Đề bài: Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc khi bước vào năm học mới.
Bài viết
Năm học mới bắt đầu, tôi đã trở thành cô bé học sinh trung học cơ sở. Nhớ
hôm mới vào trường, tôi vô cùng bỡ ngỡ xen lẫn lo âu: trường mới, bạn bè thầy cô
giáo, tất cả đều mới mẻ so với ngày học ở trường tiểu học.
Tôi nhớ hôm khai giảng năm học mới, mẹ đưa tôi đến cổng trường, sau đó vội
vã đi làm vì hôm ấy công ty mẹ có việc đột xuất. Mẹ đi rồi tôi ngơ ngác nhìn
quanh, tôi thấy có rất nhiều học sinh đi lại tung tăng, tôi đoán họ là những anh chị
học lớp trên. Bên cạnh đó còn có các bạn khác rụt rè và thường níu lấy tay mẹ,
chắc họ cũng như tôi, năm nay mới lên lớp 6.
Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ tập trung, tôi nhìn các bạn, tự hỏi: trong
số kia không biết ai sẽ là bạn học cùng lớp với tôi? Nhìn mấy dãy nhà cao tầng tôi
cũng tự hỏi: không biết tôi sẽ học ở lớp nào? Thấy các cô giáo thướt tha trong bộ
áo dài tôi cũng tự hỏi: không biết trong các thầy cô kia ai sẽ là cô giáo chủ nhiệm
của mình? Mải suy nghĩ tôi bỗng giật mình vì một hồi trống đã vang lên. Trong lúc
tôi đang ngơ ngác không biết lớp 6C đứng ở vị trí nào thì bỗng có một bàn tay nhẹ
nhàng đặt lên vai tôi và vang lên giọng nói dịu dàng:
- Con là học sinh lớp 6 phải không?
Tôi quay lại và đáp lí nhí:
- Thưa cô vâng ạ. Nhưng con không biết lớp con tập trung ở đâu
- Thế con học lớp nào?
- Thưa cô, con học lớp 6C.
Nghe xong, cô liền nhẹ nhàng dắt tay tôi lách qua đám đông đang đứng xếp
hàng và cô dẫn tôi đến lớp mới. Trước khi đi, cô dặn cả lớp:
- Các con đứng ở đây lát nữa sẽ có các anh chị dẫn con vào sân trường để khai
giảng.
Giọng nói của cô thật ấm áp nhẹ nhàng. Có bạn nào đó nói:
- Ôi cô hiền quá. Ước gì cô là cô giáo chủ nhiệm của chúng mình.
Và buổi khai giảng trôi qua âm đẹp, chúng tôi được dẫn về lớp, suốt buổi hôm
đó tôi nhớ mãi hình ảnh cô giáo, người đầu tiên đã mỉm cười chào đón tôi vào lớp
6. Và tôi cũng thầm mơ ước cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi.
hình ảnh một trăm người con của Lạc Long Quân và Âu Cơ đang cùng nhau xây
dựng đất nước. Và chúng tôi hiểu rằng tất cả chúng ta đều có chung một cội nguồn,
đều là anh em một nhà do đó cần phải biết yêu thương giúp đỡ nhau những lúc khó
khăn hoạn nạn. Để chúng tôi hiểu rõ ý nghĩa của câu chuyện, trong lúc giảng bài cô
luôn lấy những ví dụ trong lịch sử nhất là qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và
Mĩ. Cô nói rằng chính tinh thần đoàn kết đã giúp chúng ta chiến thắng được mọi kẻ
thù.
Và tôi chợt hiểu lớp 6C này cũng chính là một ngôi nhà nhỏ, tôi bỗng thấy gần
gũi với các bạn hơn.
Càng về cuối giờ bài học càng giúp cho tôi hiểu sâu sắc hơn những gì cô giảng.
Mải nghe cô giảng có bạn còn quên cả chép bài, có bạn còn cứ ngồi chờ cô đọc cho
chép, hiểu được cách học của chúng tôi còn xa lạ với cách học của cấp hai, cô đã
ngừng giảng một lát và nói sơ qua về cách ghi chép bài ở cấp 2.
Lời cô nói rất chân tình, cô còn chỉ cho tôi bí quyết học văn sao cho giỏi.
Buổi học hôm đó kết thúc trong sự tiếc nuối, nhiều bạn chẳng muốn rời khỏi
lớp vì muốn được nghe cô nói chuyện thêm. Giờ giảng của cô thật sự ấn tượng và
để lại trong tôi những suy nghĩ về tinh thần đoàn kết.
Trước tấm lòng nhiệt tình và yêu thương của cô chúng tôi thầm hứa sẽ học thật
tốt để nụ cười của cô luôn nở trên môi. Và tôi rất mong đến giờ giảng văn của cô,
bởi giờ giảng của rất cuốn hút, đem lại cho chúng tôi những bài học quý giá về tình
thương yêu, về cuộc sống.