Trường Đại học Ngân Hàng
Lớp: Tại chức 32B2
Tên sinh viên: Nguyễn Bá Đăng
BÀI KIỂM TRA MÔN KINH TẾ PHÁT TRIỂN
Đề bài:
Phân tích những nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt cơ cấu kinh tế giữa
2 nhóm quốc gia mà điển hình là Việt Nam và Hàn Quốc.
Bài làm
* So sánh cơ cấu kinh tế Việt Nam và Hàn Quốc:
Việt Nam Hàn Quốc
Năm bắt đầu đổi mới 1986
1953
(sau chiến tranh Triều Tiên)
GDP 65 tỉ USD (2007) 897.4 tỉ USD (2006)
Tỉ lệ tăng GDP 8.2% (2006) 5.1% (2006)
GDP đầu người 800 USD (ước tính 2007) 25000 USD (2007)
GDP theo lĩnh vực
Nông nghiệp 20.93%
Công nghiệp 40.97%
Dịch vụ 38.1%
(2006)
Nông nghiệp 3.2%
Công nghiệp 39.6%
Dịch vụ 57.2%
(2006)
Tỉ lệ lạm phát 7% (2006) 2.2% (2006)
Lực lượng lao động 44.58 triệu (2006) 23.98 triệu (2006)
Lao động theo nghề
Nông nghiệp 56.8%
Công nghiệp 37%
Dịch vụ 6.2%
sự khác biệt,đó là do những nguyên nhân sau.
* Chuyển dịch cơ cấu kinh tế trong nước:
Chuyển dịch cơ cấu kinh tế của Việt Nam từ 1990 đến 2005, tỷ trọng
của các khu vực kinh tế trên GDP:
1990 1995 2000 2005 2006
Nông
nghiệp
38.7%
27.2% 25%
20.89%
20.93%
Công
nghiệp
22.7%
28.8% 34.1%
41.01%
40.97%
Dịch vụ 38.6% 44% 40.9% 38.1% 38.1%
So sánh với cơ cấu kinh tế của Hàn Quốc:
2005 2006
Nông nghiệp 3.7% 3.2%
Công nghiệp 40% 39.6%
Dịch vụ 56.3% 57.2%
Ta thấy có sự khác biệt trong cơ cấu kinh tế giữa 2 quốc gia. Việt Nam
có tỷ trọng ngành dịch vụ thấp trong khi so với Hàn Quốc, ngành dịch vụ
chiếm hơn 50% tổng GDP. GDP nhóm ngành nông nghiệp và dịch vụ có xu
hướng ngày càng giảm và tăng ở nhóm ngành dịch vụ. Trong khi ở Việt Nam,
nhóm ngành công nghiệp lại chiếm tỷ trọng lớn và có xu hướng tăng, trong khi
dịch vụ lại có nguy cơ chựng lại và suy giảm. Có sự khác biệt này là do Việt
Nam chưa thực sự khai thác và phát huy được hết tiềm năng của các nhóm
thuộc vào các chính sách và điều tiết của Nhà nước. Đây là điều còn thiếu cho
quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế của Việt Nam: những chính sách hợp lý và
hiệu quả cho quá trình chuyển đổi cơ cấu kinh tế.
* Chuyển dịch cơ cấu lao động:
Cơ cấu lao động theo ngành nghề của Việt Nam:
Tỷ trọng
ngành/GDP
Tỉ lệ lao động
ngành
Nông nghiệp 17.17% 56.8%
Công nghiệp 40.97% 37%
Dịch vụ 38.1% 6.2%
(số liệu 2006)
Theo số liệu trên, ta thấy ngành nông nghiệp chiếm 17.17% GDP trong
khi đó lực lượng lao động trong nông nghiệp lại chiếm đến 56.8% tổng lực
lượng lao động. Điều đó khẳng định, chúng ta vẫn chưa thực hiện được việc
chuyển dịch cơ cấu lao động. Chúng ta đã giảm được tỷ trọng GDP nông
nghiệp trên tổng GDP cả nước (từ 38.7% năm 1990 giảm còn 17.17% năm
2006) nhưng số lao động trong nông nghiệp giảm không đáng kể.
Xu thế của một xã hội phát triển là giảm cơ cấu về mặt tương đối của
nông nghiệp trong nền kinh tế, tăng tỷ trọng công nghiệp và dịch vụ. Muốn như
vậy, phải có sự dịch chuyển lao động. Sự dịch chuyển này bằng hai cách: hoặc
là dịch chuyển tuyệt đối, tức là đưa về các KCN, đưa đi xuất khẩu lao động,
đưa về thành phố - quy luật không thể tránh khỏi; thứ hai, dịch chuyển tại chỗ,
nghĩa là đưa công nghiệp về nông thôn, phát triển làng nghề
Tuy nhiên, Việt Nam vẫn chưa quan tâm nhiều đến 1 vấn đề đó là đối
phó với sự dịch chuyển đó như thế nào, nên cả 2 cách dịch chuyển trên không
thể thực hiện tốt được. Đây là một xu thế không thể nào đảo ngược được. Nhà
nước cần đầu tư cho đào tạo nghề trước khi diễn ra sự dịch chuyển đó. Tuy
nhiên do quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa diễn ra quá nhanh nên việc