5 sai l
ầm lớn nhất của
lãnh đạo khi diễn
thuyết (phần 2)
Một trong những vấn đề hàng đầu có thể thấy ở hầu hết các b
ài phát
biểu của lãnh đạo (và của mọi người) là sự cứng nhắc tới mức "đờ
cả người". Một trong những lãnh đạo cao cấp thường bị chỉ trích là
Al Gore - cựu Phó Tổng thống Mỹ. Nếu như ông cởi mở hơn và biểu
cảm hơn trong khi giao tiếp, ông có thể đã trở thành Tổng thống.
Lỗi thứ ba: Quá cứng nhắc
Chúng ta nhìn thấy thường xuyên một lãnh đạo đặt cả hai tay vào bục
(cho rảnh nợ) mỗi khi phải phát biểu. Điều này không tốt chút nào.
Trước nhất, tại sao các lãnh đạo lại đặt tay như vậy (hoặc có vẻ làm như
vậy)? Họ là nhà lãnh đạo, và họ không nên căng thẳng trong mọi trường
hợp. Vậy, tại sao họ không thể hiện sức sống, nhiệt tình và sự sôi nổi về
thông điệp của họ?
Việc giao tiếp luôn có sức sống, nhưng quá nhiều người mất đi sự tự
nhiên và diễn cảm vào thời điểm quan trọng nhất - khi mà phát biểu
trước hàng trăm hay hàng ngàn người. Họ nhấn mạnh vào nội dung, và
nghĩ rằng: "Nếu tôi nói mọi người sẽ nghe". Vấn đề không phải như vậy.
Theo nghiên cứu của Giáo sư Albert Mehrabian, khi bạn đưa ra một
thông điệp đầy mâu thuẫn, mọi người sẽ tin tưởng vào những gì họ nhìn
thấy và nghe được, chứ không đặt nhiều niềm tin vào những gì bạn nói.
Những nghiên cứu và kinh nghiệm đều đi đến kết luận: hãy bày tỏ sự
nhiệt tình của bạn!
Vấn đề chính yếu trong cách hành xử của lãnh đạo khi phát biểu đó là h
ọ
không:
- Di chuyển
Tất cả chúng ta đều quá bận rộn, và càng leo lên các nấc thang cao hơn,
càng nhiều người đặt gánh nặng lên đôi vai của chúng ta. Do đó, các
lãnh đạo thường xuyên bận rộn - nhưng đó là cuộc sống, và không có lý
do gì để không thực hiện một trong các chức năng quan trọng nhất của
họ - là tạo ra truyền thông. Lãnh đạo không chỉ tạo ra một tầm nhìn và
văn hóa, mà còn khuyến khích một môi trường của sự sáng tạo trong tổ
chức của họ. (Bài học này cũng có thể áp dụng cho tất cả chúng ta).
Vấn đề số 1: Các lãnh đạo bị mắc vào cách nghĩ hàn lâm truyền thống,
tư duy phân tích và theo tuyến. Các con số và sự kiện, sức ép tài chính,
các nhiệm vụ và quyết định, mọi người gây sức ép về các quyết định.
Giải pháp cho vấn đề số 1:
Mở rộng tư duy vượt ra khỏi vùng "dễ chịu" của bạn - tự "công não"
trước các vấn đề. Không may thay, chúng ta hiếm khi đư
ợc dạy về "công
não" tại trường học, và điều đó không thể đủ cho công việc sau này.
Dưới đây là 3 nguyên tắc của việc "công não"
- Số lượng không phải là chất lượng
- Đặt ra một giới hạn thời gian từ 3-5 phút để "ép" đầu óc sáng tạo thật
nhanh chóng
- Không biên tập trước - hãy để cho các ý tưởng "tấn công" lẫn nhau
Thật là kinh ngạc khi mà bạn có thể đặt ra vấn đề thảo luận trong một
thời gian ngắn, và có những ý tưởng mà bạn sẽ không bao giờ nghĩ ra
theo một cách truyền thống của việc "sáng tạo". "Công não" cũng ngăn
ngừa được các rào cản của những thư ký (và rào cản của việc tạo ra
thông điệp).
Vấn đề số 2:
Các bài diễn văn của lãnh đạo luôn do những người khác viết nên. Điểm
then chốt ở đây chính là, lãnh đạo (và tất cả chúng ta) phải tạo ra các
"điểm nhấn" khi khơi dậy sự say mê của chúng ta nếu như chúng ta
muốn trở thành đáng tin cậy và hiệu quả.
Theo Berk Decker