Thảo nguyên xanh mướt trên quê hương ta... - Pdf 20

Thảo nguyên xanh mướt trên quê hương ta
Này là mùa xuân với sắc đỏ hồng của đào và trắng tinh của mận, này là màu cỏ khô vàng cháy
khi hè về, này là thảo nguyên xanh bạt ngàn với lưng chè và nương lúa, này là sương khói bồng
bềnh trong cái rét ngọt của mùa đông…
Từ Hà Nội, Mộc Châu luôn là một lựa chọn khá lý tưởng cho dân du lịch bụi lang thang vào dịp
cuối tuần. Mùa nào sắc ấy, cái tên ấy không bao giờ cũ và nơi ấy luôn ẩn chứa những điều bất
ngờ, để bước chân người lữ khách đã đến một lần sẽ không bao giờ có chút ngại ngần khi trở lại. T
h
ảo nguy
ên xanh

Chúng tôi quyết định trở lại Mộc Châu bằng một chuyến đi ngắn vào một ngày cuối tuần giữa
tháng 7.
Sáng thứ 7, mảng trời phía tây ầng ậc nước, xám ngắt và lạnh lùng. Dự báo thời tiết đang nói về
một cơn bão ngoài biển Đông đang tiến đến gần bờ. Nhưng tất cả điều đó không ngăn được bước
chân kẻ lữ hành.
Thành phố ở lại phía sau, với bụi bặm mịt mùng của con đường Láng - Hòa Lạc đang mở rộng
với những tiếng còi xe inh ỏi và những đoàn người ken xe trên phố. Và quốc lộ 6 vẫn luôn là con
đường cuốn hút và mở ra những khát vọng lang thang ở phía trước. Sau mỗi khúc quanh đầy gió,
sau mỗi tên xã, thị trấn, con dốc đã trở nên thân thuộc vì đã qua lại nhiều lần. Đư
ờng 6 đi Mộc Châu

Cách Hà Nội 50km, bầu trời mở ra xanh vời vợi với nắng chiều trong văn vắt, óng ánh vàng,
không còn nữa những dự báo của một ngày thời tiết xấu.
Lần nào ghé qua Hòa Bình, chúng tôi cũng đều không quên vào ghé thăm hồ thủy điện Sông Đà,


M
ột góc Thung NaiBến thuyền Thung Nai đã không còn vẻ giản dị như năm trước, giờ đây nó đã được xây bằng
những bậc thang dài dẫn xuống dưới lòng hồ. Du khách đến với hồ sông Đà nhiều hơn, chính
quyền cũng đã chú trọng đầu tư cho cơ sở hạ tầng để phát triển du lịch nhiều hơn, nên có tới ba
bốn bến thuyền và khá nhiều tàu neo ở bến. Người lái thuyền của đảo Bè Bạn, hòn đảo cách bờ
chừng 10 phút đi thuyền, nơi nổi tiếng với nhà nghỉ Cối xay gió đón chúng tôi từ chỗ đậu xe.
Mọi người tíu tít bước xuống thuyền.
Hoàng hôn chầm chậm rơi khi chúng tôi rời bến. Chiếc thuyền đảo vài vòng trên lòng hồ để các
lữ khách săn tìm mặt trời ở phía sau những hòn đảo nhấp nhô trong lòng hồ trước khi cập đảo.
Một chiếc thuyền buôn lớn với tất cả nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sống cũng đang neo ở góc
đảo, nơi bắt đầu những nấc thang được kè bằng đất và gỗ mỏng, nằm yên ả dưới một giàn những
cây mướp hương tỏa hương dìu dịu.
"So với ngày nước đầy thì mực nước trong lòng hồ hôm nay đã hạ xuống xấp xỉ 30m, mấy hôm
trước do có bão lũ nên nước dâng đã làm chết 4 gốc mướp", người lái thuyền vừa nói vừa nuối
tiếc chỉ vào một vài cây mướp lá khô cong và đám dây chằng chịt màu xám.
Trên đảo có thêm một nhóm sinh viên đi picnic đến từ Hải Dương. Sau bữa tối ngon lành với
một số món ăn đặc trưng của Cối xay gió được chế biến khá Tây bằng cách xông khói kiểu Nga,
gồm cá, thịt lợn, chúng tôi vui vẻ hát hò đàn sáo với chủ nhà. Lửa trại thổi bùng lên trên khoảnh
sân nhỏ dưới hiên ngôi nhà nằm lưng chừng vách đồi. Bóng đêm phủ trên lòng hồ, thỉnh thoảng
lại nghe tiếng cá quẫy nước đánh tõm và nhanh chóng tan biến vào hư vô.

Đ
ồi ch
è
ên lưng đ
ồi

Chúng tôi dừng ăn trưa tại quán 64 ven đường mà khách đi ngang Mộc Châu thường ghé lại. Ở
đây có món bê chao nổi tiếng và những đặc sản làm từ sữa bò Mộc Châu như bánh sữa và sữa
chua.
Bên kia đường là thung lũng, là thảo nguyên, là bản làng, là những nương chè mơn mởn, là
những dải núi dài trập trùng trong chân mây. Không biết giữa những lối nhỏ của đồi chè kia, có
cô gái nào đang hái chè không? Cô vừa thoăn thoát hái chè vừa cất cao những lời ca vui vẻ như
trong những thước phim trên tivi chiều chủ nhật hay trong những câu chuyện kể về miền thảo
nguyên? Có hay không?
Tạm biệt Mộc Châu

R
ời quốc lộ 6, chúng tôi rẽ v
ào th
ị trấn nông tr
ư
ờng.Đường vắng vẻ thênh thang… và thảo nguyên cứ mở ra, ngút ngàn, xanh thẳm. Cỏ mọc cao lút
đầu người trên những cánh đồng. Hoa nhỏ li ti rung rinh trong chiều muộn.
Chúng tôi chạy nhảy, nô đùa như một lũ trẻ, lăn vào cỏ, lăn vào thảo nguyên. Gió reo như một
khúc du ca hồn nhiên và trong trẻo. Những khoảng thời gian nhè nhẹ trôi qua.
Tôi tự nhủ thầm: “Quá khứ của em, xin hãy là màu xanh”…


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status