Hóa thân vào que diêm kể lại câu chuyện Cô bé
bán diêm của Andersen Đêm giao thừa,mọi người sum họp dưới mái ấm gia đình để cùng nhau tiễn đưa
năm cũ,đón chào năm mới trong không khí thiêng liêng,ngập tràn hạnh phúc.Riêng cô
bé mồ côi mẹ,đầu trần,chân đất,váy áo phong phanh,bụng đói meo đang dò dẫm trong
bóng tối.Suốt ngày hôm nay,cô bé chẳng bán được bao diêm nào cả.Cô sợ về
nhà,người cha tàn nhẫn sẽ đánh đòn.
Lúc này,quang cảnh xung quanh đẹp đẽ,ấm áp lạ thường.Cửa sổ mọi nhà đều
sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay.Những hình ảnh ấy gợi cho cô
bé nhớ lại năm xưa được đón giao thừa cùng bà nội trong căn nhà xinh xắn có đầy dây
thường xuân bao quanh.Nhưng rồi những tai họa liên tiếp xảy ra khiến gia đình cô tan
nát.
Cô bé đói và rét lắm ! Giờ đây,cô ngồi nép trong một góc tường,giữa hai ngôi
nhà để tránh những cơn gió rét như roi quất vào da thịt.Cô không muốn về nhà,vì ở
nhà thì cũng vẫn đói,rét như ở ngoài đường.Hai cha con cô bé sống trên căn gác sát
mát và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các khe hở lớn trên vách,gió vẫn thổi rít vào
trong nhà.
Giữa đêm cuối năm buốt giá,cô bé lủi thủi một mình với chiếc giỏ đựng diêm
vẫn còn nguyên.Đôi bàn tay nhỏ xíu cứng đờ vì lạnh.Cô ao ước được sưởi ấm,dù một
chút thôi,bằng những que diêm.Cô rút một que diêm,tôi rơi ra theo,nằm ngay trên mặt
giỏ.Cô bé quẹt que diêm vào tường,que diêm bén lửa thật là nhạy.Ngọn lửa lúc đầu
xanh lam,dần dần trắng ra,rực hồng lên quanh que gỗ,sáng chói trông đến vui mắt.
Ngọn lửa soi tỏ niềm vui sáng ngời trong đôi mắt xanh tuyệt đẹp của cô bé tội
nghiệp.Hơ bàn tay trên que diêm cháy sáng rực như than hồng,cô bé tưởng như đang
được ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng
nhoáng.Trong lò,lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng.Cô bé nghĩ :
“Chà ! Khi tuyết rơi phủ kín mặt đất,gió bấc thổi hun hút,trong đêm đông rét buốt mà
được ngồi hàng giờ như thế,trước một lò sưởi,thì khoái biết bao !”.
Nhưng cô bé vừa duỗi chân ra thì ngọn lửa vụt tắt.Que diêm đã tàn hẳn.Hình
diêm nối nhau cháy sáng như ban ngày.Chưa bao giờ cô bé lại thấy bà mình to lớn và
đẹp lão như thế này.Bà nhẹ nhàng cầm lấy tay cô bé rồi hai bà cháu cùng bay vút lên
cao,cao mãi.Chẳng còn đói rét,đau buồn nào đe dọa họ nữa.Họ đã về chầu Thượng
Đế.
Sáng hôm sau,mọi người vui vẻ kéo nhau ra đường đón mừng năm mới.Rồi vài
người phát hiện ra một cô bé có đôi mắt hồng hào và đôi môi đang mỉm cười.Cô bé đã
chết vì giá rét trong đêm giao thừa.Họ bảo nhau : “Con bé đã đốt hết một bao
diêm.Chắc nó muốn sưởi cho ấm”.Một ông khách nhặt que diêm còn sót lại rơi trên
nắp giỏ,nói lớn : “Ô ! Nó bỏ sót một que diêm đây này !”.Vâng ! Que diêm đó chính
là tôi.Vì thế mà tôi đã chứng kiến đầu đuôi câu chuyện về cô bé bán diêm vô cùng
đáng thương ấy.