TRƯỜNG ĐẠI HỌC TÂY ĐÔ
KHOA NGỮ VĂN
LỚP VĂN HỌC 4B
MÔN VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI
BÀI THU HOẠCH
Đ
Ề
TÀI: CUỘC HÀNH TRÌNH TÌM CHÂN LÝ CỦA
CUỘC HÀNH TRÌNH TÌM CHÂN LÝ CỦACON NGƯỜI TRONG TÁC PHẨM:FAUST
CON NGƯỜI TRONG TÁC PHẨM:FAUST
?
?
Giáo Viên Hướng Dẫn Thành Viên Nhóm Thực Hiện:
T.S. LÊ NGỌC THÚY 1. TÔ VĂN ĐẢM
2. VÕ THỊ BÉ NGOAN
3. PHẠM TRỌNG HỮU
4. NGUYỄN THỊ THÚY KIỀU
5. NGUYỄN HỮU BÌNH
6. ĐẶNG THỊ KIỀU HẠNH
1
Cần thơ:06/12/2010
một trong những điểm đỉnh cao trong nền văn hóa thế giới. Những tác
phẩm văn chương nổi tiếng của ông là Wilhelm Meister’s
Apprenticeship và tiểu thuyết dưới dạng thư Nỗi đau của chàng
Werther…
1.Tác phẩm Faust: Faust là tác phẩm kịch của thi sĩ, nhà soạn kịch,
tiểu thuyết gia, nhà khoa học, chính khách, nhà triết học Đức lỗi lạc
Johann Wolfgang Goethe.
Goethe đã viết nhiều cuốn tiểu thuyết, nhiều vở kịch, nhiều tập
thơ, trong đó nổi tiếng nhất là vở kịch thơ Phaoxtơ (Faust - phần I xuất
bản năm 1806, phần II hoàn thành trước khi tác giả mất năm 1832).
Trong tác phẩm Phaoxtơ, Goethe đã gợi lên lòng khao khát hạnh phúc
của con người, sự nỗ lực vươn lên không ngừng nhằm chinh phục
thiên nhiên, ông cũng đề cao tự do, cuộc đấu tranh cho tự do và sự cao
cả của lao động sáng tạo.
3
Faust I,
phiên b
ả
n đ
ầ
u tiên, 1808
Faust II, ấn bản đầu tiên năm 1832
*Faust: Faust – con người có thật
Georg Faustus – theo cổ sách ghi chép có tên thật là
Helmstãdter, sinh năm 1480 ở Knittlingen vùng Wũrtemberg, miền Tây
nam nước Đức, sống bằng nghề bán thuốc rong ở các chợ phiên
và biểu diễn những trò ma thuật, sai khiến qủy thần; cứ như vậy lang
thang khắp các vùng Heidelberg, Nũrnberg, Erfurt, Wittemberg. Ông
còn biết xem bói tướng và tự xếp mình ngang hàng với cha xứ rất
hoạch không ngừng nỗ lực vươn lên để làm giàu vốn tri thức về xã hội
và thiên nhiên, “muốn tìm tuyệt độ cao siêu, muốn dò tận cùng bí
mật”, lại muốn “chứa vào lòng mọi bi, hoan, thiện, ác của trần gian”.
Nhưng nếu quỷ có thể ngăn được không cho chàng thực hiện được
điều đó, làm chàng thỏa mãn với chính mình, mê hoặc được chàng
bằng lạc thú thấp hèn thì chàng thua cuộc.
5
Từ đó, quỷ tìm mọi cách quyến rũ Faust, đưa Faust đến với các
cuộc chè chén trong giới sinh viên, dùng pháp thuật làm Faust trẻ lại
và bố trí cho Faust gặp nàng Gretsen, một cô gái xinh đẹp và trong
trắng, với ý định để chàng vui với tình yêu mà từ bỏ kế hoạch tiếp tục
hành trình khám phá khoa học. Tình yêu say đắm giữa hai người bị
quỷ chi phối khiến họ gặp biết bao khổ cực, oan trái: mẹ, anh trai của
Gretsen bị quỷ mượn tay Faust giết chết, con của Faust và Gretsen vừa
sinh cũng bị giết. Chính quyền phong kiến bắt giam và xử tử Gretsen.
Faust tìm cách cứu Gretsen thoát khỏi lao tù nhưng không được
do nàng cự tuyệt bỏ trốn. Rời khỏi nhà tù, chàng ngủ trên bãi cỏ đầy
hoa dại, bầy tiên nữ ca hát của chàng làm chàng quên hết đau buồn,
lòng trào dâng hối hận và muốn hăng say hoạt động trở lại. Chàng
cùng quỷ đến Kinh đô, giúp vua chế tạo ra tiền giấy trang trải mọi
khoản chi tiêu nợ nần. Rồi chàng dùng phép thuật tìm về thế giới Hy
Lạp cổ, chung sống với nữ thần Helen. Hai người sinh được một đứa
con trai nhưng vì nó quá nghịch ngợm nên đã bay lên trời, Helen vợ
chàng cũng bay theo con. Faust lại quay về phương Bắc giúp vua dẹp
tan giặc ngoại xâm, giữ yên bờ cõi và được vua thưởng công cho một
khu đất hoang hóa bên bờ biển. Khi đó Faust đã trăm tuổi, quỷ lo sợ
Faust chiến thắng bèn làm mắt chàng bị mù, nhưng Faust vẫn nỗ lực
chiêu mộ dân chúng đến khai phá, cải tạo thiên nhiên. Trước khi chết,
Faust đã dự cảm được rồi đây “một nhân loại tự do sẽ sống trên mảnh
đất tự do” mà họ đã khai phá đó.
sử loài người với những cuộc đấu tranh giữa cái [Thiện]] và cái Ác,
cái tiến bộ và cái kìm hãm. Với ý nghĩa sâu sắc trong một nội dung trữ
tình đầy chất thơ, vở kịch Faust thực sự là một tác phẩm kịch đã đưa
danh tài của của đại thi hào Goethe lên đỉnh cao, đồng thời tác phẩm
cũng xứng đáng được đánh giá là một trong những vở kịch vĩ đại nhất
mọi thời đại.
III- ĐOẠN TRÍCH:
PHẦN THỨ NHẤT
CUỘC ĐỐI THOẠI PHÒNG LÀM VIỆC.
(Fauts và Mephisto).
Faust: Ai gõ cửa đó? Cứ vào!
1530 Ai lại muốn làm khổ ta đấy nhỉ?
Mephisto: Tôi đây.
Faust: Cứ vào.
7
Mephisto: Ông cần nói ba lần như thế.
Faust: Thì cứ vào.
Mephisto: Thế là ông đã làm đẹp lòng tôi,
Chắc chúng ta sẽ hợp ý nhau thôi;
Để xua đuổi giúp ông mọi ưu tư buồn bực,
1535 Tôi xuất hiện trước ông như một chàng quí tộc.
Với trang phục màu hồng thêu những nét vàng
tươi,
Aó choàng ngoài bằng lụa qui hẳn hoi,
Và trên gài chiếc lông gà trống,
Thanh gươm bên mình vừa dài vừa sắc nhọn.
1540 Tóm lại là,
Tôi khuyên ông nên ăn mặc như tôi,
Để nếm trải cuộc đời
Được tư do thoải mái
ngoài,
1570 Vậy nên, Hiện hữu đối với ta là gánh nặng trần
ai,
Cái chết ta ước mong, cuộc đời ta oán ghét
Mephisto: Nhưng thần chết chẳng bao giờ được đoán
mừng nồng nhiệt!
Faust: Ôi, thật phúc cho ai đang rạng rỡ chiến công
Đươc thần chết đội cho mình vòng nguyệt quế
đẫm máu hồng ,
1575 Phúc cho ai ,sau cuộc nhảy điên cuồng mê dại ,
Được thần chết tìm ra trong vòng tay cô gái!
Ôi,giá như ta trước uy lực thánh thần!
Được siêu thoát linh hồn,ngây ngất,tắt lặng dần!
Mephisto: Vậy mà có người trong cái đêm hôm đó,
1580 Thứ chất lỏng màu nâu không nuốt qua khỏi cổ.
Faust: A, do thám xem chừng cái thú của nhà anh.
Mephisto: Tôi không hiểu mọi điều,nhưng biết lắm sự tình.
Faust: Cho dù tiếng ca xưa ngọt ngào và thân thuộc.
Đã giải thoát hồn ta khỏi hỏang loạn, hãi hùng,
1585 Đã lừa gạt chút tình cảm ấu thơ còn xót lại
trong lòng
Bằng dư âm của một thời tươi vui không còn
nửa,
Thì giờ đây ta cũng đều nguyền rủa:
Tất cả những gì đã trói buộc hồn ta
Bằng cán dỗ si mê, bằng giả trá ranh ma,
Đã đẫy ải hồn ta vào tấm thân thế tục*
1590 Bằng hình ảnh chói lò và phỉnh phờ hạnh phúc!
Ta nguyền rủa trước tiên cái ý tưởng lớn lao
Mà tinh thần tự giam hãm mình vào!
1620 Hãy mau dựng lại,
Ngay trong long mình,
Cõi thế hồi sinh!
Nào hãy bắt đầu
Một cuộc đời mới,
Với hồn sang trong,
10
1625 Những bài ca mới
Ngân vang trong long!
Mephisto: Đấy là lũ Nhóc
Thuộc hạ của tôi.
Hãy nghe, chúng khuyên ông hành động và tìm đến
thú vui,
1630 Lời khuyên ấy quả là khôn ngoan quá!
Chúng muốn kéo ông vào cuộc đời rộng mở,
Muốn ông thoát ra khỏi cảnh ngộ cô đơn
Khiến tư duy ngưng trệ,
Khiến nhựa sống cạn nguồn.
1635 Thôi đi, xin ông chứ đùa dai với ưu tư sầu muộn,
Nó như con kền kền ăn đời ông mục ruỗng*;
Dù đánh bạn với đám dân tồi tệ nhất trên đời,
Ông vẫn cảm thấy ông được sống giữa con người.
Nói vậy không có ý đẩy ông
1640 Đứng vào hang vô lại.
Tôi không thuộc vào hang các vị Thần vĩ đại;
Nhưng nếu ông vui long cùng liên kết với tôi,
Cất bước chân đi qua mọi nẻo đường đời.
Thị tôi nguyện vì ông mà gắng sức,
Tôi xin thuộc về ông ngay lập tức.
Tôi sẽ là người bạn đường của ông,
Tôi hiến ông những gì chưa ai biết trên đời.
Faust:
1675 Một con quỷ tội nghiệp như anh có gì đem hiến chủ?
Chả lẽ các ngươi là yêu ma quỷ sứ
Lại hiểu một hồn người khi nó muốn vươn lên?
Chắc anh có món ăn, ăn mãi, vẫn thấy thèm,
Hay là có những thứ vang mầu đỏ
1680 Như thủy ngân, trên tay anh nó không ngừng tan rửa,
Hay anh có trò chơi để người ta không thắng được
bao giờ,
Hoặc môt ả, áp đầu vào ngực ta, nhưng con mắt lẳng
lơ
Dan díu với ông bạn láng giềng đầy tình tứ,
Hay cho ta thú vui thần tiên của Vinh quang, Danh
dự
1685 Những thứ như sao băng vụt biến giữa bầu trời?
Thôi thì, anh cứ chỉ cho ta trái cây nào chưa chin đã
thôi rồi,
Và những cây nào tưng ngày xamh trở lại!
Mephisto: Công việc ông giao chẳng làm tôi sợ hãi,
Những thứ quý như thế này, tôi có thể chiều ông
12
1690 Nhưng, ông bạn ơi, sẽ đến một thời ta khao khát ươc
mong
Muốn được thảnh thơi trong thú vui hưởng lạc.
Faust: Nếu có khi nào ta yên lòng trên giường nằm lườinhác,
Đấy là khi ta đánh mât ta rồi!
Nếu anh phỉnh phờ lừa ta thấy bụi tai,
1695 Khiến với bản thân ta, ta hài lòng, tự đắc,
Nếu anh lừa được ta bằng thú vui hưởng lạc
Nào đã mấy ai biết tìm đường giải thoát?
Sung sướng thay ai đó giữ tron vẹn thủy chung,
1725: Dù cũng mấy hi sinh cũng không chút sờn lòng!
Nhưng mảnh da vừa viết lên rồi đem niêm phong lại,
Lại có bóng ma để bao người sợ hãi.
Ngọn bút viết xong thì Lời đã chết rồi,
Còn xi gắn miếng da sẽ thống trị trên đời.
1730: Nào, đồ quỷ ác nhà anh, anh muốn gì kia đấy?
Muốn đá, muốn da, tắm sắt hay tắm giấy?
Muốn ta viết bằng bút, bằng đục hay bằng dao khắc
đây?
Anh tha hồ lựa chọn những thứ này
Mephisto: Ô, sao ông vội nổi xung
1735: Và quá lời như thế?
Bất luận là thứ nào đối với tôi cũng quý.
Miễn là ông kí tên băng một giọt máu đào.
Faust: Nếu anh thấy thế là đủ rồi, thôi được, cũng chẳng
sao,
Ta bằng lòng với trò chơi quát dị.
Mephisto:
1740: Nhưng thưa ông, máu người rất quý!
Faust: Anh khởi lo ta hủy hiệp đồng này!
Toàn bộ sức vươn lên trong nghị lực ta đây.
Chính là điều ma ta vừa mới hứa.
Phải, ta đã rông mình lên như thế đó,
1745 : Thực ra chỉ ngang tầm với lũ các anh thôi.
Vị thần vĩ đại kia đã khinh miệt ta rồi,
Thiên nhiên trước mắt ta vẫn cài then, sập cửa
Mạch tư duy chẳng còn liên tục nửa,
Mọi trí thức trần gian ta chán ghét lâu rồi.
Muốn lồng ngực ta chứa đưng mọi niềm vui, mọi đâu
khổ của nhân quần,
Để cái riêng ta mở rộng ra thành cái chung nhân loại,
1775 : Và cuối cùng, như loại người, ta cũng thành cát bụi.
Mephisto : Ô, xin ông hãy tin tôi, kẻ có hàng ngàn tuổi
Đã phải nhai mãi thứ thức ăn khô cứng khó nhai này,
Từ lúc nằm trong nôi đến lúc xuống quan tài,
Không một ai tiêu nổi thứ bột chua đã cũ càng như
thế !
1780 : Hãy tin lũ chúng tôi, cái gọi là Toàn thể,
Chỉ được để dành riêng cho môt chúa mà thôi !
Ngài ngự trong một cõi Sáng ngàn đời,
Và sắp xếp chúng tôi vào cõi Tối,
Gi ữa ngày đêm hai cõi,
Đó chính là nơi chốn của các ông.
15
Faust : Nhưng ta muốn điều tốt
Mephisto: Đi khỏi chỗ này ngay!
1835 Sao lại có nơi đọa đày ông đến thế?
Sồng như vậy còn gì là nghĩa lý?
Ông chi làm tội mình và bọn trẻ mà thôi.
Cứ mặt gã láng giềng bụng phệ sống yên vui!
Sao ông lại hành mình,đập rơm tìm thóc lép?
1840 Tốt nhất là những điều ông hiểu biết
Ông không nên nói ra cho bọn trẻ đó nghe.
Có tiếng người đi lại ở ngoài kia!
Faust: Ta không thể tiếp ai bây giờ nửa!
Mephisto: Nhưng hắn đợi lâu rồi,gã sinh viên khốn khổ.
1845 Không thể để hắn về mà chẳng thỏa ước mong/
Nào,hãy đưa tôi mượn mũ áo của ông:
Thiên hạ ai ai cũng cung kính chí thành.
Mephisto:
Ta rất vui thấy nhà anh lễ phép!
Người ấy đây, anh thấy chưa, cũng giống bao người
khác.
Vậy nhà anh đã tầm sư học đạo ở đâu chưa?
Sinh Viên:
1876 Dạ , tôi đánh bạo tìm đến cửa tôn sư,
Với ít bạc dắt lưng, với sức xuân dtrong máu,
Xin tôn sư thương tình nhận tôi, cho thụ giáo!
Mẹ tôi thương tôi không muốn phải chia tay,
Nhưng tôi quyết định vào đời để học lấy điều hay.
Mephisto:
1880 Thế thì anh đã vào đúng chỗ.
Sinh Viên: Nói thực tình, tôi đã muốn bỏ đi ngay rồi đó.
Trong những gian phòng như thế này,trong bốn bức
tường vây,
Chẳng làm tôi có hứng thú mảy may,
Một khoảng không gian vô cùng chật hẹp,
1885 Chẳng thấy một bong cây, không một màu lục diệp,
Ngồi giữa các gian phòng,trên những ghế dài kia
Sẽ hết thấy, hết nghe, hết luôn cả tư duy.
Mephisto:
Đấy chẳng vì chưa quen biết mới thế.
Một đứa bé mơi sinh
1890 Đâu đã muốn rút ngay vào vú mẹ,
Nhưng rồi chẳng bao lâu nó thích bú tối ngày,
Anh cũng vậy thôi, được ngậm vào bầu trí thưc căng
đầy
Sẽ càng ngày càng đắm say them khát.
1920 Như việc ăn, việc uống của chúng ta,
Cũng phải qua bước một!hai!ba!
Rõ rang là cái công trình trí tuệ
Nó cũng giống chiếc máy dệt của một tay tài nghệ,
Một cái giậm chân, ngàn đường sợi chuyển mình,
1925 Sợi chảy trôi trong loang loáng vô hình,
Thoi đó, thoi đây, vút qua nhanh chóng,
Hang ngàn mối kết lien, chỉ một lần hành động.
Và triết gia bèn bước đến chứng minh
18
Rằng sự thể phải thế thôi, đó là lẽ thường tình:
1930 Cái thứ nhất như thế này, cái thứ hai như thế nọ,
Suy ra: cái thứ ba và thứ tư như thế đó;
Ngược lại, nếu không có cái thứ nhât và cái thứ hai,
Thì cái thứ ba, cái thứ tư không tồn tại mảy may.
Sinh viên khắp nơi tụng ca thầy dạy triết,
1935 Cũng chẳng thấy ai trở thành anh thợ dệt.
Còn ai muốn tìm hiểu một vật thể hữu sinh
Trước hết, phải đuổi đươc cái hồn ra khỏi than hình,
Và sẽ có trong tay cái cấu thành chi tiết,
Nhưng lại thiếu, hỡi ôi! Sợi-dây-hồn liên kết!
1940 Hóa học gọi đó là “thiên nhiên học vận hành”
Hóa học đâu có hay nó phỉ báng chính mình.
Sinh Viên:
Trời, tôi không sao hiểu hết lời thầy dạy.
Mephisto: Cái tiếp theo sẽ dễ dàng hơn đấy,
Nếu anh biết cách khử oxy
1945 Biết sắp xếp đàng hoàng, biết phân loại, phân kì
Sinh Viên:
Nghe mọi điều, tôi thấy mình ngốc ơi là ngốc,
truyền,
1975 Nó lây lan từ xứ này sang xứ nọ.
Lý trí thành gàn dở, điều tốt thành tôi nợ;
Khốn nạn cho ta, lớp con cháu sinh sau!
Cái quyền tự nhiên ta có từ tiếng khóc ban đầu,
Đáng tiếc chẳng còn ai nói tới!
Sinh Viên:
1980 Nhờ thầy, nỗi kinh tởm của tôi càng tăng lên gấp bội.
Thật phúc cho ai đã được thầy dắt dìu!
Lòng tôi dường như thấy xiêu xiêu
Muốn để tâm nghiên cứu khoa Thần học.
MEPHISTO: Tôi không muốn dẫn anh vào lầm lạc,
Nhưng cái điều liên quan đến khoa này
1985 Lại chính là: ta muốn tránh lầm đường,thực cũng khó
lắm thay.
Bởi lẽ, thuốc giết người cũng được dấu ngầm trong đó
Lẫn với thuốc cứu người, khó lòng phân biệt rõ.
Tốt nhất là ở đây anh chỉ học môt người,
Nhất nhất theo thầy từng chữ, từng lời.
1990 Tóm lại là, anh cứ dùng Lời mà tiến thủ
Rồi anh sẽ đi qua nơi cổng vào kiên cố
Bước tới đền Xác thực mà thôi.
Sinh Viên: Nhưng ý niệm phải có ở trong lời
Mephisto: Đúng rồi! nhưng tội chi hành hạ mình khốn khổ;
1995 Vì, cứ ở đâu thiếu ý niệm,
20
Thì ở đó đã có Lời chiếm chỗ
Dùng lời để cãi nhau mới thỏa chí đã đời,
Một hệ thống được dựng lên nhanh chóng,cũng bằng
Lời,
Điều trị ở một nơi là họ sẽ khỏe ngay.
Và nếu anh phần nào tỏ ra mình quân tử
Thì tất cả đàn bà sẽ nghe anh chui vào một chiếc mũ
21
Anh phải trưng ra học vị để trước hết họ tin rằng:
2030 Anh hơn hẳn nhiều người bởi tài nghệ tuyệt trần.;
Rồi, để chào mừng họ nhiệt thành, anh sờ lần đủ thứ,
Nơi kẻ khác bao năm chỉ mom men do dự:
Phải biết cách bắt mạch sao cho thật dịu dàng,
Ánh mắt đón đưa thật tình tứ nồng nàn.
2035 Rồi đưa tay ôm eo lưng thon thả,
Như thể muốn thuwrxem cô ả
Thắt đáy lưng ông, dây buộc chặt hay chưa.
Sinh Viên: Môn này hay hơn cả, thưa tôn sư!
Ta còn được thấy cái Ở đâu và Vì sao, không chán
ngán.
Mephisto: Anh bạn quý mến ơi,
Mọi lý thuyết đều là màu xám,
Chỉ có cây vàng của Cuộc Đời là mãi mãi tươi xanh.
Sinh Viên: Thú thật với thầy,
2040 Tôi như người vừa qua giấc mộng lành,
Thầy có cho phép tôi được có lần trở lại
Để thụ giáo đến tận cùng sự uyên thâm, thong thái?
Mephisto: Sức ta tới đâu, ta rất sẵn lòng.
Sinh Viên:
Nhưng thưa thầy, tôi không thể về không,
2045 Sổ lưu niệm của tôi xin trình thầy hạ cố,
Mong thầy gia ơn ghi cho tôi vài chữ!
Mephiso: Sẵn lòng!
(viết rồi trả lại cuốn sổ)
2065 Ta chỉ cần trải chiếc áo này ra
Nó sẽ đưa ta qua trời rộng bao la;
Nhưng trong cuộc viễn du quá táo gan như thế,
Ông không nên đem theo nhiều hành lý.
Một ít không khí nóng tôi chuẩn bị sẵn sàng
2070 Sẽ nâng ta lên khỏi mặt đất lẹ làng.
Càng nhẹ người, càng lên nhanh, chóng tới,
Xin chúc mừng ông đã bước vào đời mới!
VI- BÌNH LUẬN VỀ FAUST :
“ Cốt truyện chẳng có gì quyến rũ lắm ấy cứ sống lại trong tâm
hồn tôi với những nét đa dạng.”
Faust theo suy nghĩ của người đương thời là một chàng
trai tinh qúai, một người hiến thân cho qủy và chứa đựng trong
người những cái ghê tởm,đầy mâu thuẫn. Ở con người ấy có
23
cả cái gương mẫu lẫn điều kinh khủng , nơi diễn ra cuộc chiến
đấu không thừa nhận tất cả những gì là lạc hậu.
Faust ở đây ham nghiên cứu do động lực cá nhân và từ
nghị lực của bản thân, không từ bỏ con đường khoa học, kết
thân với qủy sứ để rồi nghiên cứu nó bằng khoa học, công việc
đi tìm sự thật là một động lực có tính thần thánh ở con người,
dù anh ta có lẩm cẩm đi chăng nữa thì cái cố gắng muốn
vươn lên vẫn là một đặc tính đã xác định ở con người.
Trong thế kỷ XVIII ở Đức người ta rất ham say với công
việc nghiên cứu và sáng tạo. Cũng trong thời gian này, còn
nhiều vấn đề chưa được giải thích thỏa đáng , con người chỉ
còn trông chờ vào sức mạnh siêu nhiên: thần thánh hay ma
quỷ.
Nhân vật Faust thỏa mãn được nhu cầu gì của xã hội đương
thời ?
đề lâu nay đang còn tranh cãi: Những gì không đúng như thế
lực Nhà thờ quan niệm thì đó là ma quỷ!
Ở thời kỳ Khai sáng của Đức có một nhu cầu bức thiết,
phải kế thừa bằng được những truyền thống tiến bộ của dân
tộc mình, cũng như truyền thống tiến bộ của dân tộc khác, đưa
nó vào văn học để phục vụ hiện tại. Chính do vậy, nên cũng
dễ hiểu ,chất liệu như Faust được đề cập tới. Faust mang
trong mình những nét giống nguyện vọng của giai cấp tư sản
Đức đang đà phát triển, đang trong cuộc đấu tranh giành công
nhận bình đẳng về giá trị con người,công nhận quyền bình
đẳng về chính trị.
Ý tưởng mà Goethe gởi gắm ở nhân vật Faust nó phù
hợp với xu thế thời đại, phù hợp với mong đợi của người dân,
biểu thị xu hướng đang lên của giai cấp tư sản – một lực lượng
tượng trưng cho sự tiến bộ xã hội thời bấy giờ.
Faust làm cho người ta liên tưởng ngay đến hòan cảnh
dân tộc Đức đương thời, nó cần một giải thóat khỏi cảnh cùng
khổ của Đức. Tác phẩm Faust đã đề cập tới vấn đề lớn của
nhân lọai: cải tạo và chinh phục thiên nhiên.
Con người là như thế :ông thánh con-con quỷ
Con nguời là lọai “động vật cao cấp” và ở trong mỗi con
người chúng ta đều có hai mặt của cá tính con người: “bản
25