NHỮNG BÀI THƠ HAY TẶNG THẦY CÔ
NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
NỤ HỒNG TẶNG THẦY CÔ
Nụ hồng uống nắng ban mai
Nụ hồng cũng uống giọt sương đêm dài
Dù cho mưa nắng tàn phai
Nụ hồng tô điểm cho đời sắc hương
Tôi dành tất cả tình thương
Dâng nụ hồng thắm tặng thầy cô tôi
Đã bao ngày tháng nổi trôi
Bên trang giáo án miệt mài sớm khuya
Lòng thầy như Thái Sơn kia
Tình cô lay láng suối nguồn đại dương
Thầy cô kính mến yêu thương
Lòng em bé nhỏ lòng người bao la
(Sưu tầm)
Bài thơ chưa đề tựa
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Ngày mai tung cánh thỏa lòng bấy lâu
Ve kêu bỗng gợi chút sầu
Chút buồn lưu luyến, luyến lưu bạn bè
Trường yêu một thủa chở che
Thầy cô ơn nặng, bạn bè nghĩa sâu
Thương thầy ngày tháng lo âu
Thương cô vất vả bạc đầu suy tư
Ơn như núi nghĩa như nguồn
Một đời cô tặng, một đời thầy trao
Nhớ !!!
Ôi! Mái trường yêu dấu hỡi
Của buổi nào ta cùng nhau sánh bước
Dưới hàng cây, lá vàng rơi
Với tiếng cười hồn nhiên bay theo gió
Chẳng lo âu, chẳng nghĩ gì
Chỉ biết chơi và cười đùa vui vẻ
Tung bay theo gió mùa hè
Ngước mặt nhìn cả vùng trời bao la
Ôi, Thầy Cô của ta đây rồi
Người có nhớ đến học trò này không?
Một học trò nghịch ngợm ấy
Mãi phá phách chẳng chịu nghe lời ai
Bây giờ đây đã trưởng thành
Học chăm chỉ để mai giúp ích đời
Không phụ Cô Thầy chỉ dạy
Và mai sau sẽ thành tài với người
Giọng Thầy Cô mãi còn đây
Nhưng dáng người không còn ở đó nữa
Chỉ còn đây một kỷ niệm
Thuở học trò nhớ mãi không sao quên
Hôn từng đứa con qua
Thầy và chuyến đò xưa
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian
(sưu tầm)