Kính gửi các anh chị BBT!
Em vừa viết xong một câu chuyện ngắn nói về những chặn đường mà em đã vượt
qua và vươn đến ước mơ của mình. BBT vui lòng chia sẽ với em ạ!
Đường đến ước mơ của tôi
Tôi ngồi xuống bàn, nhìn lũ học trò đang cắm cúi chép bài thật đáng yêu. Ngoài
sân trường, gió thổi làm mấy cành cây bàng lao xao, mát rượi. Thấm thoát, tôi đã về cái
xóm heo hút này thực tập hơn một tháng. Một tháng bước vào nghề đã giúp tôi tìm thấy
rất nhiều niềm vui của nghề Sư phạm. Đây không còn là ước mơ nữa mà đó là sự thật…
Bà kể, sau khi ba tôi đi xa được vài tháng thì mẹ đã sinh tôi vào một ngày mưa
gió tầm tả. Nhà nghèo, lại đông anh chị em nên cuộc sống của gia đình tôi rất vất vả. Cả
nhà chủ yếu trông vào 1000 m
2
trồng lúa và nghề làm thuê của mẹ. Nhưng cũng không
đủ lo cho cái ăn, cái mặc của anh chị em tôi. Đã vậy, tôi lại bệnh tật liên miên: hết bị
đẹn rồi bị sốt, rồi bị suy dinh dưỡng nữa. Tôi đã tròn 3 tuổi nhưng vẫn gầy đét như que
củi. Vì vậy, tôi trở thành gánh nặng cho gia đình. Nhiều người khuyên mẹ tôi: “Chị cho
thằng nhỏ đi để còn chăm lo cho mấy đứa kia nữa chứ?”. Nhưng mẹ quan niệm: “Con là
máu thịt trong lòng mình, làm sao có thể cho nó đi được”. Mẹ kể, có lần tôi bị sốt ban
khỉ rất nặng. Các bác sĩ đều từ chối chữa trị. Nhưng mẹ vẫn không bỏ cuộc. Ai chỉ
thuốc nam lại thuốc bắc thì mẹ điều tìm đến. Cuối cùng, không biết là chịu thuốc hay
nhờ sự chăm sóc chu đáo của mẹ mà tôi cũng hết bệnh.
Và cái đói, cái nghèo vẫn cứ đeo bám gia đình tôi dai dẵng. Thương mẹ vất vả, bà
Nội và bà Ngoại bàn với mẹ: “Tạm thời để thằng Hai cho bà Ngoại, còn thằng Sơn cho
bà Nội chăm sóc”. Tôi nhìn thấy đôi mắt của mẹ tôi lại đỏ ngầu. Có lẽ, mẹ không nỡ xa
tôi. Tôi cũng khóc vì phải sống xa mẹ, xa mấy anh chị của mình tí nào cả. Nhưng còn
cách nào nữa đây. Năm ấy, tôi học lớp 5!
Nhà nội tôi cũng chẳng khá giả gì. Bà đã gần 70 tuổi rồi nhưng vẫn còn phải lao
động vất vả. Tôi thường đi học một buổi và buổi còn lại thì theo Nội ra đồng giũ rơm
hay mót lúa. Thời gian này, xóm tôi rộ lên phong trào nuôi vịt đẻ. Tôi chuyển sang nghề
bắt ốc Pháp bán cho mấy ông chủ nuôi vịt đẻ. Mỗi ngày, tôi bắt được khoảng 5-7 kg. Và
mỗi kg tôi bán được 1.000 đồng. Với số tiền nhỏ ấy, tôi phụ bà Nội mua gạo và tập sách
cách giúp đỡ tôi. Cô khuyên tôi: “Cô đã hiểu hoàn cảnh của em. Bây giờ nếu nghĩ học
thì sau này tương lai của em sẽ đi về đâu? Bằng mọi giá, em phải cố gắng vượt qua,
thầy cô và các bạn sẽ giúp em!”. Lời khuyên của cô, lời động viên của bạn bè giúp tôi
có thêm sức mạnh. Không hiểu sao, từ giây phút đó, tôi lại ước được như cô giáo chủ
nhiệm của mình…
Thế rồi, tôi thi đỗ tốt nghiệp cấp II và tiếp tục thi vào cấp III. Thời gian này, tôi xin
được một chân chạy bàn cho căn tin trạm xá Vĩnh Kim gần trường tôi học. Với tiền
lương 200.000 đồng/tháng đã giúp tôi vượt qua rất nhiều khó khăn.
Thời gian dần trôi, ước mơ “trở thành thầy giáo” ngày càng lớn trong tim tôi. Và
tôi vượt qua kỳ thi tốt nghiệp với kết quả như ý. Tiếp theo là kỳ thi tuyển sinh Đại học,
bao nhiêu vui sướng tràn về vì mình sắp thực hiện được ước mơ nhưng cũng là lúc tôi
phải đối mặt với bao nhiêu lo toan, khó khăn. Trong những ngày ấy trong lòng tôi lúc
nào cũng chan chứa một nỗi buồn, tôi luôn tự hỏi lòng mình: nếu thi đậu thì sao? Nếu
tôi thi đậu thì ước mơ từ bấy lâu nay tôi hằng mong đợi sẽ trở thành sự thật nhưng thay
vào dó là gánh nặng của mẹ và bà. Nhìn mái tóc bạc phơ vì nắng gió của bà, bàn tay
chay sờn của mẹ, tôi thương lắm. Lúc ấy, tôi đứng giữa hai thái cực đi tìm việc làm để
phụ giúp gia đình nhưng tôi cũng muốn đi học.
Thế rồi, ngày thi tuyển sinh cũng đến, thầy cô và bạn bè động viên và giúp đỡ tôi
đến trường để tham dự cuộc thi. Năm ấy, tôi thi và trúng tuyển vào ngành Ngữ Văn của
trường Đại học Cần Thơ. Thầy cô và bạn bè đều chúc mừng cho tôi. Tôi cũng rất hạnh
phúc vì ước mơ mình sắp thành sự thật. Nào ngờ, cuộc sống con nhà nghèo như con
sông có nhiều ngã rẻ. Mẹ tôi bị bệnh thận nặng. Bác sĩ ra chi phí chữa trị cho mẹ tôi là 5
triệu đồng. Cả nhà tôi đều chạy đôn, chạy đáo nhưng vẫn không lấy đủ đâu ra số tiền to
lớn ấy. Mà ngày nhập học của tôi cũng cận kề. Tôi quyết định tạm gác lại chuyện học đi
làm để lo chữa trị cho mẹ.
Mấy hôm sau, thằng bạn cùng xóm rủ tôi lên thành phố làm, tôi muốn có tiền phụ
chữa trị cho mẹ và muốn ước mơ thành sự thật. Tôi xin được một chân chạy bàn cho
một quán ăn ở quận Bình Thạnh. May mắn, bà chủ biết chuyện của gia đình tôi nên bà
đã giúp cho mẹ tôi làm phẫu thuật. Như người chết đuối vớt được phao. Tôi vô cùng
biết ơn bà chủ tốt bụng. Tôi lao vào làm việc hăng say kể cả ngày đêm.
giúp đỡ tôi tham gia viết tin, bài cho Website của trường tôi đang học. Công việc mới
này, rất phù hợp với chuyên ngành của tôi. Thù lao hàng tháng cũng kha khá, đủ cho tôi
mua giáo trình, đóng tiền học thêm anh văn, vi tính…
Thắm thoát, bốn năm đã trôi qua. Bây giờ, tôi đang bước vào giai đoạn cuối cùng
là thực tập để ra trường. Ước mơ của tôi giờ đây đã thành hiện thực, còn 3 tháng nữa
thôi là được ra trường, nghĩ đến đó tôi cảm thấy rất vui sướng và hạnh phúc. Tuy hiện
giờ còn gặp nhiều khó khăn nhưng tôi sẽ cố gắng vượt qua và thực hiện ước mơ của
mình.
VĨNH SƠN