giặc đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà sỉ
mắng triều đình, đem thân dê cho mà bắt nạn tể phụ”. Chúng ta càng căm tức bọn giặc
hơn nữa khi chứng kiến hành động rất tàn bạo, tham lam, nhằm vơ vét của cải của
nhân dân: “thác mệnh hốt tất liệt mà đòi ngọc lụa, để thỏa lòng tham không cùng, giả
hiêu Vân Nam Vương mà thu bạc vàng, để vơ vét của kho có hạn.” Thật là một bọn
cầm thú, chẵng khác nào dê, chó hổ đói, cú diều. Vậy mục đích của tác giả khi tố cáo
tội ác của quân thù là khích lệ lòng căm thù giặc của tướng sĩ, của toàn dân và khơi
gợi nỗi nhục mất nước của 1 dân tộc.
Trước nạn ngoại xâm, quốc gia dân tộc đang lâm nguy. Trần Quốc Tuấn không
khỏi băn khoăn lo lắng, đến độ quên ăn, mất ngủ, xót xa như đứt từng khúc ruột. Nỗi
lo lắng đó được ông bày tỏ với binh sĩ: “Ta thường đến bữa quên ăn, nữa đêm vỗ gối;
một điều rằng: ông là một vị tướng kiệt suất tài ba, không những giỏi về quân sự mà
còn văn chương xuất chúng, mấy ai sánh được. Ngoài ra ông còn thấm đẫm một niềm
thương dân sâu sắc, là tiêu biểu cho lòng yêu nước lúc bấy giờ. Tác phẩm này của ông
xứng đáng là một ánh thiên cổ hùng văn trong nền văn học nước nhà. Tên tuổi của
Ông đã gắn liền với những chiến công hiển hách của dân tộc.