Nhưngvàomộtbuổisáng,NòngNọcbỗngnhậnthấyđêmqua,đãcó
mộtđôichânnhỏbémọcratrênmình.
-Bạnbiếtkhông?TớlàẾch.–NòngNọctựhàobảobạn.
-TạisaobạnlạilàẾch?Mớitốiqua,bạnvẫncònlàmộtchúCácon
nhưtôithôimà!–Cáconngạcnhiênnói.
Trongmấytuầnqua,cáiđuôicủaNòngNọccứbédần,bédần,vàlại
thêmmộtđôichântíhonnữamọcraởphíatrước
Cuốicùng,NòngNọcbiếnhẳnthànhmột
chúẾchxanh.Ếchrờibỏhồnướctrèolên
đấtliền.
Cáconcũngđãlớnlênnhiều.NhiềulúcCátựhỏi:
“KhônghiểubạnẾchcủamìnhđiđâumấtnhỉ?”.
Thếnhưng,ngàynốingàytrôiqua,rồinhiềutuầnlễ
trôiquamàẾchXanhvẫnkhôngtrởlại.
Bỗngmộthôm,ẾchXanhvuivẻlaomìnhxuốnghồ.Cámừng
quýnh,vộihỏi:
-Thếvừaquabạnbỏđiđâuđấy?
-Mìnhđikhắpđóđâyvàđãtìmrathếgiới.Mìnhđãthấybiết
baođiềukìlạ!-ẾchXanhtrảlời.
ThếrồiẾchXanhsaysưakểchuyện:
Mìnhđãthấyrấtnhiềuchim.Chúngcócánh,cóhai
chân,vàcòncólôngnữa,thôithìđủmàusắc!Cátưởg
tượngnhưđangcóvôsố
chimbaylượntrướcmắt,connàocũnggiốnghệtnhưmộtco
ncácóđủlôngcánh,lôngđuôi.Cálạiháohứcnóitiếp:
-Thếbạncònthấygìnữa?
ẾchXanhkểtiếp:
Mìnhcònthấycảbòcái!Bòcóbốn
CámỉmcườivớiẾchXanhđangngồichễmchệtrênmột
chiếclásenvàvuivẻnói:
-BạnẾchạ,bạnnóiđúng.CálàCá,ẾchlàẾch!
HẾT