Tình yêu nâng hồn con người thoát khỏi sự tầm thường
September 4, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THPT - Tác giả: qt
Đề bài: “Tình yêu nâng hồn con người thoát khỏi sự tầm thường” (Pascal)
Anh (chị) suy nghĩa gì về câu nói trên?
Gợi ý
1. Giải thích:
- Tình yêu: trạng thái cảm xúc của tâm hồn, thể hịện sự quyến luyến, sẻ chia, thấu hiểu với mong muốn mang lại niềm vui và
hạnh phúc giữa con người với con người và vạn vật.
- Thoát khỏi sự tầm thường: là khi tâm hồn con người trở nên vị tha, rộng mở, cao thượng,…
- Ý nghĩa câu nói: ngợi ca tâm hồn cao thượng biết yêu thương
2. Bình luận:
- Thế nào là thấu hiểu, sẻ chia?
- Thế nào là cao thượng,…
3. Những biểu hiện cụ thể (nêu dẫn chứng)
-> hoàn thiện nhân cách, làm cho con người sống tốt hơn.
- Những biểu hiện của tình yêu lạc lối và tâm hồn bình thường (dẫn chứng)
- Khẳng định câu nói của Pascal luôn đúng đắn.
- Liên hệ bản thân: nuôi dưỡng tâm hồn theo hướng sống đẹp.
Bài làm
Nếu có ai hỏi: “Tình yêu là gì, hình dáng, sắc thái của tình yêu” Tôi xin trả lời rằng: “Tình yêu là sự hòa hợp giữa hai trái tim của
hai con người. Nó có thể là tình yêu của hai người khác phái, nó có thể là tình yêu giữa người và người, hay nói cách khác nó
chính là tình cảm nhân văn, những tình cảm cao đẹp của con người”.
Tình yêu là trạng thái cảm xúc của tâm hồn con người biểu lộ sự líu luyến, sẻ chia, thấu hiểu và mang niềm vui đến giữa người
với người và muôn loằi. Tình yêu không có hình dáng.
Trước tiên tôi muốn nói đến tình yêu lứa đôi – thứ tình yêu luôn là một hấp lực “ma quái” không ai “thoát” được. Cuộc tình tàn,
rơi rụng như chiếc lá thu, lạnh nhưng không lạnh da mà lạnh lòng còn hơn cái lạnh của miền Siberi băng giá. Lá rụng còn mọc lại
được, còn tình yêu rụng thì chẳng khác gì chén nước đổ xuống đất, hốt lên bao nhiêu lâu để dong đầy như lúc ban đầu? Rồi cứ
thế, xuân qua để cuối cùng đông tới, tới rổỉ lại đi, đi rồi lại tới…Song, cái còn lại – Sự vĩnh cửu của tình yêu – không phải là mãi
mải ở bên nhau mà chính là những gì ta học được từ tình yêu, là những gì ta đã làm vì nhau, hi sinh cho nhau vì “Không có tình
yêu vĩnh cửu, chỉ có những phút giây vĩnh cừu của tình yêu". Qua đó, tôi như phần nào hiểu thêm về câu nóii của Pascal: "Tình
yêu nâng tâm hồn con người thoát khỏi sự tầm thường.
Qua câu chuyện ấy, ta thấy được sức mạnh của tình vêu. Tình yêu gia đình khiến cô gái sẵn sàng từ bỏ tình yêu cuộc đời, chịu
thiệt cho mình, chấp nhận tha thứ lỗi lầm người mình yêu. Tình yêu đã khiến một chàng trai biết vị tha biết dẹp bỏ tự ái cá nhân
để dám yêu thêm lần nữa và biết rằng không có gì đáng xấu hổ khi nói ra sai lầm, thú nhận lỗi lầm của mình với người khác. Và
cũng tình yêu khiến một chàng trai biết yêu người hơn yêu bản thân mình, nhận thức được sự “cho và nhận”. Chính tình yêu đã
khiến cả ba nhân vật trong câu chuyện trên hoàn thiện đươc nhân cách của minh, biết yêu thương, chia sẻ, và quan trọng hơn tất
cả là tình yêu đã nâng tâm hồn họ thoát khỏi sự tầm thường của sự ích kỉ, ghen ghét,…
Còn rất nhiều câu chuyện khác về tình yêu, tình người chân thật như chính cuộc sống đang hiện lên, như một người mẹ hi sinh
hạnh phúc bản thân không đi bước nữa để nuôi dạy con nên người, một người đàn ông chấp nhận sống đơn độc để chăm lo những
mảnh đời đói rách quanh minh để rồi cuối cùng ra đi trong sự cô đơn không ai biết đến. Đơn giản hơn, tình người cao thượng còn
biểu hiện ở những cử chỉ rất nhỏ như chia nhau một ổ bánh mì khi đói, một chiếc chăn mỏng đắp chung trong đêm tối, một bàn
tay chìa ra khi ta vấp ngã,… Còn nhiều còn nhiều nữa những điều tốt đẹp trong cuộc sống này nếu ta thật sự để ý. Chính bởi tình
yêu đã làm lu mờ sự ích kỉ tầm thường trong mỗi con người, vứt bỏ cái “tôi” cá nhân để hòa cùng mọi người, biết quan tâm, yêu
thương, chia sẻ, sống có trách nhiệm với cái mình đã yêu mến, che lấp nỗi sợ hãi nhút nhát, bao dung, vị tha. Vì người khác mà
chịu thiệt cho bản thân mình là một lí do đẹp, phải không?
Như bản thân tôi đây, tôi đã từng yêu và cũng đã từng mất. Tôi hiểu rõ nỗi đau mất một người là như thế nào, yêu một người ra
sao, rằng sống vì người khác, hi sinh cho người khác là khó lắm. Tôi đã muốn từ bỏ tất cả khi người ấy ra đi, vùi mình vào vỏ ốc
của chính mình, làm bản thân mình tổn thương và làm tổn thương tình cảm của những người xung quanh. Những tưởng cánh cửa
sẽ mãi đóng kín nhưng rồi một lần cùng lớp đi thăm những em bé khuyết tật ở làng “Hòa Bình", khi trao cho em chiếc lồng đèn
giấy đầu tiên, tôi như thấy mình đã trao cho em một phần của trái tim mình. Và tôi biết cuộc sống này còn rất nhiều điều tuyệt
diệu. Rằng tình cảm là để sẻ chia, ai không biết sẻ chia thì chỉ là một kẻ tật nguyền về cảm xúc. Chính khi ấy tôi chợt hiểu rằng:
cho là nhận. Nếu ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình thì làm sao yêu người, làm sao tìm được hạnh phúc? Nhìn nụ cười rạng ngời
trên, môi những đứa trẻ bất hạnh, tôi thấy đời thật tuyệt vời vì tôi đã được sống, đã biết yêu thương. Tôi không còn cảm thấy đau
nhiều nữa mà thay vào đó là sự thanh thản, bình tâm của tâm hồn. Tôi thấy mình như được sống lại, nhìn thấy được cuộc sống
chứ không phải nỗi đau của riêng mình. Tinh yêu nhân loại, con người với con người đã giúp tôi vượt qua mọi nỗi đau, sự ích kỉ
khi chỉ biết nghĩ đến hạnh phúc cá nhân, khi chỉ nhìn thấy nỗi đau của chính mình để biết sống vì mọi người, yêu thương những
người xung quanh mình. Tôi cũng chợt hiểu rằng nếu đã yêu thì không nên có hận. Oán hận rất xấu xí. Tại sao ta phải vì một sự
phản bội niềm tin mà đánh mất đi niềm tin của mình vào những người khác? Không phải như vậy những con người ấy đã được
quá nhiều sao? Thật vô cùng khó khăn để nói được hai từ “tha thứ” cho người mang lầm lỗi nhưng “Biết tha thứ để được hạnh
phúc” như một người bạn tôi từng nói. Câu nói ấy đã cho tôi biết dù ngay cả trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất cũng vẫn có thể tìm
thấy hi vọng, hạnh phúc nếu như ta luôn mở cửa trái tim, yêu thương thật nhiều. Dù bạn ở rất xa tôi nhưng tôi không thấy mình