Bài 1: Kể về một lễ hội đua thuyền
Hằng năm, cứ đến mùa xuân, quê em lại tưng bứng mở hội đua thuyền trên sông Hồng. Sáng hôm ấy, hai bên
bờ sông suốt đường đua dài 1000m, kẻ khua trống, người thổi kèn tàu, đông vui và náo nhiệt. Đường đua bắt
đầu ở một khúc đầu làng em. Dưới sông năm con thuyền đua đã xếp thành hàng ngang ở vạch xuất phát.
Trên thuyền, các tay đua là những thanh niên khoẻ mạnh ngồi thành hàng, tay lăm lăm mái chèo. Mỗi đội có
một màu áo khác nhau. Đến giờ xuất phát, kèn trống nôi lên thì các chiếc thuyền lao nhanh vun vút về đích.
Hai bên bờ sông tiếng hò reo, cổ vũ của người xem làm náo động cả một khúc sông. Đội làng em đã về đích
trước tiên. Cuối hội là phần trao giải thưởng, ai cũng có mặt đông đủ để chúc mừng các tay đua.
Hội đua thuyền là nét văn hoá truyền thống của quê hương em. Em sẽ học giỏi, tập thể thao cho cơ thể mạnh
để được tham gia hội đua thuyền.
Bài 2: Kể về lễ hội chọi trâu
Ở quê em có một hội lớn lắm. Đó là lễ hội chọi trâu ở Đồ Sơn - Hải phòng, nổi tiếng trên khắp các vùng
miền cả nước. Nhân dân ta có câu:”Dù ai buôn đâu bán đâu, mồng chín tháng tám thì về chọi trâu”. Vào
ngày hội du khách khắp nơi đổ về xem hội rất đông. Trước khi bắt đầu chọi trâu có một màn múa cờ truyền
thống rất đặc sắc. Sau đó các cụ già làng dắt trâu ra thế là bắt đầu một ngày hội chọi trâu. Ông trâu thứ nhất
mang số 87. Ông trâu thứ hai là sô 89. Ông trâu số 89 là con trâu của làng em. Hai ông trâu hùng hổ đánh
nhau. Sau bao nhiêu trận đấu quyết liệt là những tiếng reo hò của khán giả. Ông trâu số 89 của làng em đã
chiến thắng. Ông trâu ấy sẽ mang vinh quang, tự hào và cả sự sung túc cho làng em. Em rất thích hội chọi
trâu bởi hội chọi trâu chứng minh sự thịnh vượng của quê hương em.
Bài 3: Viết đoạn văn ngắn kể về mẹ kính yêu của em
Trong gia đình em, mẹ là người mà em yêu quý nhất. Năm nay mẹ đã ngoài ba mươi tuổi rồi nhưng mẹ còn
trẻ lắm. Dáng người nhỏ nhắn. Khuôn mặt trái xoan, rạng rỡ. Mái tóc đen mượt lúc nào cũng được chải gọn
gàng. Đôi mắt đen nhánh nhìn em thật hiền từ và đấy trìu mến.Thường ngày mẹ dậy thật sớm để dọn dẹpvà
chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Mẹ nấu ăn rất ngon, em thích nhất món canh bí tôm của mẹ nấu. Tối đến, mẹ
thường dạy em học bài, bài nào em chưa hiểu,mẹ giảng cho em ngay. Rồi mẹ đưa em vào giấc ngủ với
những câu chuyện thần tiên mà mẹ kể, chắp cánh những ước mơ cho em. Em rất yêu mẹ và cố gắng hái được
nhiều bông hoa điểm mười để tặng mẹ.
Bài làm của Đặng Hoàng Anh - Lớp 3A
Bài 4: Viết thư gửi bạn Đô- rê- mon hỏi thăm về thảm họa động đất sóng thần ở Nhật Bản.
Hà Nội, ngày 16 tháng 3 năm 2011
Đô-rê- mon thân mến!
Ngôi nhà xây lợp ngói của bố mẹ mình có ba gian. Nhà của ông bà nội để lại, mới được cải tạo rất khang
trang. Tường bả sơn màu hồng , nền nhà lát gạch hoa. Gian giữa đặt bàn thờ tổ tiên, ông bà. Gian bên trái là
góc học tập của mình, có thêm bộ xa lông để bố mẹ tiếp khách. Gian bên phải kê hai cái giường, có cửa đi
thông xuống bếp.
Mời bạn đến chơi, tham quan ngôi vườn của mẹ mình. Hai sào vườn, bốn mùa xanh tươi: hành, cải, xà lách,
cà , đậu đũa, đậu cô ve. Luống cải bắp, luống su hào, luống xà lách … “ mỡ màng , xanh mơn mởn”. Ngoài
tiền lương của bố, hoa lợi trong vườn là nguồn thu nhập chính của gia đình. Cả tuần mẹ mình phải thuê ba,
bốn người đến chăm bón, thu hoạch hoa màu. Ngày nào, mẹ mình cũng có rau bán cho bộ đội, bán ở chợ
Bần.
Vườn còn có năm gốc mạ, sáu cây hồng xiêm và hai cây mít trĩu quả. Mỗi lần hái quả bày lên bàn thờ, mẹ lại
nói : “ Cây trái này là ông bà trồng để lại. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”
Nhà mình quê kiểng thế thôi. Mời bạn bè này đến chơi nhà mình nhé !
Hoàng Thị Giang, 3D
Bài 8: Kể và tả về một người hàng xóm của gia đình em
Ở quê em, bà đỡ gọi là bà mụ. Bệnh xá , bệnh viện xa nên bà mụ được dân làng , dân bản trọng vọng lắm.
Hầu như đứa trẻ nào ở Quế Chùa, quê em cũng đều được bà Bưởi cắt rốn cho.
Bà Bưởi béo phục phịch. Lưng bà hơi còng. Mặt bà có cái đém bên phải. Lần đầu mới gặp bà, nhiều người
không mấy cảm tình. Năm nay, bà Bưởi ngoài năm mươi, nhưng bà đi lại nhanh nhẹn lắm. Cả làng dưới, bản
trên đểu khen bà Bưởi mát tay, phúc đức. Các sản phụ đẻ khó, đẻ non, băng huyết, bà đều chữa chạy được
hết, đều mẹ tròn con vuông. Bà Bưởi có cái túi vải, đựng con dao, cuộn chỉ, mấy gói lá thuốc, mấy gói thuốc
bột bằng rễ cây, vỏ cây, củ rừng phơi khô , tán bột. Gia đình nào có sản phụ sắp khai hoa , đến mời , bà đi
ngay. Trời mưa gió, lúc nưa đêm, lúc gà gáy, bà cũng không nề hà, quản ngại. Bà không lấy tiền công, tiền
thuốc ai bao giờ. Mẹ thằng Quý đi chợ về, đẻ sa giữa đường, bà Bưởi nghe tin chạy đến cứu giúp. Chị Sâm
đau đẻ hai ngày, bà Bưởi chỉ cho uống một gói thuốc bột, cơn đau dịu dần, rồi đẻ ra một thằng cu cân nặng
ba cân tám.!
Bà Bưởi nói với mẹ em: “ Niềm vui sướng nhất của bà là được nghe hài nhi cất tiếng khóc “ oa …oa”, được
tắm và cắt rốn cho đứa bé”. Chiều nay đi học về, em được mẹ sai bê bát canh cua sang biếu bà Bưởi. NGhe
em gọi, bà lật đật chạy ra. Bà cười nói : “ Cháu Lý đấy à! Cho bà xin. Cho bà gửi lời cảm ơn bố mẹ cháu
nhé!”
Bạch Thị Lý ,3C
Tháng tám, dịp Tết trung thu, bố mẹ hái được hai, ba trăm quả bưởi đem ra chợ bán. Tép bưởi căng tròn, vị
thơm ngòn ngọt, đậm đà, ai cũng ca ngợi.
Mâm ngũ quả bày trên bàn thờ, quả bưởi vườn nhà chiếm một vị trí trang trọng. Trong hương vị Tết dân tộc
cổ truyền, anh Quang thường nhắc lại cho các em nghe vài kỉ niệm đẹp vè người bạn thân thời sinh viên, nay
đang công tác ở một tỉnh miền Trung.
Nguyễn Quý Hoành, Lớp 3B
Bài 11: Tả cô giáo hay thầy giáo của em
Thầy Tứ lớp 3C
Phụ trách lớp 3C là thầy Tứ. Thầy là thương binh. Năm nay thầy 49 tuổi. Chiến tranh biên giới phía Bắc,
năm 1979, thầy bị thương cụt một chân. Thầy đã được lắp chân giả, nhưng có hôm thầy vẫn chống gậy đến
lớp dạy học.
Thầy Tứ đen và gầy. Người cao dong dỏng. Tóc thưa, mắt sâu. Thầy vui tính, hay cười. Các thầy, cô giáo
trong trường đều yêu quý và coi thầy Tứ như người anh cả.
Thầy vẽ đẹp, viết rất đẹp. Thầy dạy Toán, dạy tập đọc, dạy kể chuyện…dạy môn gì, dạy giờ nào cũng hay,
và hấp dẫn. Chúng em được thầy gọi là “ con” , là “cháu”, đứa nào cũng được thầy chăm sóc yêu thương.
- Liễu đọc bài thơ “Một mái nhà chung” cho các bạn cùng nghe; em Hậu nghịch chi đó? Em nào chưa hiểu
bài thì cứ hỏi thầy.vv….
Thầy nói nhẹ nhàng. Ai cũng cảm thấy được thầy khích lệ, nên cố gắng học hành , phấn đấu.
Thầy Tứ thường đến thăm ông nội em. Thầy tặng bạn Vịnh, học sinh nghèo một bộ quần áo mới. Thầy cho
con gái chú bảo vệ một cái cặp sách mới…
Trời mưa rét kéo dài. Thầy Tứ nói : “Cái chân dạo này giở chứng . Đau lắm!”. Nghe thầy nói thế , chúng em
rất thương thầy.
Hà Học Vỹ, Lớp 3C
Trường Tiểu học Đức Tân – Đức Thọ - Hà Tĩnh
Bài 12: Tả một loài hoa đẹp
3
Hoa nhài
Hoa nhài còn được gọi là hoa lài. Có cây nhài, ông em trồng dọc bờ tường quanh sân. Có cây nhài, ông em
trồng trong chậu cảnh, miệng chậu từ 25 đến 30 phân.
Nhài trồng theo bờ tường, dây leo có thể dài tới năm, sáu thước. Nhài trồng trong chậu, chỉ có độ cao bốn
Em rất yêu thích những buổi tập thể dục giữa giờ . Vì sau giờ học tập căng thẳng ,chúng em được thư giản
bằng những động tác nhẹ ,vui khỏe và an toàn nữa .
Nguyễn Phương Tuấn Kiệt
Bài 3: Viết thư gửi bạn làm quen ,kết tình thân ái
Trường Tiều học Nguyễn Du ngày 9/4/2012
Bạn Minh thân mến !
Có lẽ bạn ngạc nhiên lắm khi nhận được thư mình phải không ?Mình được biết bạn trên mục " Kết bạn bốn
phương " .Mình thấy lời giới thiệu của bạn rất giống với mình ,nên mình viết thư làm quen bạn đây
Mình là Tuấn Kiệt ,học sinh lớp 3 H trường Nguyễn Du , phường Đông Hưng Thuận ,quận 12 _HCm.
Trường của mình rất rộng và thoáng mát .Cô giáo của mình hiền và nhiệt tình dạy dỗ ,nên cả lớp mình ai
cũng học tập tốt .Thành phố mình đẹp lắm ! Đường phố rộng thênh thang ,người và xe cộ qua lại tấp nập
.Những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát nhau .Đà Lạt quê hương của bạn chắc cũng rất đẹp phải không ?
Bạn vẫn khỏe và học tốt đó chứ ?Bạn giỏi thật đấy ,mình rất khâm phục bạn !Bạn đã vượt khó khăn để vươn
lên trong mọi hoạt động phong trào của trường ,bạn luôn dẫn đầu lớp trong học tập .Bạn có bí quyết gì mách
bảo mình với ,để chúng mình cùng nhau phấn đấu và học tốt hơn .Mình rất muốn có một ngày nào đó rất gần
,hai đứa mình cùng ngắm cảnh đẹp của quê hương Đà Lạt mộng mơ và thành phố Sài Gòn tráng lệ .bạn đồng
4
ý nhé !
Mình rất mong thư hồi âm của bạn . Hãy gửi thư cho mình theo địa chỉ trên bạn nhé !
Chúc bạn sức khỏe và thành công .
Nguyễn Phương Tuấn Kiệt
Bài 4: Kể về người hàng xóm mà em quý mến ( đoạn văn từ 5-7 câu )
Trong xóm ,em quý mến nhất là bác Hà ,tổ trưởng của khu phố em .
Bác Hà năm nay đã ngoài 50 tuổi rồi ,bác mở tiệm tạp hóa gần nhà em .Bác ấy có dáng cao gầy ,mắt sáng
,tính tình lại vui vẻ .Bác rất hài hòa ,quan tâm đến mọi người ,nhất là đối với gia đình của em .Khi rảnh rỗi
,bác lại sang nhà em hỏi han chuyện trò và còn kể cho em nghe chuyện cổ tích hay thật là hay .Cả xóm em ai
cũng yêu mến bác Hà vì bác ấy hiền lành và tốt bụng .
Bác Hà là người hàng xóm mà em quý mến nhất .
Nguyễn Phương Tuấn Kiệt
Bài 5: Kể về một buổi biểu diễn nghệ thuật mà em vừa được xem
Nguyễn Phương Tuấn Kiệt
Bài 8: Kể về chuyện Người bán quạt may mắn
5
Trong những câu chuyện em được nghe ,được học ,em thích nhất là câu chuyện " Người bán quạt may mắn "
Ngày xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hy Chi nổi tiếng viết chữ đẹp .Một hôm nọ , khi ông đang ngồi dưới
gốc cây thì gặp bà cụ bán quạt cũng nghỉ mệt ở đó .Thấy ông ,bà lão phàn nàn " sao hôm nay quạt của tôi bán
ế quá ! Chắc chiều nay cả nhà tôi sẽ phải nhịn ăn mất ."
Nói xong bà lão mỏi mệt nên ngủ thiếp đi .Trong lúc bà lão ngủ , ông Vương Hy Chi bèn lấy bút mực ra viết
chữ ,đề thơ lên chiếc quạt .Khi tỉnh dậy ,bà nhìn thấy gánh quạt của mình bị đề chữ lem nhem ,bà bắt đền
ông . Ông chỉ mĩm cười không nói gì .Không lâu sau , bà con kéo đến chen nhau mà mua hết quạt của bà
lão .Có người nhìn thấy nét chữ ,lời thơ của ông trên quạt ,còn hỏi bà lão mua thêm quạt đến giá ngàn
vàng ,vì họ quý nét chữ và thơ của ông ấy .
Trên đường về nhà ,bà lão thầm nghĩ .có thần tiên nào đó nhìn thấy bà nghèo khó tội nghiệp ,nên đã giúp bà
bán quạt hết và may như thế !
Nguyễn Phương Tuấn Kiệt
Bài 9: Viết về quê hương em
Hoà Bình là quê hương em. Đây là mảnh đất em đã sinh ra và lớn lên. Từ lúc rời quê lên Hà Nội học nhưng
lúc nào em cũng nhớ về quê hương.Với nhưng dãy núi cao và những đải đồi xanh ngát,thửa ruộng bậc thang
do thiên nhiên tự tạo,tô thêm vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc.Đó đây, những cụm nhà sàn khiêm nhường ẩn
mình giữa rừng cây.Dốc Cun ngày xưa một thời hiểm hách, nay đã được san bằng và mở rộng cho những
đoàn xe nối đuôi nhau lên Thủy Điên Hòa Bình, và đưa khách về tới khu du lịch sinh thái Kim Bôi. Mảnh đất
cửa ngõ của miền Tây Bắc đang từng ngày thay da,đổi thịt.Nếu có dịp, xin mời các bạn một lần ghé qua quê
hương tôi, chắc chắn sẽ làm các bạn hài lòng về con người và cảnh vặt nơi đây.
Nguyễn Thái Sơn
Bài 10: Ngày đầu tiên đi học
Năm nay đã học lớp ba nhưng em vẫn nhớ ngày đi học đầu tiên của mình.Hôm ấy là một ngày gió pha nắng
nhẹ.Em dậy rất sớm và nghĩ thầm:"Bây giờ mình đã học lớp 1 rồi!Mình không được khóc nhè nữa"Em mặc
bộ đòng phục và tết hai bím tóc thật đẹp.Một lúc sau,bố gọi:"Con gái ơi!Chúng ta đi học thôi!" Em khoác
chiếc ba lô xinh xắn lên vai để bố đèo em tới trường.Cánh cổng mở rộng đón các học sinh.Trời rộng quá!
Chúng em có thể vui chơi thỏa thích rồi!Các anh chị lớp lớn đứng thành vòng rộng để đón các em lớp
chúng em.Mẹ em rất hiền và dịu dàng đối với em và anh Hiếu.Anh Hiếu là sinh viên trường đại học Thương Mại,anh là sinh viên
đại học năm thứ tư.Anh em rất thương yêu và nhường nhịn em.Hàng ngày anh giúp đỡ bố mẹ.Em là con gái út trong gia đình.Em
học lớp 3c trường tiểu học La Thành.Em chăm học nên bố mẹ hài lòng.Gia đình em sống rất hòa thuận hạnh phúc.Em rất yêu gia
đình của mình.
Ngày đầu tiên đi học
Năm nay đã học lớp ba nhưng em vẫn nhớ ngày đi học đầu tiên của mình.Hôm ấy là một ngày gió pha nắng nhẹ.Em dậy rất sớm
và nghĩ thầm:"Bây giờ mình đã học lớp 1 rồi!Mình không được khóc nhè nữa"Em mặc bộ đòng phục và tết hai bím tóc thật đẹp.Một
lúc sau,bố gọi:"Con gái ơi!Chúng ta đi học thôi!" Em khoác chiếc ba lô xinh xắn lên vai để bố đèo em tới trường.Cánh cổng mở
rộng đón các học sinh.Trời rộng quá!Chúng em có thể vui chơi thỏa thích rồi!Các anh chị lớp lớn đứng thành vòng rộng để đón các
em lớp một.Lớp em kia rồi!Em vào lớp và được cô dạy cho những chữ cái đầu tiên.Em mãi nhớ ngày khai giảng đầu tiên đến tận
bây giờ.
Viết về người thân trong gia đình em
Trong gia đình, mẹ là người yêu quý em nhất. Mẹ em năm nay bốn mươi tuổi. Mẹ là giáo viên. Hàng ngày, mẹ đến trường để giảng
những kiến thức cho học sinh . Mẹ có dáng người cân đối, mái tóc xoăn xoăn, đôi mắt đen láy. Tính mẹ hiền dịu nhưng đôi mắt rất
nghiêm khắc. Có bài nào khó, em nhờ mẹ giảng hộ. Tối tối, mẹ kể chuyện đưa em vào giấc ngủ êm đềm. Khi em điều gì sai trái mẹ
không mắng mà nhắc nhở để em không tái phạm nữa.Khi em bị ốm, mẹ lo lắng, đi đi lại lại , khi thì đắp khăn chườm tràn, khi lấy
thuốc cho em uống. Chủ nhật, mẹ thường dẫn em đi chơi phố. Thật vui sướng biết bao khi em được mẹ yêu thương , chăm sóc.
Em rất yêu mẹ. Em sẽ cố gắng dành thật nhiều bông hoa điểm mười để mẹ vui.
Viết về hàng xóm nhà em
Ngay sát nhà em là nhà bác Hoà . Bác Hoà là hàng xóm thân thiết nhất của gia đình em.Năm nay, bác bốn mươi tuổi.Bác là giáo
viên trường trung học cơ sở Cát Linh. Có lần đi xa về, bác cho em quyển truyện. Tuy món quà nhỏ nhưng đó là quyển truyện hay
nhất mà em từng đọc.Bác có dáng người cân đối, da ngăm đen,khuôn mặt đôn hậu.Bác rất yêu quý trẻ em trong xóm.Thỉnh
thoảng, bác kể chuyện cho chúng em nghe.Có lần, sang nhà bác chơi chẳng may em làm vỡ lọ hoa.Em xin lỗi bác nhưng bác
không trách em mà căn dặn : “ Lần sau cháu phải cẩn thận hơn nhé ! . Bác quả là người nhân hậu. Em coi bác như người thân
trong gia đình.
Nhớ lại buổi đầu đi học
Năm nay em đã lên lớp ba nhưng em vẫn nhớ buổi đầu đi học. Hôm ấy ngày 5 tháng 9 mẹ đưa em tới trường.bầu trời mùa thu mát
mẻ trên cây, đàn chim hót líu lo. Đây là ngôi trường em hằng mong ước trường tiểu học La Thành. Ngôi trường có ba tầng. sân
trường cờ hoa rực rỡ các bạn vẻ mặt hớn hở chào đón ngày khai trường.tiếng trống rộn rã bồi hồi làm sao tới cửa lớp, em rụt rè
nấp sau lưng mẹ nhưng cô phương đã an ủi và đưa em về chỗ. Hôm đó cô làm quen với chúng em và dạy những nét cơ bản.em
trong người thật hạnh phúc .Tớ rất yêu tổ ấm của tớ ,hơn cả trái tim của mình.
Hãy viết một bức thư ngắn cho người thân yêu trong gia đình em
Quy Nhơn ngày 18 tháng 11 năm 2011
Dì Bảy kính mến
Lâu rồi, cháu chưa gặp Dì Bảy. Dì Bảy có nhớ cháu không, cháu nhớ Dì Bảy lắm.Dạo này, Dì Bảy có khỏe không ạ ! Dì Bảy ơi, Dì
Bảy đã xin đươc việc chưa ạ. Năm nay cháu đã học đến giờ lớp ba rồi. Từ đầu năm học đến giờ cháu đã đạt bốn tờ học sinh giỏi
rồi đấy.Ở lớp cháu xếp thứ hai, học sinh giỏi nhất lớp đấy Dì ạ. Cháu sẽ cố gắng học giỏi hơn nữa để Dì Bảy vui lòng.Nếu Dì
Bảy xin được việu gì thì Dì Bảy viết thư cho cháu nhé
Cháu của Dì Bảy Nguyễn Thái Sơn
Viết thư cho người thân
Trong nhà , người em yêu quý nhất là bà nội . Bà em đã già nhưng vẫn khỏe mạnh. Bà có khuôn mặt phúc hậu và nước da trắng
hồng pha chút đồi mồi . Sáng nào bà cũng dạy sớm cho em ăn sáng và đưa em đi học . Có đồ ăn ngon bà luôn để phần cho em .
Tối đến , sau khi ăn cơm xong , bà còn kèm em học bài . Trước khi đi ngủ , bà còn kể chuyện cho em nghe . Bà nội luôn chăm sóc
cho em từng li từng tí , bà muốn dành hết tình thương cho em.Tuổi thơ thật êm đềm lớn lên bên tình thương yêu vô bờ của bà . Em
yêu bà lắm em sẽ cố gắng học giỏi chăm ngoan để bà vui vẻ , sống lâu trăm tuổi.
Kể về người hàng xóm mà em yêu quý nhất
Cô Hoàng Anh ở cạnh nhà là một người hàng xóm mà em yêu mến nhất . Năm nay cô gần ba mươi tuổi . Cô là giáo viên trường
Tiểu học La Thành . Vì nổi tiếng dạy giỏi hết lòng yêu học sinh nên cô được các bậc phụ huynh tin tưởng yêu quý Gia đình em coi
cô như người trong nhà . Nhưng lần cô sang chơi em và bé Tâm em gái em rất thích được nghe cô kể chuyện cổ tích và được nhìn
hai bàn tay khéo léo của cô làm ra bao nhiêu thứ đồ chơi xinh xắn . Em rất tự hào vì mình có một người hàng xóm tuyệt vời như
vậy.
Kể về ngày đầu tiên đi học
Hằng năm, cứ độ thu sang thì cũng là lúc học sinh chúng em bước vào năm học. Em vẫn nhớ mãi hững kỉ niệm của buổi đầu tiên
đi học cách đây 3 năm rồi. Buổi mai hôm ấy có những tia nắng dàng dịu. Mẹ đã là người đưa em tới trường . Trường em trong
ngày khai giảng được trang trí rất đẹp. Em cảm thấy rất vui vẻ và e sợ. Em cảm thấy đó là ngày vui nhất.
Kể về gia đình em
Tổ ấm của tớ gồm bốn người đó là;bố,mẹ,tớ và em gái tớ.Bố tớ bốn mươi hai tuổi,bố là lái xe ở công ti Hốt Nam.Mẹ tớ ba mươi
lăm tuổi,là nội trợ thường có thời để chăm sóc cho gia đình nhất là tớ và em gái .Tớ là học sinh lớp 3B Trường tiểu học La
Thành .Còn em gái tớ tên là Xinh ,học lớp Mẫu giáo.Vào thứ bảy vào chủ nhật gia đình tớ lại tổ chức đi chơi .Lúc ấy,tớ cảm thấy
trong người thật hạnh phúc .Tớ rất yêu tổ ấm của tớ ,hơn cả trái tim của mình.