Yên Phúc laứ nơi chị sinh ra và hiện đang công tác, là
một xã miền núi còn nhiều khó khăn, nơi có những cánh
rừng hồi đã từng đi vào những lời thơ, lời ca. Tuổi thơ của
chị trải hàng ngày trên những vạt rừng hồi và cánh đồng nhỏ
của quê hơng. Xuất thân từ một gia đình mà bao thế hệ đều
làm nông nghiệp, song thật may mắn gia đình chị rất trọng
cái chữ. Cha mẹ chị luôn tạo điều kiện cho anh em chị đợc
học hành tử tế. Những năm học dới mái trờng phổ thông tại
quê nhà, hình ảnh Bác Hồ, vị Cha già của dân tộc Việt Nam
đã in đậm trong con ngời chị bởi tài năng của Ngời, bởi tấm
lòng cao quí của Ngời. Cũng ngay từ hồi đó chị đã coi đó là
tấm gơng sáng để chị học tập, phấn đấu. Sự nghiệp và những
gì chị đóng góp cho ngành giáo dục, cho xã hội ở những năm sau này phải chăng có
sự tiếp nối ở điểm xuất phát ấy? Vâng! Đó là điểm xuất phát cho sự nghiệp "trồng
ngời" của chị Linh Thị Vần, Hiệu trởng trờng THCS Yên Phúc.
Khi còn đang ngồi trên ghế nhà trờng chị đã cảm nhận đợc rằng chỉ có giáo
dục mới đa đợc nớc nhà đi lên, giáo dục là cái nôi nuôi dỡng những nhân tài, cũng là
nơi chị có thể cống hiến sức lực của mình cho quê hơng. Chính vì lẽ đó ngay sau khi
học xong phổ thông chị đã chọn cho mình cái nghiệp "Trồng ngời".
Năm 1977 chị đỗ vào trờng Cao đẳng s phạm Bắc Thái, khi đó cuộc sống xã
hội còn nhieu khó khăn, song chị luôn có một niềm tin "Rồi đất nớc sẽ dần đổi thay,
cuộc sống nhân dân Việt Nam, trong đó có quê hơng chị sẽ thoát cảnh nghèo đói".
Niềm tin đó là nguồn động lực cho chị cố gaộng trong suốt 3 năm đèn sách. Sự kỳ
vọng của chị, của gia đình chị cuối cùng cũng đã đợc đền đáp, năm 1980 chị tốt
nghiệp cao đẳng s phạm. Những kiến thức về môn Văn - Sử mà chị đã học, chắc chắn
sẽ là một nền tảng cho bớc đờng sự nghiệp của chị.
Tháng10/1980 chị đợc Sở GD-ĐT Lạng Sơn điều về công tác tại trờng PTCS
Yên Vợng, rồi trờng PTCS thị trấn huyện Hữu Lũng. Cuộc sống lúc đó còn nhiều
khó khăn thiếu thốn, công việc của một cô giáo trẻ còn mới mẻ và bỡ ngỡ, nhng với
lòng nhiệt tình và sự cố gắng, chị cùng với tập thể nhà trờng đã vợt qua rất nhiều khó
khăn gian khổ, bám trờng, bám lớp, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ đợc giao. Năm
nh ý nguyện của chị, bởi đó là quê hơng vợ chồng chị. Đợc công tác ngay tại xã nhà,
chị đã có cơ hội đem những kiến thức của mình cống hiến cho queõ hửụng. Dù vẫn
còn bao khó khăn, vất vả, nhng chị đã không nề hà, nhận và hết mình với công việc,
chị đã có những đóng góp nhất định cho nền giáo dục tại xã nhà. Sau một năm công
tác tại trờng PTCS Yên Phúc, chị đợc đồng nghiệp tin tởng giao trách nhiệm tổ trởng
tổ chuyên môn, cũng trên cơng vị này năng lực quản lý của chị ngày một đợc khẳng
định. Nhận ra những năng lực đó của chị, tháng 9/ 1994 chị đợc phòng GD-ĐT Văn
Quan đề bạt làm hiệu phó phụ trách chuyên môn cấp II trờng PTCS Yên Phúc. Rồi
năm học 1999-2000 khối cấp II tách ra và rời sang địa điểm mới, và chị đã đợc đề bạt
làm hiệu trởng trờng THCS Yên Phúc, giai đoạn công tác tại đây là nơi chị trụ lại lâu
nhất và cũng là nơi chị có nhiều cống hiến nhất. Lúc mới tách, lớp học còn là những
căn nhà tạm lụp sụp, điều kiện cơ sở vật chất hết sức khó khăn, vẻn vẹn chỉ có 7
phòng học với diện tích đất rất nhỏ hẹp, diện tích đó không đủ để học sinh vui chơi
và hoạt động. Tất cả những điều đó đã làm cho chị phải bao đêm chằn chọc suy nghĩ
để tìm hớng giải quyết, chị đã suy nghĩ đến một kế hoạch cho từng năm học, và chị
đã chủ động đa ra kế hoạch mở rộng khuôn viên nhà trờng, chủ động họp bàn với
UBND xã, hội cha mẹ học sinh và ban lãnh đạo nhà trờng. Để làm đợc điều này
không dễ trong điều kiện kinh phí còn hạn hẹp và nguồn ngân sách cho giáo dục cha
nhiều, bởi thế chị và đồng nghiệp phải tự thân vận động huy động mọi lực lợng giúp
đỡ. Khi đợc hỏi chị đã nói: "Không dễ, nhng biết làm, sẽ làm đợc. Xã hội hoá giáo
dục chính là ở chỗ này. Phải dựa vào dân. Khi dân hiểu và hợp lòng dân sẽ thành
công", Vậy là chị và anh em trong BGH bắt tay vào vận động nhân dân trên địa bàn
xã góp tiền, góp công. Đồng thời vận động dân chuyển nhợng đất cho nhà trờng để
xây dựng, mở rộng khuôn viên trờng học. Việc đóng góp của nhân dân là điều tất
nhiên, nhng làm thế nào để cho dân hiểu, có lẽ với chị điều đó không khó, chị khéo
vận động. Kết hợp với ngân sách địa phơng, với sự ủng hộ của các đoàn thể, nhân
dân. Nhờ vậy, trong 10 năm qua từ ngôi trờng cấp bốn lơ sơ thửa ban đầu, nay nhà tr-
ờng đã dần đợc cải tạo, trở thành ngôi trờng khá khang trang, sạch và đẹp với trên 20
phòng học, 700 mét tờng bao quanh diện tích 6.189 mét vuông đất trong khuôn viên
nhà trờng. Đến nay, học sinh đã đợc học trong những ngôi nhà sạch sẽ, thoáng mát,
Đã sắp đến cái tuổi về nghỉ hu, song chị còn rất tâm huyết với nghề nghiệp, cố
gắng chăm lo cho lợi ích tập thể, vừa việc nhà, việc trờng. Vất vả là vậy, nhng chị
luôn biết sắp xếp hợp lý, chu toàn cả việc nhà, việc trờng. Đến trờng chị là một hiệu
trởng năng động, nghiêm nghị, chan hoà với đồng nghiệp, khi ở nhà chị là một ngời
mẹ ngời bà mẫu mực. Chị thật hạnh phúc, bởi hiện nay hai con của chị đã có nghề
nghiệp ổn định và gia đình hạnh phúc, cả 3 mẹ con chị nay đều là đảng viên. Nhịp
sống thời hiện đại có bao điều phức tạp, nhng chị luôn chủ động và bình tĩnh giải
quyết, lấy kết quả công việc làm niềm vui, gặt bỏ những bực dọc để thanh thản và
sáng suốt, tất cả vì sự nghiệp "Trồng Ngời" mà chị đang gánh vác. Chị Linh Thị Vần,
hiệu trởng trờng THCS Yên Phúc, huyện Văn Quan, Tỉnh Lạng Sơn thật xứng đáng
với tám chữ vàng "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang" của ngời phụ nữ
Việt Nam. Tấm gơng tiêu biểu của chị rất đáng để lớp lớp thế hệ giáo viên và học
sinh noi theo. Mong rằng tấm gơng của chị sẽ ngày một đợc nhân rộng, toả sáng để
góp phần thực hiện sự nghiệp cao cả "Mời năm trồng cây, trăm năm trồng ngời" của
Đảng, nhà nớc và nhân dân đã trao cho các nhà giáo.
Yên Phúc, ngày 28/ 12/ 2009
Ngời viết
Linh Văn Hiến