Chiếc túi màu nâu
Sáng nào, trước khi cha đi làm, bé Molly cũng có "nhiệm vụ" đưa cho cha chiếc
túi đựng bữa ăn trưa. Nhưng một buổi sáng, ngoài chiếc túi thức ăn, Molly còn
đưa thêm cho cha một chiếc túi giấy màu nâu. Cái túi đã rách, và được chắp vá bởi
băng dính cùng những chiếc kim gút.
- Cái gì trong cái túi này thế? - Cha của Molly hỏi.
- Bố cứ cầm đi - Molly cười hớn hở.
Không muốn mất thời gian, ông Fulghum - cha của Molly đem theo cả hai cái túi
đến sở làm. Sau mấy tiếng đồng hồ làm việc, ông ăn trưa và mở chiếc túi của
Molly. Trong đó có ba viên sỏi, một con khủng long gãy đuôi và hai cái giấy gói
kẹo.
Ăn trưa xong, ông Fulghum bỏ những đồ ăn thừa và cả những thứ lặt vặt của
Molly vào thùng rác. "Con bé toàn giữ những thứ bỏ đi !" - Ông lắc đầu lẩm bẩm.
Tối hôm đó, Molly chạy lẽo đẽo theo cha và hỏi:
- Túi của con đâu, cha ?
- Túi nào ?
- Túi con đưa cha sáng nay ấy !
- Cha để ở quên ở sở rồi !
- Con quên không bỏ thiệp vào - Molly ríu rít - Trong túi là những thứ con thích
nhất đấy, con nghĩ cha cũng thích chơi với chúng khi cha làm việc mệt quá ! Cha
không làm mất cái túi đấy chứ, cha ?
- Tất nhiên là không - Ông Fulghum cố nói dối - Cha chỉ quên không mang nó về
thôi. Mai cha sẽ lấy về !
Molly mừng rỡ đưa "tấm thiệp" cho cha - đó chỉ là một mảnh giấy gập làm tư, và
trong mảnh giấy có ghi "I love you, Daddy".
Chờ lúc Molly đi ngủ, ông Fulghum vội vã quay trở lại sở làm. Ông sợ người lao
công dọn những thùng rác, và ông sẽ không lấy lại được kho báu của Molly.
Ông Fulghum dốc cả thùng rác ra sàn. Ông nhặt con khủng long gãy đuôi lên, đem
rửa sạch chỗ dính thức ăn thừa. Cả ba viên sỏi, hai cái giấy gói kẹo, ông cẩn thận
bỏ vào chiếc túi giấy màu nâu, dù túi đã bị rách thêm một ít.
như thể nó được làm riêng cho tôi vậy. Tôi rất biết ơn các bạn về cặp kính.
Mọi người đều vui vì chuyện cặp kính dù ai cũng bối rối : cặp kính không nằm
trong danh sách nhưng món quà được gửi đi Trung Quốc. Mọi người nghĩ rằng
ông hiệu trưởng đã nhầm và cặp kính đó là một nhà thờ khác gửi.
Lúc đó, tôi thấy ông ngoại ngồi ở băng ghế sau cùng, kín đáo lau nước mắt.
Ông, một người thợ mộc bình thường, đã nhận ra rằng Tạo Hóa đã cậy nhờ ông
một việc đặc biệt, theo một cách đặc biệt nhất.
Có những sự việc chúng ta tưởng như không may xảy ra, nhưng cũng có thể nó
được sắp đặt để xảy ra như vậy - sắp đặt một cách có ý nghĩa.