GIẢI THÍCH Ý NGHĨA CÂU NÓI:
- Phân tích nghĩa đen: một giọt nước nếu ở riêng rẽ thì nó sẽ nhanh chóng cạn khô, nhanh chóng biến
thành hơi bay vào khoảng ko và sẽ ko mang lại lợi ích gì cả. Nhưng nếu như giọt nước đó được hoà vào
biển cả thì nó sẽ khác. Sự tồn tại của giọt nước ấy song hành với sự sống của biển. Mà biển cả bao la thì
có bao giờ cạn nước đâu!
- Nghĩa bóng: Với con người cũng vậy! Nếu sống một mình thì sẽ có thể bị gục ngã trước những khó
khăn, thử thách. Sống cô đơn một mình thì sẽ ko có ai chung vai giúp sức, sẽ dễ dàng bị quật đổ. Nếu như
sống mà biết đồng lòng, đoàn kết thì mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng và cuộc sống sẽ ko bao giờ kết thúc.
Câu này sử dụng biện pháp ẩn dụ. Nó có ý khuyên răn con người ta hãy biết sống hòa mình vào tập thể,
vào xã hội...Đại ý là như vậy, nếu viết thành bài văn bình luận thì sẽ dài hơn và lấy được nhiều ví dụ để
phân tích làm rõ.
BÀI THAM KHẢO
Có một lần, trên một chương trình truyền hình, tôi đã nhìn thấy hình ảnh những con linh cẩu sống thành
bầy đàn hợp tác, hộ trợ nhau để săn bắt được những con mồi to lớn hơn. Khi đấy, tôi đã tự hỏi “Điều gì sẽ
xảy ra, nếu một con linh cẩu ko sống với bầy đàn mà chỉ sống riêng lẻ”. Và để rồi một lần khác, tôi đã tự
tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó khi nghe thấy một lời dạy bảo của Đức Phật “Giọt nước chỉ hòa vào biển
cả mới không cạn mà thôi”.
Lời dạy ấy của ngày thật giản dị mà sâu sắc bằng những hình ảnh rất cụ thể là “giọt nước” và “biển cả”.
Giọt nước nhỏ bé và sẽ trở nên khô cạn đi nhanh chống nếu chỉ lẻ loi một mình nó, nhưng khi nó hòa vào
biển lớn mênh mông, hòa vào hàng triệu, hàng tỉ giọt nước khác thì nó không bao giờ biến mất.
Và trong cuộc sống cũng thế, con người không thể nào chỉ sống mỗi một mình mà có thể sống được, tồn
tại được.
Khi sống chỉ biết đến mình, không quan tâm đến mọi người, không có trách nhiệm với cộng đồng, vô tâm
với xã hội,…thì tất nhiên, ta sẽ ko phải nhận dc những phiền toái do người khác, do cộng đồng, xã hội
mang lại. Nhưng khi đó, ta cũng đã tự đánh mất những cơ hội nhận được sự giúp đỡ, quan tâm từ người
khác. Và cũng có thể, ta đang tự làm hại chính bản thân ta một cách gián tiếp, vì ta là một phần trong
cộng đồng, trong xã hội đó.
Hơn tất cả, “Con người là động vật có tinh thần” và cái “tinh thần” ấy bao gồm cả tính cộng đồng, đoàn
kết bởi nhờ cái đoàn kết ấy mà từ thời xa xưa đến nay, con người mới có thể chống chọi lại với thiên
nhiên khắc nghiệt mà tồn tại, phát triển. Nếu ta sống một lối sống “không cộng đồng, không xã hội”, tức
là ta đã tự vứt bỏ đi phần “người” trong “con người” mình.
sau cánh cổng. Ngày đầu tiên học viết chữ, bạn thả từng Giọt Nước vào Biển Cả của mình khi chậm chạp
đưa từng nét bút đầu tiên. Mỗi ngày một giọt...Ngày nhận tấm bằng tốt nghiệp loại ưu, chợt nhận ra Biển
Cả của bạn đã đầy những Giọt Nước. Những Giọt Nước bạn nhận từ bạn bè, từ thầy cô, từ sách vở, từ
cuộc sống...mỗi ngày một chút, Biển - tri - thức của bạn đang đầy dần lên. Thật kỳ diệu, sự chăm chỉ tích
cóp những Giọt Nước nhỏ nhoi đã đem đến cho bạn cả một Biển - Cả - Tri - Thức của riêng mình.
Bạn biết không, có một người đã và đang từng ngày từng giờ lặng thầm trao tặng cho bạn những giọt
nước từ Biển - Cả - Yêu - Thương - Đó là Mẹ ! Một ánh nhìn trìu mến hay trách móc, một lời khen ngợi
tự hào hay khuyên bảo, răn đe, một bữa cơm ngon cho lũ bạn con học nhóm ở nhà mình, hay âm thầm đặt
trong ngăn bàn cô con gái đang lớn một người - bạn - chỉ - đường cho lứa tuổi teen: cuốn Hoa hồng giấu
trong cặp sách...Những Giọt Nước Yêu Thương mẹ đã cho bạn không thể nói hết bằng lời, bởi chỉ những
Trái Tim mênh mông như đại dương mới đủ sức trao và nhận.
Những hạt giống mà hôm nào ông gieo trên căn gác mái, bạn không tin là nó sẽ trở thành một cái cây.
Bạn không biết từng ngày từng giờ, rễ cây nảy lên từ phôi của hạt mầm, bám vào đất, hút từng giọt nước
và lấy thức ăn, rồi vươn lên đón những Giọt Nắng mặt trời. Một ngày từ trường đại học trở về, bạn thích
thú bất ngờ khi cái sinh linh nhỏ bé hôm nào giờ đã vươn cao, chững chạc bám chắc vào đất, không phải
tưới tắm thường xuyên, không phải che chống mỗi lần đài báo bão. Cái cây ấy đã tự hút cho mình từng
Giọt - Dưỡng - Chất từ đất mẹ mà lớn lên, vững chắc, trưởng thành. Ông đi rồi và để lại bài học ấy !
Tất cả đã bắt đầu từ những Giọt Nước nhỏ nhoi.
Rowling bắt đầu viết Harry Potter cách đây hơn mười năm, cần cù, chăm chỉ cho từng trang giấy, để rồi
ngày hôm nay chúng ta được cầm trên tay bộ tiểu thuyết giả tưởng lừng danh thế giới, làm triệu triệu độc
giả say mê. Bà bắt đầu từ một Giọt Nước, và ngày hôm nay bà thu được một Biển Cả.
Những người nông dân bắt đầu từ việc gieo những hạt mạ. Ngày ngày những giọt mồ hôi vẫn rơi thấm
từng thớ đất. Để ngày hôm nay ta có trên tay những hạt cơm dẻo ngon.
Những Hạt Nước bé li ti bốc hơi lên, từng chút từng chút một, gặp nhau, tạo thành nhiều hạt nước bé li ti,
gặp nhau, tạo thành một đám mây - thành mưa và rơi xuống. Một hạt...hai hạt...ba hạt...Rơi xuống...nước
sông dâng lên...đổ ra biển.
Biển Cả bắt đầu từ những Giọt Nước. Biển Đời bắt đầu từ những cái Tôi.
Biển Cả không thể không cần những Giọt Nước, dù Biển Cả lớn lao, vĩ đại vô cùng. Biển Cả cũng không
thể chỉ nhận những Giọt Nước, mà phải cho đi, để được nhận lại. Nếu biển không bốc hơi, sẽ không có
dòng tuần hoàn của tự nhiên, sẽ chẳng có Mưa, những Dòng Sông sẽ cạn, và Biển Cả liệu có còn ?
Và trưởng thành...
Trong khi bạn đang say ngủ thì có biết bao con người đang lặng lẽ ban đi những Giọt Nước. Bác lao công
cho đi những giọt mồ hôi để bạn được sống trong môi trường trong lành. Bác xe ôm lặng lẽ suốt một ngày
dài để ngày mai đứa con trai có đủ tiền đóng học. Câu chuyện về Giọt Nước và Biển Cả cho ta những
Giọt Ý Thức Sống: dạy ta biết bắt đầu từ những Giọt Nước, biết chăm chỉ nhận lấy những Giọt Nước, biết
sẵn lòng cho đi những Giọt Nước...để Biển Đời của chúng ta mênh mông và đẹp đẽ hơn nhiều.
Ai đó đọc những dòng suy nghĩ này của tôi, hy vọng sẽ nhận được thêm một Giọt Nước Sẻ Chia !