TRẦN VÀNG SAO
Những ngày tôi còn nhỏ
ở Vỹ Dạ
1. Cổ tay chị Miên rất đen
chị đeo chuỗi cườm tấm không đủ hột
ba chết đi để hai đứa mồ côi
chị ở Đông Xuyên em ở Vỹ Dạ
ngày kỵ cha thấy mặt nhau chị em mỗi đứa đứng mỗi góc
chị dựa cột nhà hai con mắt đỏ hoe
em mặc áo đen dài như người lớn
muốn chặt đầu tây một thằng 2. Tháng mười tháng mười một sông không có nước lên
chưa hết mùa mưa to nước đục mắt cá
những bọt nước đen mắc đầu ngọn cỏ
khúc củi rều trôi ngang
tôi ngồi bên này
nắng nửa dòng sông bên kia
thả ngọn lá tre trôi ra biển
cho nổi trên nước mặn
trời xa không biết mấy
trời gần ở dưới đọt cây
không nghe ai hát một câu cho buồn
3. Tuổi thơ đến với đời giữa đồng bắt gió nhốt trong áo
tôi không biết ở sau lưng có con mắt đang nhìn
soi gương thấy tôi nhăn mặt làm quỷ dọa tôi
nuốt hột thầu đâu vô bụng
sợ mọc cây chết dại
cá không ăn muối cá ươn
sợi chỉ buộc ngang
…
10. Ngồi lâu một mình không có chi chơi
tôi bỏ hết những cục đá vào bọc
đi ra đồng vác mặt lên trời
giữa trưa thằng con ai thiệt dại đi dang nắng
tôi nghe nói to ở sau lưng
mai đau mạ nấu cháo hành
tôi ném mấy cục đá vào bụi cây
con chi đập cánh bay ra
…
13. Chó sủa đầu hôm xóm trên
sáng mai có người nằm chết giữa đường
lính đồn cầu Ông Thượng không đi tuần sớm nữa
đợi đến trưa vác gậy đâm bụi tre
ngó chi mấy việc của người lớn
tôi cười ngó gãy cả mụt măng
…
17. Tôi ngó hết chung quanh mình
qua con đường dốc xuống một cái cầu
đám rước đi qua Phu Văn Lâu không thổi kèn đánh trống
áo xanh áo đỏ
áo thụng áo to
mặt người mặt giả mặt thật
mặt nạ đất mặt nạ giấy
đi như tù đi trên đất
đi như tù không nói không khóc
đi như tù hai tay không xích
tôi buồn vì con bửa củi không chịu ăn gỗ mục