G. W. G. Hegel - HIỆN TƯỢNG HỌC
TINH THẦN [Phần 1]:Ý THỨC
§ 103
[III. Bước kiểm tra thứ ba: tính cá biệt ở trong sự tiếp xúc trực tiếp:]
Vậy, sự xác tín cảm tính trải qua kinh nghiệm rằng, bản chất của nó
không ở trong đối tượng, cũng không ở trong cái Tôi; và tính trực tiếp
cũng không phải là một tính trực tiếp của cái này lẫn cái kia, vì nơi cả
hai, điều mà tôi “cho rằng” hóa ra là một cái không bản chất, và đối
tượng lẫn cái Tôi đều là các cái phổ biến, trong đó bất kỳ cái Bây giờ, cái
Ở đây, và cái Tôi mà tôi “cho rằng” đều không đứng vững được hay đều
không tồn tại. Bằng con đường này, ta đi đến kết quả là, ta phải thiết
định (setzen) cái toàn bộ (das Ganze) của bản thân sự xác tín cảm tính
mới như là cái bản chất của nó, chứ không còn thiết định chỉ một
[trong hai] mô-men (Moment) của nó như đã diễn ra trong hai trường
hợp trước đây, trong đó trước tiên, cái đối tượng-đối-lập-với-cái-Tôi,
rồi sau đó tới lượt cái Tôi phải là tính thực tại [bản chất] của nó. Vậy,
chỉ có bản thân toàn bộ sự xác tín cảm tính mới bám chặt vào nơi nó
với tư cách là tính trực tiếp, và qua đó, loại trừ ra khỏi bản thân nó tất
cả mọi sự đối lập vốn đã có chỗ ở bên trong các yếu tố trước đây(195).
§ 104
Thế là, tính trực tiếp thuần túy này không còn liên quan gì nữa với [sự
kiện có] cái tồn tại-khác (das Anderssein), của cái Ở đây [trong hình
thức] là cái cây chuyển hoá (übergeht) thành một cái Ở đây không phải
là cây; của cái Bây giờ là ban ngày chuyển hoá sang cái Bây giờ là ban
đêm; hoặc với [cái tồn tại khác của cái Tôi thành] một cái Tôi khác có
một cái khác là đối tượng. Sự thật [chân lý] của xác tín này đứng vững
như là mối quan hệ tự-ngang bằng với chính mình; mối quan hệ ấy
không tạo nên sự phân biệt về tính bản chất và tính không-bản chất
Cái Bây giờ được chỉ ra: cái Bây giờ này. [Nhưng], cái Bây giờ đã ngưng
không còn tồn tại nữa khi nó được chỉ ra; cái Bây giờ đang tồn tại là
một cái khác với cái Bây giờ được chỉ ra, và ta thấy rằng cái Bây giờ vừa
mới là cái này, thì trong khi nó tồn tại, đã không còn tồn tại nữa. Cái
Bây giờ, – như nó được chỉ ra cho ta – là một cái Bây giờ đã qua [đã tồn
tại]; và cái sau này mới chính là sự thật của nó, chứ nó không có tính
chân lý của sự tồn tại. Vậy, đúng thật rằng nó đã tồn tại. Nhưng cái gì
đã tồn tại [đã qua] thì trong thực tế, không phải là cái bản chất [cái
thực tồn](196); nó không tồn tại; trong khi vấn đề ở đây [đối với sự xác
tín cảm tính] lại là liên quan đến sự tồn tại.
§ 107
Vậy, trong việc “chỉ ra” (Aufzeigen) này, ta chỉ thấy duy nhất một sự
vận động với tiến trình như sau: 1. Trước hết, tôi chỉ ra cái Bây giờ, và
nó được khẳng định [cho rằng] như là cái đúng thật. | Tuy nhiên, tôi chỉ
nó ra như cái đã qua hay như một cái đã bị thủ tiêu, [tức] tôi thủ tiêu
cái sự thật thứ nhất. | 2. Bước thứ hai, bây giờ tôi khẳng định nó như là
sự thật thứ hai, rằng nó là cái đã qua, đã bị thủ tiêu. 3. Nhưng cái đã
qua [đã tồn tại] thì không tồn tại; tôi thủ tiêu cái tồn tại-đã qua hay cái
tồn tại-đã-bị-thủ-tiêu ấy, tức thủ tiêu cái sự thật thứ hai, do đó, tôi phủ
định sự phủ định của cái Bây giờ, và bằng cách ấy tôi quay trở lại với
khẳng định thứ nhất, rằng cái Bây giờ đang tồn tại. Như thế, cái Bây giờ
và việc chỉ ra cái Bây giờ có đặc điểm là: cả cái Bây giờ lẫn việc chỉ ra cái
Bây giờ đều không phải là một cái đơn giản trực tiếp mà là một sự vận
động [một tiến trình] với nhiều bước (Momente) khác nhau trong
đó(197): Một cái Này được thiết định, nhưng đúng ra là một cái khác
được thiết định, hay là cái Này bị thủ tiêu; rồi cái tồn tại khác này, – hay
là bản thân việc thủ tiêu của cái thứ nhất – cũng lại bị thủ tiêu, và bằng
cách như thế quay trở lại với cái thứ nhất. Nhưng, cái thứ nhất được-