ĐẠI SỐ CƠ BẢN (ÔN THI THẠC SĨ TOÁN HỌC) - Pdf 20

ĐẠI SỐ CƠ BẢN
(ÔN THI THẠC SĨ TOÁN HỌC)
Bài 14. Bài tập về không gian véctơ (tiếp theo)
PGS TS Mỵ Vinh Quang
Ngày 28 tháng 2 năm 2006
13. Cho A, B là các KGVT con của KGVT V . Chứng minh rằng A ∪ B là KGVT con của
KGVT V khi và chỉ khi A ⊂ B hoặc B ⊂ A.
Giải. Nếu A ⊂ B hoặc B ⊂ A thì A ∪ B = B hoặc A ∪ B = A nên A ∪ B là KGVT con
của V .
Ngược lại, giả sử A ∪ B là KGVT con của V nhưng A ⊂ B và B ⊂ A. Khi đó tồn
tại x ∈ A, x ∈ B và y ∈ B, y ∈ A. Ta chứng minh x + y ∈ A ∪ B. Thật vậy, nếu
z = x + y ∈ A ∪ B thì z ∈ A, hoặc z ∈ B, do đó y = z − x ∈ A hoặc x = z − y ∈ B. Điều
này trái với cách chọn x, y. Vậy x + y ∈ A ∪ B. Như vậy, tồn tại x, y ∈ A ∪ B nhưng
x + y ∈ A ∪ B, do đó A ∪ B không là KGVT con của V (!). Mâu thuẫn chứng tỏ A ⊂ B
hoặc B ⊂ A.
14. Cho V là KGVT, A là KGVT con của V . Chứng minh tồn tại KGVT con B của V sao
cho A + B = V và A ∩ B = {0}
Giải. Giả sử α
1
, . . . , α
k
là một cơ sở trong A, khi đó α
1
, . . . , α
k
là hệ véctơ độc lập tuyến
tính trong V , do đó ta có thể bổ sung thêm các véctơ, để được hệ véctơ α
1
, . . . , α
k
, α

+ . . . + a
k
α
k
và x = b
k+1
α
k+1
+ . . . + b
n
α
n
do đó a
1
α
1
+ . . . + a
k
α
k
− b
k+1
α
k+1
− . . . − b
n
α
n
= 0, vì hệ véctơ {α
1

1
, a
2
, a
3
, a
4
) ∈ E.
c Cho v
1
= (1, a
3
, a, 1), v
2
= (1, b, b
3
, 1), v
3
= (ab + 1, ab, 0, 1). Tìm a, b để v
1
, v
2
, v
3

cơ sở của E.
1
Giải. a. Để tìm cơ sở, số chiều của E, ta tìm hệ con ĐLTT tối đại của hệ sinh u
1
, u

0 −1 0 1
0 1 −1 −2




1
2
3
4
−→




1 1 0 0
0 −1 0 1
0 0 1 1
0 1 −1 −2




1
2
3
4
−→



4
Ma trận bậc thang sau cùng bậc 3, và 3 dòng khác không ứng với các véctơ u
1
, u
3
, u
2
.
Do đó, dimE = 3 và cơ sở của E là hệ {u
1
, u
2
, u
3
} và E = u
1
, u
2
, u
3
.
b. x = (a
1
, a
2
, a
3
, a
4
) ∈ E khi và chỉ khi phương trình véctơ x = x





1 1 0 a
1
0 0 −1 −a
1
+ a
2
0 1 0 a
3
0 1 1 a
4




−→




1 1 0 a
1
0 1 0 a
3
0 0 −1 −a
1
+ a




1 1 0
a
1
0 1 0 a
3
0 0 −1 −a
1
+ a
2
0 0 0 −a
1
+ a
2
− a
3
+ a
4




Như vậy, hệ có nghiệm khi và chỉ khi −a
1
+ a
2
− a
3

, v
3
∈ E và
{v
1
, v
2
, v
3
} ĐLTT. Do câu b., v
1
∈ E ⇔ 1 + a = a
3
+ 1 ⇔ a = 0, 1, −1, v
2
∈ E ⇔
1 + b
3
= 1 + b ⇔ b = 0, 1, −1. Xét các trường hợp có thể xảy ra:
• a = 0 hoặc b = 0, khi đó v
1
= v
2
hoặc v
2
= v
3
, hệ {v
1
, v

(x
1
, x
2
, x
3
, x
4
)




x
1
− x
3
− x
4
= 0
x
2
− x
3
+ x
4
= 0

2
a. Tìm cơ sở, số chiều của các KGVT con U, V, U + V .

3
, x
4
. Nghiệm tổng quát là

x
1
= x
3
+ x
4
x
2
= x
3
− x
4
, do đó hệ
nghiệm cơ bản là: β
1
= (1, 1, 1, 0), β
2
= (1, −1, 0, 1). Vậy, cơ sở của V là β
1
, β
2
và dimV = 2, V = β
1
, β
2

2
, β
1
} là một cơ sở của U + V .
b. Để tìm cơ sở của U ∩V , ta cần tìm điều kiện cần và đủ để véctơ x = (x
1
, x
2
, x
3
, x
4
) ∈ U.
Tương tự bài tập 15., x = (x
1
, x
2
, x
3
, x
4
) ∈ U khi và chỉ khi phương trình véctơ
x = a
1
α
1
+ a
2
α
2





−→




1 1 x
4
0 1 x
2
0 0 −x
4
+ x
3
0 −1 x
1
− 2x
4




−→





− x
4
= 0
x
1
+ x
2
− 2x
4
= 0
.
Do đó, (x
1
, x
2
, x
3
, x
4
) ∈ U ∩ V ⇔







x
3
− x

b. Có cơ sở của V chứa đúng k véctơ độc lập tuyến tính của U. (0 ≤ k ≤ m).
Giải. a. Đầu tiên ta chứng minh có cơ sở của V chứa đúng m véctơ của U. Thật vậy,
giả sử α
1
, . . . , α
m
là cơ sở của U, β
1
, . . . , β
n
là cơ sở của V . Vì α
1
, . . . , α
m
ĐLTT và
biểu thị tuyến tính được qua hệ β
1
, . . . , β
n
nên theo bổ đề cơ bản về hệ véctơ ĐLTT
ta có thể thay m véctơ α
1
, . . . , α
m
cho m véctơ của hệ β
1
, . . . , β
n
để được hệ mới là
3

n
PTTT, trái với hệ (∗) là cơ sở của V .
Tiếp tục ta chứng minh có cơ sở của V không chứa véctơ nào của U:
Vì hệ véctơ (∗) ĐLTT nên bằng cách kiểm tra trực tiếp, ta có hệ α
1
+ β
1
, α
2
+
β
2
, . . . , α
m
+ β
n
, β
m+1
, . . . , β
n
cũng là hệ ĐLTT, do đó là cơ sở của V . Vì α
i

U, β
n
∈ U nên α
i
+ β
n
∈ U, do đó hệ véctơ trên chính là cơ sở của V không chứa

, . . . , u
k
, v
k+1
, . . . , v
n
chính là cơ sở của V chứa đúng
k véctơ của U.
18. Cho A, B là các ma trận cấp m × n. (A, B ∈ M
m×n
(R). Chứng minh
rank(A + B) ≤ rankA + rankB
Giải. Giả sử A =





a
11
. . . a
1n
a
21
. . . a
2n
.
.
.
.

.
.
.
.
.
.
.
b
m1
. . . b
mn





.
Ta đặt α
1
= (a
11
, . . . , a
1n
), α
2
= (a
21
, . . . , a
2n
), . . . , α

véctơ dòng của B, khi đó rankB = rank{β
1
, . . . , β
m
}.
Các véctơ dòng của ma trận A+B chính là các véctơ α
1

1
, . . . , α
m

m
và rank(A+B) =
rank{α
1
+ β
1
, α
2
+ β
2
, . . . , α
m
+ β
m
}. Vậy ta cần chứng minh:
rank{α
1
+ β

j
1
, . . . , β
j
l
là hệ con ĐLTT tối đại của hệ β
1
, . . . , β
m
(do đó rank{β
1
, . . . , β
m
} = l).
Khi đó vì α
i
biểu thị tuyến tính được qua hệ α
i
1
, . . . , α
j
k
và β
j
biểu thị tuyến tính được qua
hệ β
j
1
, . . . , β
j

α
i
1
, . . . , α
i
k
, β
j
1
, . . . , β
j
l
. Do đó, theo bài tập 5, ta có:
rank{α
1
+ β
1
, . . . , α
m
+ β
m
} ≤ rank{α
i
1
, . . . , α
i
k
, β
j
1

rank(A + B) ≤ rankA + rankB
1
1
Đánh máy: LÂM HỮU PHƯỚC, Ngày: 15/02/2006
4


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status