BÔNG HOA CÚC TRẮNG
Ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống trong một túp lều nơi xóm vắng.
Người cha mất sớm, hai mẹ con phải làm lụng vất vả lắm mới đủ ăn.
Một hôm, người mẹ bị ốm. Bà nói với con gái:
- Con ơi! Con hãy đi mời thầy thuốc về đây.
Cô bé vội vã ra đi, vừa đi, cô vừa lo cho mẹ. bỗng cô bé gặp một cụ già
râu tóc bạc phơ, cụ già hỏi:
- Cháu đi đâu mà vội thế?
- Thưa cụ, cháu đi tìm thầy thuốc, mẹ cháu đang ốm nặng.
Cụ già liền bảo:
- Ta là thầy thuốc đây. Cháu hãy dẫn ta về nhà để khám bệnh cho mẹ
cháu.
Về đến nhà, khám cho mẹ xong, cụ già nói với cô bé:
- Mẹ cháu bị bệnh nặng lắm. Ta sẽ cố chữa cho mẹ cháu khỏi bệnh. Bây
giờ, cháu hãy đi đến gốc đa đầu rừng, ở gần đó có một bông hoa trắng,
cháu hãy hái bông hoa ấy về đây cho ta.
Bên ngoài trời rất lạnh. Cô bé chỉ mặc mỗi một chiếc áo mỏng trên
người. Cô đi mãi, đến lúc mỏi chân mới đến gốc đa đầu rừng . Cô nhìn
thấy trong bụi cây trước mặt có một bông hoa trắng rất đẹp. Cô bé ngắt
bông hoa và nâng niu trên tay. Bỗng, cô nghe tiếng cụ già văng vẳng bên
tai :
- Mỗi cánh hoa trên bông hoa sẽ là một ngày mẹ cháu được sống thêm.
Cô bé cúi xuống nhìn bông hoa và đếm : “Một, hai, ba, bốn…hai mươi.
Trời ơi! Mẹ chỉ còn sống có hai mươi ngày nữa thôi ư?”
Suy nghĩ một lát, cô nhẹ tay xé mỗi cánh hoa thành nhiều sợi nhỏ. mỗi
sợi nhỏ biến thành một cánh hoa dài và mượt. Bông hoa hai mươi cánh
biến thành một bông hoa có vô vàn cánh hoa. Cô bé cầm bông hoa lạ
trên tay rồi chạy như bay về nhà. Cụ già tóc bạc đứng ở cửa đón cô và
tươi cười nói:
- Mẹ cháu đã khỏi bệnh rồi. đó là phần thưởng cho tấm lòng hiếu thảo
hoàng cung được trang hoàng rực rỡ.
Đến giữa buổi tiệc, đức vua tuyên bố:
- Mọi người hãy xem những món quà của các công chúa tự tay làm tặng
mẹ để tỏ lòng yêu kính. Nào! Các con gái cưng của ta, bộ váy rực rỡ
nhất, chiếc vương miện lóng lánh nhất và đôi hài êm ái nhất mà các con
dành tặng mẹ đâu rồi, hãy mang ra đây!
Ba công chúa lớn lúc bấy giờ mới chợt nhớ tới lời hứa với vua cha bữa
nọ. Cô thứ nhất thì thầm:
- Cả tuần mãi đi chơi nên chị quên mất!
Cô thứ hai nói :
- Còn em kiếm đâu ra phép thần để gom được nắng gió và trăng sao để
làm quà tặng cho mẹ cơ chứ!
Cô thứ ba thì nói:
- Em nghĩ, mẹ là hoàng hậu thì có thiếu thứ gì đâu!
Nhà vua đã nghe thấy hết những điều ba cô công chúa lớn vừa nói. Nhà
vua giận và buồn lắm.
Chợt cô công chúa út chạy từ ngoài vào, tay xách một cái giỏ mây xinh
xắn. Cô lễ phép dâng quà bằng cả hai tay:
- Thưa cha mẹ, con xin biếu mẹ một món quà nhỏ. Suốt cả tuần qua con
đã học làm món này từ những người thợ bánh. Bây giờ con đã biết tự
xay bột, đãi đỗ, nặn bánh sao cho vàng rộm và thơm giòn…
Hoàng hậu cảm động lắm. Bà cắt những cái bánh còn nóng hổi ra làm
nhiều miếng rồi mời tất cả quan khách nếm thử. Lần đầu tiên họ được ăn
miếng bánh từ chính tay công chúa út làm ra. Ai cũng khen: “Bánh ngon
quá! Công chúa út thật là hiếu thảo!”…
Còn ba cô chị xấu hổ quá, phải trốn khỏi bữa tiệc.