ĐỀ : Phân tích nhân vật người vợ nhặt trong tác phẩm “Vợ nhặt” của Kim
Lân. * DÀN BÀI GỢI Ý
1. Chân dung :
- Người vợ nhặt trong tác phẩm là con số không tròn trĩnh: không tên tuổi, không
quê hương, không quá khứ. Từ đầu đến cuối tác phẩm cô chỉ được gọi là: cô ả, thị,
người đàn bà … Quá khứ mà chị ta có cũng chỉ là một lần chọc ghẹo với Tràng và
“thị liếc mắt cười tít”.
- Chân dung chị hiện ra ngay từ đầu là những nét không mấy dễ nhìn: “gầy vêu
vao”, “ngực gầy lép”, “khuôn mặt lưỡi cày xám xịt”, “quần áo thì rách như tổ
đỉa”
- Điệu bộ : “sầm sập chạy tới”, “sưng sỉa nói”, “đứng cong cớn trước mặt hắn”,
ăn nói chỏng lỏn, ghê gớm: “bỏ bố”, “sợ gì”….
- Là một người đói, đói đến mức quên cả ý tứ, sĩ diện tối thiểu của một con người.
Người Việt rất coi trọng tình nghĩa, nhưng để có tình nghĩa người ta cần có thời
gian để thấu hiểu nhau. Trong hoàn cảnh khốn cùng, cái đói đã đẩy người đàn bà
đến chỗ theo
không một người đàn ông về làm vợ → Tràng, một người đàn ông xa lạ bỗng dưng
trở thành cái phao cuối cùng, là tất cả hi vọng của người đàn bà tội nghiệp này.
2. Sự đổi thay :
- Người đàn bà khốn khổ này trao thác thân phận mình cho Tràng chỉ bằng 4 bát
bánh đúc và một câu nói đùa → đến với Tràng trước hết như đến với một nơi
chốn có thể
nương tựa lúc đói kém … Kim Lân đã rất tinh khi thi thoảng điểm vào truyện một
vài thất vọng thầm kín của người vợ nhặt ấy trước gia cảnh khốn cùng của nhà
chồng :
+ Một tiếng thở dài cố nén trong cái ngực gầy lép nhô hẳn lên, trước túp nhà rách
lên một sự ấm áp. Chị mang đến một làn gió tươi mát cho cuộc sống tối tăm bên
bờ cõi chết