Nghìn lẻ một đêm
Chương 19
HOÀNG TỬ CAMARALZAMAN
Tâu bệ hạ - ScheherazaDe nói - Sáng hôm sau, hoàng tử
Camaralzaman thức dậy, l1ếc nhìn sang bên cạnh mình xem cô nàng xinh
đẹp thấy đêm hôm qua có còn đấy không. Khi không thấy ai cả, chàng nghĩ
thầm: Ta đã biết mà, đúng là quốc vương cha ta muốn làm ta bị bất ngờ, may
mà ta đã đề phòng .
Chàng định đánh thức tên hầu hãy còn đang ngủ, giục nó đi làm
những việc thường ngày và chẳng nói gì vớI nó cả. Tên hầu mang chậu và
nước tới. Chàng rửa mặt, lau người và sau khi cầu kinh, chàng cầm lấy một
quyển sách và đọc một lúc.
Sau những việc làm thường ngày đó, Camaralzaman gọi tên nô lệ tới:
- Lại đây - Chàng bảo nó - Và cấm không được nói dối. Mày hãy nói
cô nương ngủ cùng ta đêm qua đã tới đây bằng cách nào và ai đưa cô ấy tới?
- Thưa hoàng tử - Tên nô lệ hết sức ngạc nhiên đáp - Ngài muốn nói
tới cô nương nào vậy?
- Người mà ta đã bảo mày rồi - Hoàng tử nói - Đã đến đây hoặc ai đó
đưa tới đây đêm qua và đã nằm bên cạnh ta.
- Thưa hoàng tử - Tên hầu vẻ khổ sở - Con xin thề là chẳng biết một tí
gì cả. Cô nương ấy có thể tới đây như thế nào? Con nằm ngay giữa cửa kia
mà?
- Mày nói dối, tên vô lại kial - Hoàng tử la lên – Mày âm mưu để làm
đây. Cái đó rõ ràng chứng tỏ là chàng thực sự mất trí rồi.
Rồi hắn kể lại - chi tiết tất cả những gì hoàng tử Camaralzaman đã nói
và đã đối xử quá đáng với hắn như thế nào. Lời lẽ của hắn nghe chắc nịch.
Nhà vua không chờ đợi cái điều phiền muộn mới này, bảo tể tướng:
- Đó, lại thêm một sự kiện đáng buồn nhất, khác hẳn với niềm hy
vọng mà nhà ngươi nói với ta vừa rồi. Đi đi, chớ để mất thì giờ nữa, nhà
ngươi hãy đi xem sự thể ra sao rồi về báo ta rõ.
Tể tướng tuân lệnh ngay và khi đi vào buồng hoàng tử, ông thấy
chàng ngồi rất yên lặng, sách cầm tay đang đọc. Ông chào chàng, ngồi
xuống cạnh và bảo:
- Tôi muốn phạt nặng tên hầu của hoàng tử đã tới làm cho hoàng đế
cha hoàng tử hoảng sợ vì một tin nó mang về.
- Đó là tin gì vậy - Hoàng tử hỏi- mà làm cho hoàng thượng sợ hãi.
Tôi còn có chuyện quan trọng hơn nhiều để hỏi tội tên nô lệ của tôi kia.
- Hoàng tử ạ - Tể tướng nói - Cầu Thượng đế chứng giám cho điều nó
nói mong được là sự thật! Trạng thái của hoàng tử mà tôi thấy đây thật
chẳng có gì đáng phàn nàn và cầu mong là được như thế mãi. Và điều đó nói
lên là không có gì nghiêm trọng cả.
- Có thể là - Hoàng tử nói - nó nói lại chưa đầy đủ những gì xảy ra
đâu. Nhân tiện ông tới đây, tôi thấy thật dễ chịu được hỏi một người như ông
có thể biết được ngọn ngành. Cái cô nàng đêm qụa đã ngủ cùng tôi, bây giờ
ở đâu rồi?
Nghe hỏi thế tể tướng sững sờ, ngơ ngác:
- Thưa hoàng tử - Ông đáp - Xin ngài chớ ngạc nhiên thấy tôi sửng sốt
vì câu hỏi của ngài. Liệu có thể thế được không, tôi chưa nói đến một người
phụ nữ, mà ngay đến bất cứ một người đàn ông nào trên thế gian này cũng
không thể trong ban đêm mà lọt được vào tới chốn này. Phòng chỉ duy nhất
một cái cửa, muốn vào thì bắt buộc phải giẫm lên bụng tên nô lệ của ngài.
Xin hoàng tử hãy tĩnh trí lại và ngài sẽ thấy là mình đã nằm mơ và giấc mơ
đó đã để lại dấu ấn sắc nét trong đầu óc ngài.
ngài rộng lòng cho phép, tôi sẵn sàng xin đi tâu trình lại với hoàng đế tất cả
những gì ngài ra lệnh.
- Ta cho phép ông - Hoàng tử bảo - Đi đi, và tâu với Người là ta muốn
cưới cô nương mà Người đã gửi đến hoặc dẫn đến cho ta và ta đã cùng nàng
ngủ với nhau đêm qua làm vợ. Mau lên, đi đi và mang về ngay cho ta lời
phúc đáp.
Tể tướng cúi đầu xuống thật thấp từ giã chàng và chỉ thấy thực sự
thoát nạn khi đã ra bên ngoài tháp cổ và khép lại cánh cửa buồng của hoàng
tử.
Tể tướng về bệ kiến Schahzaman với bộ mặt thiểu não làm cho nhà
vua cũng thật phiền lòng.
- Thế nào - Quốc vương hỏi - Ngươi thấy tình trạng con ta ra sao?
- Tâu bệ hạ - Tể tướng đáp - Điều mà tên nô lệ tâu trình là hoàn toàn
đúng.
Ông kể lại cuộc đối thoại của ông vôi hoàn tử Camaralzaman, sự nổi
xung của hoàng tử khi ông bảo là không sao có thể có một cô nương nào đó
đến ngủ vớI chàng được, sự đối xử tồi tệ của chàng với ông và sự khôn khéo
của ông để thoát khỏi tay chàng.
Hoàng đế Schahzaman càng buồn nẫu ruột vì chuyện tể tướng kể vì
ông rất mực yêu thương hoàng tử. Ông muốn tự mình làm rõ sự thật, nên
kéo tể tướng đi theo cùng tới ngôi tháp cổ .
- Nhưng, tâu bệ hạ - Đến đây hoàng hậu Scheherazade ngừng lại -
Trời đã bắt đầu sáng rõ.
Đêm sau kể tiếp, nàng nói với hoàng Đế Ân Độ:
***
- Tâu bệ hạ, hoàng tử Camaralzaman nghênh đón vua cha trong ngôi
tháp cổ mà chàng đang bị giam cầm đầy vẻ kính trọng. Nhà vua ngồi và sau
khi bảo hoàng tử ngồi xuống cạnh mình, ông hỏi con hết câu nọ đến câu kia
được hoàng tử trả lời rất cung kính và khôn ngoan. Thỉnh thoảng ông lại
cũng không giấu vua cha điều gì đã khiến chàng thức dậy và ngủ lại sau khi
đã trao đổi nhẫn cho nhau. Và khi kết thúc câu chuyện, chàng rút chiếc nhẫn
từ ngón tay và đưa cho vua cha.
- Tâu phụ vương - Chàng nói - Nhẫn của con chắc cha chẳng lạ gì vì
Người đã nhìn thấy nhiều lần. Sau tất cả những cái đó, con hy vọng là Người
sẽ không cho con là mất trí như người ta đã làm cho Người tin như vậy.
Vua Schahzaman thấy những điều mà hoàng tử con ông vừa trình bày
là sự thật nên ông chẳng biết nói sao cả. Sự kinh ngạc của ông quá lớn làm
ông lặn người đi hồi lâu.
Hoàng tử lợi dụng giây phút đó, tâu thêm:
- Tâu phụ hoàng, tình yêu say đắm mà con cảm thấy với cô nương
kiều diễm đó mà con còn lưu giữ hình ảnh quí báu trong tim, đã mãnh liệt
tới mức con không sao mà cưỡng lại được nữa. Xin Người rủ lòng thương
ban cho con cái hạnh phúc được có nàng.
- Con ạ. Sau khi nghe con trình bày, và sau lúc cha được thấy chiếc
nhẫn đó - Vua Schahzaman nói - thì cha không còn nghi ngờ gì về mối tình
say đắm của con là không có thật và mối tình đó đã được nảy nở do cô gái
mà con thấy. Cầu mong Thượng đế cho tôi được biết nàng, cái cô nương đó.
Con sẽ được thoả lòng từ lúc này, và ta sẽ là người cha hạnh phúc nhất thế
gian. Nhưng tìm nàng ta ở đâu bây giờ? Làm sao và bằng lối nào mà nàng ta
vào được đây mà ta không biết gì, mà không có sự đồng ý của ta? Vì sao
nàng ta lại vào đây chỉ để nằm cạnh con, để cho con nhìn sắc đẹp và vẻ mĩ
miều của nàng ta và khêu gợi tình yêu của con trong khi nàng ngủ và khi con
ngủ thì nàng lại biến đi? Cha không làm sao mà hiểu được cái chuyện rắc rối
này. Con ạ, nếu trời đất mà không phù hộ thì nàng đã đẩy chúng ta, cả con
và cha xuơng mồ rồi.
Nói xong, ông cầm lấy tay hoàng tử bảo:
- Lại đây, để hai cha con ta cùng buồn khổ với nhau, con thì trong một
tình yêu vô vọng còn cha thì vì nhìn thấy con sầu khổ mà vô kế khả thi.
Vua Schahzaman kéo hoàng tử ra khỏi toà tháp cổ đưa về hoàng cung