NGHỊ LUẬN TƯ TƯỞNG ĐẠO LÍ
1/ Mở bài:
- Dẫn dắt vấn đề: Nêu xuất xứ, tầm quan trọng, mục đích của vấn đề, hoàn cảnh xã
hội liên quan đến vấn đề….( Dùng 1 trong số các cách đó).
- Nêu vấn đề: Nêu vấn đề cần nghị luận ( Đây là thao tác quan trọng, không thể thiếu)
- Viết lại lời dẫn (nếu có)
2/ Thân bài:
a. Giải thích: Trả lời cho câu hỏi Thế nào là?
- Nghĩa đen.
- Nghĩa bóng .( Giải thích nghĩa của từng từ, của câu, của bài)
=> Rút ra bài học. ( vấn đề cần nghị luận).
b. Bình luận
* Khẳng định quan điểm của người viết: Vấn đề nghị luận là đúng hay là sai?
Quan trọng hay không quan trọng? Có ý nghĩa như thế nào?
* Bình: Dùng hệ thống lí lẽ để thuyết phục người đọc tin vào quan điểm mà mình đưa
ra. Trả lời cho câu hỏi Tại sao? ( càng nhiều lí lẽ thì bài viết càng có sự thuyết phục.
Chú ý các lí lẽ cần được sắp xếp theo trình tự: Không gian, thời gian, tầm quan
trọng….cho hợp lí).
- Nêu dẫn chứng minh họa. ( Để lí lẽ tăng thêm sức thuyết phục thì cần có dãn chứng.
Các dẫn chứng đưa ra phải chọn lọc, tiêu biểu)
* Luận: Mở rộng vấn đề:
- Đưa ra quan điểm trái ngược với vấn đề nghị luận để lên án hoặc phê phán.
- Trái với vấn đề nghị luận là….
- Vấn đề nghị luận không đồng nghĩa với…
1
- Liên hệ với quá khứ, tương lai; mở rộng vấn đề đó trong phạm vi rộng hơn.
c. Bài học cho bản thân : Trả lời cho câu hỏi Ta phải làm gì?
- Nêu ra các biện pháp để thực hiện theo vấn đề nghị luận. ( chú ý đến vai trò của gia
đình, nhà trường và xã hội).
3. Kết bài: Khẳng định lại vấn đề nghị luận.
……………………………………………
- Ta cũng hiểu con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội. Mỗi một cá nhân đều
không thể tồn tại, không thể gọi là sống nếu tách ra khỏi đời sống cộng đồng ( Rô-
bin – xơn ( Rô-bin-xơn Cruxo) khao khát trở về với xã hội loài người ). Vì vậy ta
phải đặt cái cá nhân vào cái chung, phải biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau.
- Tình yêu thương là cội nguồn để tạo nên sức mạnh to lớn giúp ta chiến thắng mọi
thiên tai và kẻ thù xâm lược ( Dẫn chứng: Thánh Gióng lớn lên là nhờ bát cơm, quả cà
của bà con hàng xóm góp lại. Sức mạnh của Thánh Gióng là sức mạnh của tình yêu
thương, của nhân dân. Thắng lợi của Thánh Gióng cùng là thắng lời của nhân dân.
Trong hai cuộc k/c chống P và M, biết bao bà mẹ yêu thương bộ đội như con để của
mình. Nhờ đó mà các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh để làm nên chiến thắng.)
- Yêu thương và giúp đỡ người khác chính là ta đã tạo cơ hội để giúp họ có c/s tốt đẹp
hơn. Và khi đó cũng chính là ta đem niềm vui và hạnh phúc cho bản thân mình. Bởi “
Hạnh phúc là khi ta đem niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác”.
3
- Yêu thương và giúp đỡ người khác là một truyền thống cao đẹp của dân tộc. Là
người dân VN, ta phải phát huy truyền thống đó. Đó chính là cơ sở, là nền tảng để ta
xây dựng một xã hội tốt đẹp và giàu lòng nhân ái.
- Những người có tình yêu thương và giúp đỡ người khác luôn được mọi người yêu
quý, và họ cũng sẽ nhận được tình yêu và giúp đỡ của những người bên cạnh mình
khi họ cần đến.
- Tình yêu thương chính là
* Dẫn chứng: Tình yêu thương đã là truyền thống tốt đẹp và trong cuộc sống hiện đại
tình cảm ấy càng được phát huy. Trong những năm qua nhân dân VN luôn thực hiện
và phát huy truyền thống đó: Giúp đỡ đồng bào bị lũ lụt, ủng hộ nạn nhân bị nhiễm
chất độc màu da cam, các hoạt động từ thiện “ Tết vì người nghèo”. “ Nối vòng tay
lớn”, “ Trái tim cho em”… còn rất nhiều, rất nhiều các chương trình tình nghĩa đầy
ắp tình yêu thương và sự sẻ chia giúp cho biết bao mảnh đời bất hạnh được ấm lòng,
nhiều người thành lập các tổ chức để thu nhận những trẻ em lang thang, cơ nhỡ,
những người tàn tật, tạo công ăn việc làm giúp họ ổn định c/s…. ( d/c cụ thể tại địa
phương, trường, lớp…)
cùng.
2. Bầu ơi thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
3. Nghị luận về t/y thương con người.
5
………………………………………………
CHỦ ĐỀ: LÒNG BIẾT ƠN
Đề 1: Viết một bài văn trình bày suy nghĩ của mình về câu tục ngữ: “Ăn quả nhớ
kẻ trồng cây”
1. Mở bài:
- TN chiếm vị trí quan trọng trong kho tàng văn học dân gian.
- Tục ngữ là những kinh nghiệm quý về thiên nhiên, lđsx, về con người và xh.
- TN còn là những bài học về đạo lí làm người.
- “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” là một trong các bài học ấy.
2. Thân bài:
a. Giải thích:
- Khi ta ăn một trái chín ngọt thơm ta phải nhớ ơn người trồng cây để tạo ra trái
chín ấy.
- Nghĩa bóng:
+ Ăn: hưởng thụ
+ Quả: thành quả bao gồm cả thành quả vật chất và thành quả tinh thần.
+ Người trồng cây: là người tạo ra thành quả.
Câu tục ngữ là bài học về lòng biết ơn với những người đã tạo ra thành quả
cho chúng ta hưởng thụ
b. * Khẳng định : Câu tục ngữ là bài học đạo lí sâu sắc mà thấm thía
*Tại sao “ Ăn quả” phải “nhớ kẻ trồng cây”?
6
- Không có thành quả nào tự nhiên mà có được mà nó là kết quả công sức của biết bao
nhiêu người.
D/C: Có được bát cơm dẻo thơm là nhờ người nông dân phải vất vả một nắng hai
sương trên cánh đồng. Có được chiếc áo ta mặc, chiếc cặp ta dùng… là nhờ người
chỉ là người “ăn quả” mà phải trở thành “kẻ trồng cây” cho thế hệ sau. Cũng từ đó
ta càng thấm thía hiểu được rằng: Cha mẹ, thầy cô cũng chính là người trồng cây,
còn ta là người ăn quả. Vì vậy ta cần phải thực hiện tốt bổn phận làm con trong
gia đình, bổn phận người học trò trong nhà trường. Làm được như vậy tức là ta đã
thể hiện được lòng biết ơn sâu sắc của mình đối với những người đã hi sinh,
thương yêu, lo lắng cho ta. Đây là một việc làm không thể thiếu được ở thế hệ trẻ
hôm nay.
3. Kết bài
- Xã hội ngày càng phát triển thì đạo lí “ ăn quả nhớ kẻ trồng cây” luôn được đề
cao
- Bản thân mỗi chúng ta cần trau dồi phẩm chất cao quý đó.
=> Tóm lại hai câu tục ngữ trên giúp ta hiểu được về đạo lí làm người. Lòng tôn kính,
sự biết ơn không thể thiếu trong mỗi con người, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay. Chúng
ta luôn phải trau dồi những phẩm chất cao quý đó, hãy biết rèn luyện, phấn đấu bằng
những hành động nhỏ nhất vì nó không tự có trong mỗi chúng ta. Chúng ta cần phải
biết ơn những người đã có công dẫn dắt ta trong cuộc sống nhất là đối với những
người trực tiếp giúp đỡ chỉ bảo ta như cha mẹ, thầy cô. Bài học đó sẽ mãi là một kinh
8
nghiệm sống ẩn chứa trong hai câu tục ngữ trên và nó có vai trò, tác dụng rất lớn đối
với cuộc sống trên hành tinh này.
* Các đề bài cũng chủ đề: Uống nước nhớ nguồn.
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.
…………………………………………
Đề bài: "Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó, nhưng chớ quên người
cầm đèn đang kiên nhẫn đứng trong đêm" (R. Ta - gor).
Trình bày suy nghĩ của em về vấn đề trên.
1. Giải thích về nội dung ý nghĩa của câu nói: (3,0 điểm)
a. Giải thích nghĩa đen (0,5 điểm): ánh sáng của ngọn đèn giúp soi rõ mọi vật,
tỏa sáng bóng đêm. Nhưng để có được ánh sáng đó phải có người làm ra ngọn đèn và
người cầm đèn soi sáng trong đêm.
chỉ phải biết hàm ơn ngọn đèn vì nó đã mang lại ánh sáng mà còn phải nhận biết để
đặc biệt tri ân những công sức của những con người thầm lặng cầm đèn soi cho chúng
ta trong đêm tối .
Mượn hình ảnh ánh sáng ngọn đèn và người cầm đèn như thế, tác giả của câu
danh ngôn này đã đề cập một vấn đề nhân văn rất sâu sắc. Trong khi hình ảnh ngọn
đèn và ánh sáng của nó tượng trưng cho những thành quả tốt đẹp mà cuộc đời mang
lại thì hình ảnh người cầm đèn lại tượng trưng cho những đóng góp, những hy sinh
thầm lặng. Cách nói của Ta – gor được thể hiện bằng một nghệ thuật đòn bẩy hết sức
10
độc đáo. Vấn đề “ Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó ” là một nét đẹp ứng xử
ân nghĩa mang tính nền tảng của đạo lý làm người, không ai là không thấm thía. Tuy
nhiên, trong khi phần lớn chúng ta đã có ý thức dành cho những công lao to lớn
những sự tri ân đúng mực thì lại vô tình hoặc thậm chí là cố ý lãng quên đi những
đóng góp thầm lặng. Tất cả công sức làm nên những thành quả như ngọn đèn và ánh
sáng của nó không phải bao giờ cũng được chúng ta ghi nhận một cách thấu đáo.
Người tạo ra những thành quả to lớn cho cuộc đời được mọi người tôn trọng , ngưỡng
mộ , tri ân là điều hoàn toàn xứng đáng. Nhưng bên cạnh đó, đại thi hào Ta – gor với
tinh thần nhân văn đẹp đẽ của mình còn đặc biệt lưu ý chúng ta phải biết nâng niu ,
trân trọng những đóng góp âm thầm, bền bỉ mà nếu không có một cái nhìn tinh tế và
cao thượng thì không dễ gì chúng ta có thể nhận thấy . Vế sau trong câu danh ngôn
này của ông “ Người cầm đèn đang kiên nhẫn đứng trong đêm ” chính là cách nói rất
hình ảnh về những sự đóng góp như thế .
Câu nói của Ta – gor gồm hai vế tương hỗ cho nhau để cùng bàn về lẽ sống tri
ân. Nhưng có thể nhận thấy ở vế trước của câu nói này dường như chỉ đơn thuần là
đạo lý uống nước nhớ nguồn , ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Chúng ta không thể phủ nhận
tính giáo dục của nó , nhưng dù sao đó cũng chỉ là một quan niệm nhân sinh khá phổ
biến. Nếu chỉ nói như vậy thì chúng ta không thấy có sự khác biệt giữa thiên tài Ta –
gor với những người bình thường khác. Tuy nhiên, đại thi hào đã thể hiện được vị thế
của mình bằng cách nói ở vế sau của câu danh ngôn. Đây là mấu chốt của vấn đề làm
nên điểm sáng trong tinh thần nhân văn cao cả của một cây bút từng vinh dự được
12
quả đẹp đẽ và đáng quý biết bao trong cuộc đời này. Nhưng, chỉ biết ơn con người
anh ta không thôi sẽ là chưa đủ. Để có được cái ánh hào quang như vậy trên sân khấu
còn phải kể đến công sức của bao nhiêu con người thầm lặng khác. Chưa kể xa hơn
là cha mẹ anh ta đã sinh thành, các thầy cô giáo của anh ta đã dưỡng dục thì gần hơn
cũng có thể kể tới những nhạc sĩ, nhạc công, những nhân viên kỹ thuật, nghệ sĩ hóa
trang vv Họ chính là “ Người cầm đèn đang kiên nhẫn đứng trong đêm ”. Không
biết ghi nhận sự đóng góp của những con người này sau những thành công thì sẽ là
một khiếm khuyết trầm trọng. Tuy nhiên, để đem được cái tinh thần nhân văn ấy ứng
dụng trong cuộc sống cũng không phải là chuyện dễ dàng. Lý thuyết là một chuyện
còn thực hiện lại là chuyện khác. Hãy tưởng tượng là chúng ta đang đi trên một con
đường quốc lộ phong quang , rộng rãi và hiện đại. Cùng lắm chúng ta chỉ biết thầm
cảm ơn những người đã làm nên con đường ấy chứ mấy ai biết nghĩ thêm rằng: đóng
góp vào việc làm đẹp con đường ta đi còn có những người như chị lao công “ Đêm
đêm quét rác ”. Để ghi nhận công lao của những con người bình dị như chị lao công
ấy rõ ràng là cần ở chúng ta một sự mở lòng. Câu nói trên của R. Ta – gor chính là
muốn chúng ta phải luôn thực sự thấm thía điều này. Đó là một vẻ đẹp nhân văn cao
thượng đến từ trái tim của một nghệ sĩ lớn.
Nhắc nhở về lối sống ân nghĩa là điều không hề mới nhưng đối với đạo làm
người đó vẫn luôn là một “ Gươm báu răn mình ”. Càng đọc, càng suy ngẫm về câu
danh ngôn trên của Ta – gor chúng ta được nâng cao hơn về nhận thức của mình. Tri
ân cuộc đời nói chung mà đặc biệt là tri ân những công lao thầm lặng , bền bỉ nói
riêng chính là một bài học làm người vẫn luôn sống mãi với thời gian .
……………………………………………………………….
13
Đề bài: Bàn về câu tục ngữ “ Tôn sư trọng đạo”
I. Mở bài: Một trong những truyền thống tốt đẹp nhất của người Việt Nam là “Tôn
sư trọng đạo”. Đó là đạo lí của những người học trò mà chúng ta cần phải trân trọng,
giữ gìn và phát huy. Trong xã hội ngày nay truyền thống ấy được nhận thức, thực
hành như thế nào chúng ta hãy cùng bàn luận.
+ Biết ơn và kính yêu thầy cô là bổn phận của trò, có biết ơn và kính trọng thầy cô thì
ta mới sống đúng đạo làm người.
+ Tôn sư trọng đạo là truyền thống, là nét đẹp đạo đức của nhân dân ta luôn được kế
thừa và phát huy.
* D/C: Chúng ta luôn tự hào với truyền thống và phẩm chất cao đẹp của các bậc thầy
xưa, các thầy lớp trước mà danh tiếng lưu truyền mãi mãi như thầy Lý Công Uốn đời
nhà Lý, thầy Lê Văn Hưu, thầy Chu Văn An. Nguyễn Phi Khanh đời nhà Trần, thầy
Trần Ích Phát đời nhà Lê, thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm đời nhà Mạc. Thế kỷ XIX có thầy
Cao Bá Quát, thầy Nguyễn Đình Chiểu lấy việc dạy người cao hơn dạy chữ. Đầu thế
kỷ XX có thầy Nguyễn Thức Tự đã dạy dỗ học trò hầu hết thành đạt trở thành những
chí sĩ yêu nước như cụ Phan Bội Châu, Ngô Đức kế, Đặng Thái Thân, Lê Văn Hân,
- Chúng ta quên sao được thầy giáo Nguyễn Tất Thành người đã khai sinh ra nước
15
Việt Nam dân chủ cộng hoà, cùng với các học trò xuất sắc như: Phạm Văn Đồng, Võ
Nguyên Giáp đã làm rạng rỡ non sông đất nước ta.
- Đề cao vai trò, tầm quan trọng của người thầy chúng ta còn biết đến những câu
thành ngữ, tục ngữ, những câu nói dân gian như:
+ “Không thầy đố mày làm nên” – có nghĩa là nếu không có người thầy dạy cho ta
học và làm bất cứ sự việc gì thì ta không thể học và làm được điều đó.
+ “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”: có nghĩa là: người dạy cho ta một chữ thì cũng là thầy,
dạy nửa chữ cũng là thầy. Đây là cách nói cụ thể nhất của câu : “Tôn sư trọng đạo”.
Và vì thế: “Trọng thầy mới được làm thầy” có nghĩa là: nếu không tôn trọng thầy và
đạo học của thầy thì không thể làm thầy thiên hạ được. Vì muốn làm thầy thì trước hết
phải làm học trò. Một người học trò khi trở thành bậc thầy thì đã có biết bao người
thầy đã truyền thụ kiến thức về mọi mặt – tức là làm học trò của nhiều người thầy thì
sau mới có thể làm thầy giỏi được.
* Mở rộng vấn đề:
- Phê phán những người không biết coi trọng công lao to lớn của các thầy cô.
- Có h/s còn có h/đ con đồ xúc phạm đến thể xác và tinh thần của các thầy cô đã và
đang dạy dỗ mình.
B. Thân bài:
+ Giải thích câu nói:
- Mặt trời, mặt trăng: là những vì tinh tú của đất trời, có chức năng tỏa sáng.
- Mọc, lặn, tròn, khuyết: là quy luật của tự nhiên. Câu nói trên đã rất khéo léo khi sử
dụng cách nói tương phản - sự tương phản giữa hai nguồn ánh sáng: mặt trời chỉ
chiếu sáng từng lúc, mặt trăng khi tỏ, khi mờ nhưng “ánh sáng của người thầy rọi vào
ta thì còn mãi”, sáng mãi. Bằng cách nói so sánh, người nói đã khẳng định vai trò tầm
quan trọng và ý nghĩa đặc biệt của người thầy với cuộc đời mỗi con người.
+ Bàn luận:
- Khẳng định đó là ý kiến đúng.
- Thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời của mỗi con người
- Hành trình cuộc đời của mỗi con người đều có những người thầy đi qua và mỗi
người thầy sẽ lưu lại đó một dấu ấn, chiếu rọi vào đó những nguồn ánh sáng
riêng; ánh sáng của tri thức văn hóa; ánh sáng của ước mơ, hoài bão lí tưởng; ánh
sáng của tình yêu thương của ý chí, nghị lực, của niềm tin…
- Thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người, dìu dắt, nâng đỡ học trò trưởng
thành không chỉ về nhận thức mà còn về tâm hồn, tình cảm, nhân cách…
- Thầy cũng là người nuôi dưỡng, thắp sáng ước mơ và khát vọng cho ta.
- Nhờ có ánh sáng của thầy chỉ bảo, dẫn dắt mà ta khôn lớn, trở thành người có ích
cho xã hội. Trong sự thành đạt của người trò không thể thiếu vai trò của người thầy.
-> Có thể nói, nguồn sáng mà người thầy chiếu rọi sẽ còn mãi trong cuộc đời mỗi
chúng ta. Đó là nguồn sáng “ còn mãi”, không bao giờ tắt.
* Mở rộng vấn đề:
18
- Việt Nam là dân tộc có truyền thống biết ơn và kính yêu thầy dạy của mình. Truyền
thống ấy đã được gửi gắm nhiều trong kho tàng văn học dân gian. Những câu tục
ngữ“ tôn sư trọng đạo”, “ Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”… đều viết về tình cảm đó
- Phê phán những hành động vô lễ, xúc phạm đối với thầy cô: Tuy nhiên, trong xã hội
ngày nay không hiếm nhưng kẻ đi ngược lại truyền thống đó. Có nhiều học sinh có
những hành vi vô lễ, xúc phạm thầy cô. Những kẻ đó cần bị lên án và phê phán.
kiến thức về đời sống tự nhiên, xã hội, con người. Con người từ chưa biết đến biết, từ
biết ít đến biết nhiều, từ biết sơ sài đi đến biết sâu sắc, từ chỗ biết một lĩnh vực mà có
hiểu biết về nhiều lĩnh vực đời sống khác nhau….
Nhờ học, con người có được những hiểu biết phong phú, đa dạng về mọi lĩnh vực của
đời sống, xã hội ; tự làm giàu kho tri thức khoa học của mình trong các lĩnh vực tự
nhiên, xã hội và nhân văn; tạo được vốn sống sâu sắc.
Điều có ý nghĩa quan trọng hơn là qua những tri thức đó, con người có khả năng hiểu
biết về bản chất con người và tự nhận thức về bản thân. Nói cách khác, nhờ học,con
người có thể “biết người”, “biết mình”.
* “Học để làm”: Là mục đích tiếp theo của việc học theo đề xướng cả UNESCO.
“Làm” là vận dụng kiến thức, hiểu biết có được vào thực tế cuộc sống. Đây là nội
dung thể hiện mục đích thiết thực nhất của việc học – “Học đi đôi với hành".
20
- “Làm” trước hết để tạo ra những giá trị vật chất, tinh thần cụ thể phục vụ nhu cầu
sống của bản thân và góp phần tạo ra của cãi cho xã hội.
Học mà không làm thì kiến thức có được tạo nên những giá trị vật chất, tinh thần mới
cho bản thân và cho xã hội, không bền vững, không được sàng lọc.
* “Học để chung sống”: Là một trong những mục đích quan trọng nhất của việc học.
“Chung sống” là khả năng hòa nhập xã hội, kĩ năng giao tiếp, ứng xử ….để tự thích
nghi với mọi môi trường sống, các quan hệ xã hội phức tạp của con người trong quá
trình sống. Đây là hệ quả tất yếu của việc “biết”, “làm”. Bởi lẽ, “con người là tổng
hòa của những mối quan hệ xã hội”. Bản chất, giá trị, nhân cách con người được hình
thành, nuôi dưỡng, khẳng định, thử thách trong các mối quan hệ đó.
- Việc học còn mang lại cho con người ta sự hiểu biết về đạo lí làm người, đạo lí đối
nhân xử thế cách ứng xử với mọi người trong cuộc sống hằng ngày. Nhờ đó mà con
người biết cách ứng xử đúng đắn với mọi người bạn sẽ thực sự hoà nhập và thích ứng
nhanh với môi trường khác nhau của xã hội. Đó là chúng ta đã học được cách chung
sống. Thế giới này chỉ tồn tại những con người biết chung sống hoà thuận, gần gũi,
gắn bó với nhau để tạo thành một cộng đồng một xã hội bền vững. Khi con người biết
chung sống thì người người nắm tay nhau trong tình thân ái, xã hội tốt đẹp, thế giới
nghĩa, có tác dụng thiết thực.
22
- Một người vừa có tri thức vừa có trình độ văn hoá hay giúp đỡ người khác thành
công trong công việc và cuộc sống thì sẽ được mọi người kính nể cảm phục. mọi
người khác sẽ lấy đó làm tấm gương học hỏi theo và bạn luôn được tôn trọng và nhận
những tình cảm yêu mến.
* Mở rộng vấn đề:
- Từ mục đích học tập đúng đắn này, mỗi người học thấy rõ những sai lầm trong nhận
thức về việc học: học không có mục đích; coi việc học là thực hiện nghĩa vụ nặng nề
với người khác chứ không phải vì mình ; học vì bằng cấp ; học vì thành tích; học mà
không có khẳ năng làm, không biết chung sống, không thể khẳng định mình. (Hiện
tượng học sinh THPT không biết viết một đơn xin nghỉ học đúng cách; kĩ sư giỏi,
được đào tạo bài bản mà không chế tạo được những công cụ trong sản xuất nông
nghiệp; có học vị, bằng cấp nhưng cách ứng xử thì vụng về, lối sống thiêu văn hóa…)
- Mục đích học tập giúp con người, xã hội điều chỉnh được nhận thức về thời gian học
: không chỉ học ở một giai đoạn mà phải học suôt đời ; nơi học: không chỉ học trong
nhà trường mà còn cần phải học ngoài xã hội ; điều chỉnh quan niệm về người dạy ;
không chỉ là người truyền đạt tri thức mà còn dạy “làm người” không chỉ là thầy giáo
mà còn là tất cả xã hội.
3. Kết bài :
Mục đích học tập của unesco đề xướng thật đúng đắn và có ý nghĩa to lớn trong việc
học tập ngày nay . Hiểu rõ và thực hiện theo đúng như thế thì chính là tương lai tươi
sáng đang chờ đón bạn !
…………………………………….
Đề 2: Phát biểu suy nghĩ của em về lời dạy của Lê – nin: “ Học, học nữa, học
mãi”.
23
1. MB: Học hỏi là một việc rất quan trọng đối với nhân dân ta, đối với cả nhân loại từ
ngàn xưa cho đến nay. Nó giúp con người mở mang kiến thức, giúp cho đất nước văn
minh, tiến bộ. Nhận thức được tầm wan trọng của vấn đề này, nhưng Lê-nin khuyên
* Dẫn chứng: Chúng ta thấy có biết bao những tấm gương ham học và học suốt cuộc
đời. Trên thế giới, những nhà bác học như Newtơn, Ampere…hoặc trong nước như Bác
Hồ, Lê Quý Đôn…. đã suốt đời học hỏi và đã có nhiều cống hiến cho xã hội.
* Mở rộng vấn đề:
- Nhưng thật đáng tiếc là có những người làm ngược lại với lời dạy bảo quý giá này.
Trong nhà trường có những học sinh lười biếng, không cố gắng chăm lo học tập, kiền
thức nông cạn, dở dang. Những học sinh đó phần lớn trở thành người dốt nát, kém cỏi,
hư hỏng,
- Cũng như thế trong XH còn có những kẻ tự kiêu, tự mãn khi đã đạt được bằng cấp mà
không chịu tiếp tục học hỏi. Họ sẽ nhanh chóng trở thành người đi giật lùi, lạc hậu, có
có thể gặt hái được thành công, hoặc nếu có cũng chỉ là tạm thời, không bền vững, và
đương nhiên những kẻ đó đáng bị chê trách.
c. Biện pháp rèn luyện: Muốn thực hiện tốt lời dạy của Lê- nin, ta cần phải:
- Xác định mục đích học tập đúng đắn: Học để có tri thức trở thành người có ích cho xã
hội.
- Rèn luyện thái độ học tập tốt: Chăm chỉ, chuyên cần, tự giác, tích cực, chủ động, sáng
tạo.
25