Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
LỜI MỞ ĐẦU
Ngay từ khi mới ra đời, Đảng đã lãnh đạo nhân dân tiến hành cuộc đấu tranh
giải phóng dân tộc, giành chính quyền về tay nhân dân. Quá trình đấu tranh đó đã
diễn ra qua 3 cao trào cách mạng, có ý nghĩa như 3 cuộc tổng diễn tập chuẩn bị cho
Cách mạng Tháng Tám giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân. Cao trào cách
mạng 1930-1931 mà đỉnh cao là Xô Viết Nghệ - Tĩnh tuy bị đàn áp nặng nề nhưng
đã thể hiện rõ vai trò và năng lực lãnh đạo của Đảng đối với cách mạng Việt Nam;
xây dựng được đội quân chủ lực của cách mạng, thực hiện được liên minh công
nông, lực lượng đông đảo nhất của dân tộc. Cao trào đấu tranh đòi dân sinh, dân
chủ 1936-1939 do Đảng lãnh đạo ngay sau khi khôi phục được hệ thống tổ chức
của Đảng là một thắng lợi lớn của Đảng. Qua lãnh đạo cuộc đấu tranh hợp pháp và
nửa hợp pháp rộng lớn kết hợp với hoạt động bí mật, không hợp pháp, Đảng được
rèn luyện, trưởng thành, lực lượng quần chúng cách mạng mở rộng và được thử
thách. Cao trào giải phóng dân tộc dẫn tới Cách mạng Tháng Tám năm 1945 (1939-
1945). Đó là quá trình đấu tranh cách mạng vô cùng khó khăn, gian khổ với những
hy sinh to lớn của Đảng và dân tộc ta. Từ thực tiễn đấu tranh cách mạng, Đảng ta
đã trưởng thành và phát triển về mọi mặt: chính trị, tư tưởng, tổ chức; về năng lực
lãnh đạo và sức chiến đấu. Đường lối cách mạng giải phóng dân tộc, chống đế quốc
và phong kiến không ngừng được bổ sung và làm rõ hơn, đặt nhiệm vụ chống đế
quốc giải phóng dân tộc lên hàng đầu; vận dụng đúng đắn và có sự phát triển sáng
tạo lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin về cách mạng ở thuộc địa.
Qua bài tiểu luận “ tìm hiểu đường lối đấu tranh giành chính quyền của
Đảng ta trong những năm 1930-1939” chúng tôi muốn giúp các bạn có thể tìm
hiểu sâu sắc hơn một giai đoạn hào hùng của dân tộc, những năm đầu cách mạng
Việt Nam đặt dưới sự chỉ huy tài tình sáng suốt của Đảng cộng sản Việt Nam và
đặc biệt là chủ tịch Hồ Chí Minh.
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
NỘI DUNG
ngày một cao, có thứ phải nộp thuế 100% giá trị hàng hóa.
Việc tăng thuế cũng là một biện pháp sớm được chú ý. Thuế thân ở Bắc Kỳ
và Trung Kỳ tăng 20%, thuế môn bài tăng từ 3 - 8 lần. Các biện pháp thu tài chính
khác ở Đông Dương như mở công trái, lạc quyên, vay dài hạn… cũng được áp
dụng, tất cả đã đem về cho ngân sách liên bang một nguồn thu lớn và tăng nhanh.
Chỉ tính năm 1930 có 17 khoản thu ngoài thuế đã đem về cho ngân sách
117.000.000 đồng. Chính phủ Pháp còn quy định lại giá trị đồng bạc Đông Dương,
tiến hành thu bạc cũ đổi bạc mới có lượng bạc kém hơn. Chỉ tính khoản thu chênh
lệch 7 gram/ đồng đã thu được 49.000.000 đồng.
Đối với chủ tư bản người Pháp ở thuộc địa, chính quyền thực hiện “trợ cấp
tài chính” để giúp họ khỏi bị phá sản. Một số nhà tư bản được hợp nhất lại cả vốn
liếng vào quy mô kinh doanh, tạo ra sức cạnh tranh lớn hơn để tồn tại và phát triển,
nhất là trong các ngành trồng lúa, cao su, cà phê. Trong quan hệ chủ - thợ, chính
phủ thực dân cho ban hành một số quy chế lao động mới như chế độ lao động đới
với phụ nữ, trẻ em, trách nhiệm vi phạm luật lệ lao động, hoà giải tranh chấp về lao
động…, nhìn chung là các “qui chế” này chỉ nhằm bảo vệ cho giới chủ tư bản, góp
phần xoa dịu bởi mâu thuẫn của giới lao động.
Về chính trị - xã hội, chính quyền thực dân ở Đông Dương thi hành chính
sách hai mặt. Một mặt là đẩy mạnh các biện pháp văn hóa giáo dục, tuyên truyền
lôi kéo người bản xứ, tranh thủ các tầng lớp thượng lưu, tô vẽ cho cái gọi là “văn
minh khai hóa”, đề cao tư tưởng chống cộng, coi chống cộng là một chủ thuyết
trong các hoạt động chính trị - xã hội.
Mặt khác chúng thi hành chính sách khủng bố trắng một cách tàn bạo ở cả
thành thị và thôn quê, nhất là từ sau khởi nghĩa Yên Bái tháng 2/1930. Bạo lực của
chính quyền thực dân đã gây ra nhiều tổn thất cho các lực lượng yêu nước, nhưng
địch vẫn không tạo được sự yên ổn về chính trị và trật tự xã hội, ngược lại nó chỉ
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
làm ngột ngạt thêm không khí ở thuộc địa, làm âm ỉ thêm trong lòng xã hội những
đi theo đường lối cải lương thì được tán dương chủ thuyết Pháp - Việt đề huề, hoặc
lao sâu vào con đường tiêu cực chống phá cách mạng giải phóng dân tộc. Trong lúc
đó tư tưởng vô sản của chủ nghĩa Mác - Lênin dần dần chiếm ưu thế. Sự xuất hiện
Đảng Cộng Sản Việt Nam đầu năm 1930 khác hẳn sự ra đời của các tổ chức chính
trị đương thời, đã thu hút sự chú ý của đông đảo các giai tầng xã hội.
Sự tuyên truyền chống cộng đã phản tác dụng, vô hình chung lại đề cao
chủng nghĩa Cộng sản. Đó cũng là lúc hình ảnh nhà nước công - nông ở Liên Xô
đang có sức thuyết phục khá lớn, nhiều dân tộc bị áp bức đang mơ ước chế độ Xô -
Viết… Như thế một thời kỳ đấu tranh cách mạng đi theo xu hướng mới nhất định
sẽ bùng nổ.
II. Chủ trương đấu tranh giành chính quyền của Đảng ta giai đoạn 1930-
1939
1. Cao trào 1930 – 1931 và Xô Viết Nghệ Tĩnh
Ở Việt Nam từ năm 1930 trở đi, con đường Cách mạng vô sản đã dẫn dắt
nhân dân ta đấu tranh bằng những cao trào rộng lớn. Mở đầu cho những bước phát
triển mới là sự bùng nổ cao trào chống đế quốc phong kiến những năm 1930 -
1931, đỉnh cao là sự xuất hiện và tồn tại của các Xô - Viết ở các tỉnh Nghệ An, Hà
Tĩnh.
Không phải là do “Cộng sản kích động” như các quan chức thực dân lúc ấy
nhận định, cao trào cách mạng những năm 1930 - 1931 bùng nổ ngay sau thất bại
của khởi nghĩa Yên Bái, là hậu quả của những chính sách kinh tế - xã hội của thực
dân Pháp ở Đông Dương trong giai đoạn này. Đảng Cộng Sản Việt Nam ra đời đầu
năm 1930 đã kịp thời đưa ra đường lối phù hợp nhất với nguyện vọng đấu tranh của
xã hội lúc đó, vì vậy Đảng Cộng Sản đã trở thành người lãnh đạo phong trào dân
tộc.
Bắt đầu là những cuộc đấu tranh ôn hòa ủng hộ các chiến sĩ Yên Bái, chống
chính sách khủ bố trắng của Pháp, nổ ra từ tháng 2 - 4/1930. Phong trào được mở
màn bằng các cuộc bãi công ở đồn điền, hầm mỏ, nhà máy, lan nhanh ra khắp thành
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
vùng nông thôn được công nhân các nhà máy, xí nghiệp ở Vinh, Bến Thủy ủng hộ,
đã biểu dương sức mạnh đoàn kết, lòng căm thù, ý chí quyết đấu đòi tự do cuộc
sống. Trong quá trình đó sự tàn bạo của kẻ thù càng làm cho nhân dân sôi sục.
Trước khí thế “xông lên chọc trời” của quần chúng cách mạng, chính quyền
thực dân phong kiến ở nhiều nơi của Nghệ An - Hà Tĩnh đã bị tan rã, hoặc tê liệt,
bỏ chạy. Trong tình hình đó các chi bộ Đảng và tổ chức Nông Hội Đỏ ở các thôn -
xã đứng ra quản lý, điều hành mọi hoạt động trong địa phương thay thế vào vị trí
các cơ sở chính quyền địch đã bỏ trống. Dựa theo những hiểu biết sơ lược về chính
quyền Xô Viết ở nước Nga qua các tài liệu và báo chí của Đảng, người ta gọi các tổ
chức vừa dựng lên là Xã Bộ Nông, Thôn Bộ Nông hoặc các Xô Viết.
Mặc dù còn sơ khai nhưng các Xô Viết Nghệ Tĩnh đã có thực chất là một
chính quyền cách mạng của công - nông do giai cấp công nhân lãnh đạo thông qua
Đảng tiên phong của nó. Việc đập tan bộ máy chính quyền cũ, xây dựng bộ máy
chính quyền mới, tổ chức một xã hội mới dân chủ tự do thật sự cho nhân dân lao
động, tích cực bảo vệ chính quyền vừa giành được…, đó là những nhiệm vụ lớn lao
mà các Xô Viết đã bước đấu thực hiện, nhất là các Đảng bộ ở đây chưa sẵn sàng,
các điều kiện chủ quan, khách quan, thuận lợi của cách mạng cả nước chưa có,
những việc làm tích cực đó còn là sự đột phá táo bạo.
Các Xô Viết ở Nghệ Tĩnh chỉ được tồn tại chưa đầy 8 tháng, kể từ tháng
9/1930, nhưng đã có nhiều cố gắng sáng tạo trên tất cả các lĩnh vực kinh tế, chính
trị, quân sự, văn hóa - xã hội. Đó là những hoạt động bãi bỏ các thứ thuế vô lý, bất
công; chia lại đất công cho nông dân nghèo kể cả nam và nữ; quy định lại tô tức; tổ
chức sản xuất chung; trợ cấp gia đình thiếu túng; bài trừ phong tục tập quán lạc
hậu; lập Đội Tự Vệ Đỏ; xây dựng các đoàn thể quần chúng… Chính bọn tay sai của
thực Pháp cũng phải thừa nhận một thực tế trong các Xô Viết: “Họ chôn cất người
chết, cấp tiền bạc cho gia đình người chết hoặc bị nạn trong các cuộc biểu tình, cho
cả những người nghèo khổ nữa. Họ phát thuốc cho người ốm, xử các vụ kiện tụng.
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
Tuy nhiên, đó không phải là sự thất bại của đường lối và phương pháp Cách
mạng vô sản. Xô Viết Nghệ Tĩnh và cả phong trào cách mạng 1930 - 1931 là minh
chứng hùng hồn nhất cho truyền thống yêu nước, lòng dũng cảm kiên cường, sức
sống mãnh liệt và sức sáng tạo phi thường của dân tộc Việt Nam. Nó khẳng định
trong thực tế: Đường lối cách mạng, uy tín và năng lực lãnh đạo của Đảng, của giai
cấp vô sản Việt Nam. Nó sáng tạo ra nhiều hình thức và phương pháp đấu tranh
mới cho cách mạng; đồng thời nó để lại nhiều bài học kinh nghiệm quý báu cho
những người yêu nước và cách mạng đang đấu tranh cho nền tự do và độc lập của
tổ quốc.
Về vị trí của cao trào cách mạng này, Đảng ta đã đánh giá: “Trực tiếp mà
nói, không có những trận chiến đấu giai cấp rung trời chuyển đất những năm 1930 -
1931 trong đó công - nông đã vung ra nghị lực cách mạng phi thường của mình thì
không thể có cao trào những năm 1936 - 1939”. Cao trào đấu tranh cách mạng
1930 -1 931 đỉnh cao là Xô Viết Nghệ Tĩnh, là “Bước thắng lợi đấu tiên có ý nghĩa
quyết định đối với toàn bộ tiến trình phát triển về sau của cách mạng.”
2. Đấu tranh cho dân sinh dân chủ những năm 1932 – 1935
Những năm sau khi các Xô Viết Nghệ Tĩnh bị dìm trong biển máu, phong
trào đấu tranh cách mạng của nhân dân ta gặp nhiều khó khăn do bị tổn thất nhiều
cả về lực lượng, tổ chức, phương thức hoạt động cũng không còn thích hợp nữa.
Thực dân Pháp triệt để thi hành chính sách khủng bố trắng đối với tất cả những
người yêu nước. Hai năm 1930 - 1931 ở Bắc Kỳ có 21 phiên tòa Đại hình xử 1.094
vụ án chính trị. Những năm 1930 - 1933 Hội đồng Đề hình Bắc Kỳ và Toàn án
Nam Kỳ kết án 6.902 vụ án chính trị. Chính quyền thuộc địa Đông Dương từ 1930
- 1933 đã bắt giam 246.532 người chủ yếu là các cán bộ, đảng viên Cộng sản.
Những cơ sở Đảng và quần chúng tích cực. Các nhà tù Hỏa Lò, Khám Lớn, Kon
Tum, Côn Đảo, Lao Bảo, Sơn La… có rất đông các chính trị phạm là những người
yêu nước và cách mạng.
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
những xu hướng khác nhau trên những lĩnh vực văn hóa tư tưởng trên đây đã góp
phần đắc lực vào sự phân hóa xã hội về tư tưởng chính trị. Một bộ phận khá đông
những người tư sản, tiểu tư sản trí thức sau đó đã đứng về phái nhân dân lao động,
đấu tranh cho quyền lợi dân tộc Việt Nam. Đội ngũ những người yêu nước và cách
mạng dưới ngọn cờ cách mạng vô sản ngày một đông. Trong lúc đó, những bộ phận
cơ sở Đảng còn lại cũng kiên trì đấu tranh bảo vệ và xây dựng củng cố lực lượng,
gây dựng tổ chức, phát triển phong trào của mình. Các xứ ủy lâm thời sau nhiều nỗ
lực đã được gây dựng lại ở Bắc Kỳ (1932), ở Nam Kỳ (1933), ở Trung Kỳ (1934),
các cơ sở Đảng Cộng Sản Đông Dương cũng được xây dựng ở Campuchia và Lào
năm 1934.
Tháng 3/1935, được sự giúp đỡ của Quốc Tế Cộng Sản, những người cộng
sản Đông Dương đã tiến hành cuộc Đại hội Đảng ở Ma Cao, bầu ra Ban Chấp
Hành Trung Ương mới gồm 13 thành viên do đồng chí Hà Huy Tập làm Tổng Bí
thư. Nghị quyết chính trị của Đại hội Đại biểu lần thứ nhất ngày 27 - 31/3/1935 của
Đảng Cộng Sản Đông Dương vạch rõ “Thâu phục quảng đại quần chúng là một
nhiệm vụ trung tâm, căn bản, cần kíp của Đảng kịp thời”. Như vậy về cơ bản, Đảng
Cộng Sản Đông Dương đã được phục hồi về tổ chức.
Trước đó, từ năm 1932 cùng với nhu cầu dân chủ ngày càng tăng lên trong
xã hội, các hội quần chúng công khai ra đời như hội Tương Tế, hội Cấy, hội Gặt,
hội Thể Thao; các nghiệp đoàn cũng hình thành. Đấu tranh công khai, hợp pháp đòi
dân sinh, dân chủ trong các tầng lớp nhân dân từ đó cũng dần dần phát triển. Khi hệ
thống Đảng Cộng Sản Đông Dương được phục hồi thì phong trào đấu tranh cách
mạng của quần chúng công nông cũng được dấy lên mạnh mẽ dưới những hình
thức ôn hòa như mít - tinh, biểu tình, bãi công, bãi khóa, bãi thị. Đến năm 1935,
bằng sự phục hồi của Đảng Cộng Sản Đông Dương và các lực lượng yêu nước,
phong trào dân tộc lại sẵn sàng bước vào một thời kỳ đấu tranh mới.
Có thể nói những năm đầu tiên trên con đường Cách mạng vô sản, phong
thiện đời sống giới lao động, toàn xá chính trị phạm…
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
Mặt Ttrận Dân Chủ Đông Dương và sự phát triển của cao trào đấu tranh dân
chủ những năm trước chiến tranh: Từ năm 1937, theo chủ trương của Đảng Cộng
Sản Đông Dương tận dụng các khả năng công khai hợp pháp, Mặt Trận Dân Chủ
Đông Dương và các tổ chức đoàn thể quần chúng của mặt trận như Đoàn Thanh
Niên Dân Chủ, Hội Cứu Tế Bình Dân, Công Hội, Nông Hội ra đời. Ở các thành thị
và nông thôn lại rất phát triển hội quần chúng như Ái Hữu, Tương Tế, Thể Thao,
Âm Nhạc, Kịch, Du Lịch, Chèo, Hội Cấy, Hội Gặt…
Để tập hợp các lực lượng khác, Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương thông qua
các nhóm cộng sản công khai (nhóm Tin Tức, Ngày Nay ở Bắc Kỳ, Dân Chúng ở
Nam Kỳ, một bộ phận trong viện dân biểu ở Trung Kỳ) đã liên minh với các chi
nhánh Đảng Xã Hội Pháp, Đảng Lập Hiến, Viện Dân Biểu, lập tổ chức cơ sở của
mặt trận.
Với việc tổ chức tập hợp nhiều thành phần xã hội, Mặt Trận Dân Chủ Đông
Dương sẽ có vai trò mới trong cuộc đấu tranh, nhất là trong đấu tranh nghị trường.
Những cuộc bầu cử Viện Dân Biểu Trung Kỳ, Viện Dân Biểu Bắc Kỳ, Hội Đồng
thành phố Hà Nội, Đại Hội đồng kinh tế - tài chính Đông Dương trong 2 năm 1937
- 1938 đã lần đầu tiên gây sự chú ý lớn trong các tầng lớp dân chúng hữu quan, bởi
sự tham gia của Mặt Trận Dân Chủ.
Chương trình hành động và danh sách ứng cử của Mặt Trận Dân Chủ Đông
Dương đã gây lòng tin và giành thắng lợi cao trong các cuộc bầu cử thời gian này.
Cuộc bầu cử Hội đồng thành phố Hà Nội đã có 15 người của Mặt Trận Dân Chủ
Đông Dương trúng cửa, trong đó cựu chính trị phạm Khuất Duy Tiến là người được
nhiều phiếu nhất.
Những hoạt động đấu tranh công khai hợp pháp của quần chúng ngày một
sôi nổi với những hình thức phong phú như mít - tinh, biểu tình, biểu dương lực
lượng, bãi công… Ngày 1/5/1938 tại Hà Nội đã có cuộc biểu dương lực lượng lớn
của những người mong muốn hòa bình, muốn được tự do và hạnh phúc hơn, của
những người quyết tâm đấu tranh cho một cuộc sống tốt đẹp hơn, đấu tranh chống
lại các lực lượng bảo thủ và áp bức xã hội, và chống lại những kẻ gây chiến, chủ
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
nghĩa phát xít trong nước và trên quốc tế”. Chính từ mục tiên dân chủ hòa bình tự
do ấy, bằng cuộc đấu tranh của những người làm báo (qua các hội nghị báo chí ở
Trung Kỳ ngày 27/3/1937, ở Bắc Kỳ ngày 24/4/1937), ngày 30/8/1938 chính phủ
Pháp buộc phải ban hành Luật Tự do báo chí (mặc dù chỉ trong địa phận Nam Kỳ
mà thôi).
Văn hóa văn nghệ là lĩnh vực có nhiều nét phát triển mới, thể hiện rõ nhất
những đổi thay trong đời sống tinh thần của đời sống xã hội. Sách chính trị lần đầu
tiên được công khai xuất bản. Cuốn “Vấn Đề Dân Cày” của Qua Ninh và Vân Đình
(1937), “Chủ nghĩa Mác” của Hải Triều (1938) và các sách giới thiệu về Liên Xô,
Trung Quốc, về Mặt Trận Bình Dân Pháp… nhanh chóng đến với mọi người yêu
nước và cách mạng. Thơ Tố Hữu từ năm 1938 đã chinh phục quần chúng yêu nước
và đánh dấu sự xuất hiện nền thơ ca cách mạng trong cuộc đấu tranh dân chủ công
khai. Trong lúc đó dòng văn học Hiện thực phê phán cũng bước vào thời kỳ sinh
sôi nảy nở lấn lướt cả dòng văn học lãng mạng đang đi vào phân hóa. Các tác phẩm
Tắt Đèn, Việc Làng (Ngô Tất Tố), Bỉ Vỏ (Nguyên Hồng), Bước Đường Cùng
(Nguyễn Công Hoan), Số Đỏ (Vũ Trọng Phụng), Lầm Than (Lang Khai)… trở
thành món ăn tinh thần mới của nhiều tầng lớp xã hội. Sân khấu và Lý luận phê
bình văn học cũng kịp thời xuất hiện để không bỏ lỡ chuyến tàu dân chủ công khai.
Các vở diễn Kim Tiền (Vi Huyền Đắc), Đời Cô Lựu (Trần Hữu Trang) tập trung
phản ánh hiện thực, xã hội. Để chống văn hóa ngu dân, phong trào truyền bá chứ
quốc ngữ được phát động rộng rãi, nhất là trong các tầng lớp nhân dân lao động.
Mở đầu là việc thành lập Hội Truyền Bá Chữ Quốc Ngữ của cụ Nguyễn Văn Tố.
Sau đó là các nơi mở lớp chữ Quốc ngữ, chống thất học và giúp cho quần chúng
hiểu biết nhận thức thời cuộc.
dân ta đã đặt ra và giải quyết thành công nhiều vấn đề, nhiều mối quan hệ cơ bản
trong đường lối chiến lược và sách lược, bảo đảm cho phong trào cách mạng phát
triển đúng hướng, phát huy được sức mạnh của cả dân tộc, đó là: Quan hệ giữa
nhiệm vụ chống đế quốc và chống phong kiến, giữa mục tiêu dân tộc và mục tiêu
dân chủ, giữa lợi ích dân tộc và lợi ích giai cấp; quan hệ giữa các mục tiêu chiến
lược lâu dài và mục tiêu cụ thể trước mắt, giữa giành thắng lợi từng bước, khởi
nghĩa từng phần đến tổng khởi nghĩa giành thắng lợi hoàn toàn; quan hệ giữa chiến
lược và sách lược, phương pháp cách mạng, sử dụng đúng đắn các hình thức,
phương pháp đấu tranh phù hợp với từng điều kiện lịch sử cụ thể; quan hệ giữa
Đảng và nhân dân, giữa xây dựng Đảng và xây dựng phát triển lực lượng cách
mạng của quần chúng được tập hợp trong Mặt trận dân tộc thống nhất; quan hệ
giữa sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại, giữa xây dựng lực lượng cách mạng,
phát huy sức mạnh bên trong, nêu cao ý chí tự lực, tự cường, độc lập, tự chủ và
sáng tạo với tranh thủ những điều kiện và thời cơ thuận lợi do tình hình quốc tế
đem lại; quan hệ giữa chủ động chớp thời cơ và đẩy lùi nguy cơ, tổ chức và sử
dụng các lực lượng cách mạng Giai đoạn 1930 – 1939 là giai đoạn có ý nghĩa vô
cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam, đây là bước tiền đề quan trọng cho cách
mạng tháng 8 giành độc lập dân tộc.
Sau khi tìm hiểu đường lối đấu tranh giành chính quyền của Đảng ta giai
đoạn này, chúng ta đã hiểu thêm về đường lối chủ trương của Đảng ta, hiểu rõ hơn
về bản chất của chủ nghĩa xã hội, trau dồi tinh thần yêu nước cho thế hệ trẻ hiện
nay,có tinh thần vươn lên học tập rèn luyện tốt để góp phần xây dựng nước nhà.
GVHD: Trần Thị Hương Lớp: CDTH13TH
SVTH: Nguyễn Thị Hằng
Trường ĐH Công Nghiêp TP HCM
Ý KIẾN CỦA GVHD