DÀNH CHO NHỮNG TÂM HỒN BẤT HẠNH
Để mới mẻ và khác biệt
TTO - Năm 1993 là một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Lúc ấy, tôi đã là một bà
mẹ đơn thân nuôi con được tám năm. Ba đứa con của tôi đều đang ở tuổi đến
trường, và đứa con gái tuy chưa lập gia đình nhưng đã vội sinh cho tôi một đứa
cháu.
Đã thế, tôi lại vừa chia tay một người đàn ông lịch thiệp sau hơn hai năm hẹn hò.
Khi đối mặt với tất cả những điều này, tôi luôn tự oán trách cho thân phận của
mình.
Tháng Tư năm đó, tôi được giao nhiệm vụ đến gặp một người phụ nữ sống ở một
thị trấn nhỏ thuộc bang Minnesota để phỏng vấn và viết bài. Vì vậy trong suốt kỳ
nghỉ lễ Phục sinh, tôi và Andrew – cậu con trai 13 tuổi của tôi – cùng vượt qua hai
tiểu bang để đến gặp Jan Turner.
Andrew cứ ngủ gà gật trong suốt quãng đường đi, nhưng thỉnh thoảng nhân lúc
con thức giấc, tôi cũng gợi chuyện với thằng bé.
“Con biết không, cô Jan là người khuyết tật đấy!”
“Thế cô ấy bị làm sao vậy mẹ? Cô ấy bị bệnh à?”
“Mẹ không rõ nữa. Nhưng vì một lý do nào đấy mà cô ấy phải phẫu thuật cắt bỏ cả
chân và tay.”
“Ôi, vậy làm sao cô ấy đi được hả mẹ?”
“Mẹ cũng không biết nữa. Đến nơi chúng ta sẽ biết, con nhé.”
“Cô ấy có con không mẹ?”
“Hai đứa con trai – Tyler và Cody – cả hai đều là con nuôi. Cô ấy cũng là một bà
mẹ độc thân và chưa từng lập gia đình con ạ!”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra với cô ấy thế mẹ?”
“Bốn năm trước, cô Jan cũng như mẹ, là một người mẹ độc thân bận rộn với con
cái. Cô ấy còn là một giáo viên dạy nhạc ở một trường tiểu học, cô ấy dạy tất cả
Đêm hôm đó, trong lúc mấy đứa trẻ đùa nghịch té nước dưới hồ bơi, Jan và tôi
ngồi cạnh nhau, và cô ấy bắt đầu kể cho tôi nghe về cuộc đời mình trước khi cô bị
bệnh.
“Chúng ta đều là những bà mẹ đơn thân điển hình. Chị biết đó, tôi lúc nào cũng
bận rộn. Tuy vậy, cuộc sống với tôi vẫn rất tuyệt vời, sự thật là tôi đang nghĩ một
cách hết sức nghiêm túc về việc nhận nuôi đứa con thứ ba.”
Tôi thấy lòng mình hơi day dứt. Tôi phải nhìn nhận sự thật rằng người phụ nữ kế
bên tôi là một bà mẹ độc thân tuyệt vời còn hơn những gì tôi đã mường tượng về
điều đó.
Jan tiếp tục kể: “Một ngày Chủ nhật tháng 11 năm 1989, khi tôi đang chơi kèn
trumpet trong nhà thờ thì đột nhiên cảm thấy người choáng váng, đầu óc quay
cuồng và rất buồn nôn. Tôi cố sức bước vào bên trong cánh gà của giáo đường, ra
hiệu cho vài cậu bé gần đó cùng đi theo và nhờ họ đưa mình về nhà. Tôi lê vào
giường nằm nghỉ, nhưng ngay chiều hôm đó, tôi biết mình cần phải nhập viện”.
Jan kể tiếp rằng ngay khi được đưa vào bệnh viện, cô đã hôn mê. Huyết áp cô tụt
xuống quá thấp đến độ cơ thể gần như đã ngừng hoạt động. Cô mắc chứng viêm
phổi nặng, giống như chứng nhiễm khuẩn từng dẫn đến cái chết của Jim Henson -
người sáng lập hãng Muppet. Một trong những tác dụng phụ hết sức tai hại của
căn bệnh chính là tình trạng máu vón cục trong cơ thể sẽ khiến các mạch máu bị
nghẽn hoàn toàn. Vì máu đột ngột không lưu thông được đến chân và tay, nên Jan
nhanh chóng bị hoại tử ở cả tứ chi. Hai tuần sau khi nhập viện, hai cánh tay của
Jan phải bị cắt đến gần khuỷu và chân bị cắt gần đến đầu gối.
Jan nói rằng trước phẫu thuật, cô đã thét lên: “Chúa ơi! Làm sao con có thể sống
mà không có tay chân? Lẽ nào con không bao giờ còn bước đi được nữa? Không
bao giờ còn chơi được kèn trumpet, guitar, dương cầm hay bất kỳ loại nhạc cụ nào
mà con từng dạy? Con cũng sẽ không bao giờ còn được ôm hôn các con của con
hay chăm sóc chúng nữa hay sao? Con xin Người đừng để con phải sống phụ
thuộc vào người khác trong suốt quãng đời còn lại của mình!”.
Sáu tuần sau khi bị cắt bỏ tứ chi, khi các vết thương của cô bắt đầu lành lặn thì
một vị bác sĩ đã gợi ý với Jan về việc lắp tay chân giả. Bà ấy nói Jan có thể học đi,
biên và luôn vững đức tin vào Chúa Trời.
Sau chuyến viếng thăm của chúng tôi, Jan đã hoàn tất tấm bằng cử nhân thứ hai
của cô, và đây là tấm bằng thuộc lĩnh vực thông tin liên lạc. Hiện nay cô đang là
phát thanh viên của đài phát thanh địa phương. Cô còn nghiên cứu về thần học và
là chuyên gia tư vấn tâm lý trẻ em ở nhà thờ Triumphant Life tại Willmar. Jan nói
về mình một cách rất đơn giản: “Tôi là một con người hoàn toàn mới lạ, luôn hoan
hỉ với cuộc sống này nhờ vào tình yêu bao la và sự cứu giúp của Thượng đế”.
Sau lần gặp Jan, tôi cũng trở thành một con người mới lạ. Tôi đã học cách biết ơn
Thượng đế vì mọi thứ mình có trong cuộc sống - những điều đã khiến tôi trở nên
một con người hoàn toàn mới lạ.
Jan có thể không có tay chân thật đấy, nhưng người phụ nữ ấy có trái tim và tâm
hồn thật hơn rất nhiều người mà tôi đã gặp. Cô ấy đã dạy tôi cách nắm bắt những
điều mới lạ trong cuộc sống để có thể sống một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc.